Trong năm đại phủ chủ ở Lưu Vân Hoàng triều thì Hoa Vân Hà là người thần bí nhất, cho dù là Lăng Tiêu Vũ Phủ trưởng lão cũng hiếm khi thấy mặt hắn.
Ngày hôm nay, hắn không chỉ đột nhiên xuất hiện ở quảng trường võ đạo, hơn nữa vừa tới đã xuất ra võ linh Toái Hư Thương bức lui Ân Thiên Thành, hành động bất ngờ như vậy khiến mọi người giật cả mình.
- Gặp qua phủ chủ.
Thiết Vô Tâm bước nhanh tới, trên mặt vẫn còn mang vài phần suy yếu.
- Thiết trưởng lão cứ đứng ở một bên nghỉ ngơi đi, chuyện còn lại cứ giao cho ta.
Hoa Vân Hà mỉm cười, ánh mắt liếc nhìn Ân Nhược Trần cách đó không xa, trong con ngươi thoáng hiện vẻ khiếp sợ.
Hắn liếc mắt là có thể nhìn ra tu vi Sở Hành Vân bây giờ mới chỉ đến Tụ Linh Cảnh lục trọng, so sánh với Ân Nhược Trần thì chênh lệch thật sự rất lớn, nhưng không ngờ hắn lại có thể ép Ân Nhược Trần đến tình trạng thế này, thực lực như thế khiến Hoa Vân Hà có chút rợn người.
- Kẻ này quả nhiên không phải là người bình thường.
Hoa Vân Hà liếc mặt nhìn Sở Hành Vân thật sâu khiến Sở Hành Vân hơi sửng sốt, hắn đột nhiên có cảm giác vô cùng kì quái, hình như Hoa Vân Hà này rất quen thuộc đối với hắn.
- Hoa phủ chủ, chuyện ngày hôm nay ta không muốn tiếp tục tranh luận cùng ngươi, càng không muốn có bất kì xung đột nào với Lăng Tiêu Vũ Phủ; ngươi chỉ cần giao ra kẻ đã ăn cắp Vạn Thú Hỏa này thì ta sẽ lập tức xoay người rời khỏi đây.
Lúc này, Ân Thiên Thành lên tiếng, hai tròng mắt âm trầm dừng ở trên người Sở Hành Vân.
Đóa Vạn Thú Hỏa này, từ sau khi Ân Thiên Thành có được đã cực khổ nuôi dưỡng, thậm chí còn không tiếc đặt nó ở bên trong Mê Vụ Sâm Lâm, sau đó bố trí Tỏa Thiên Mê Vụ Trận cùng Ngự Âm Thạch, lấy những thứ này để hấp dẫn vô số linh thú cường đại.
Vào thời điểm linh thú bạo động lần trước, Ân Thiên Thành đã vô cùng vui mừng.
Hắn rất rõ ràng linh thú bạo động là do Ngự Âm Thạch gây ra.
Chỉ cần bình yên vượt qua lần này thì Vạn Thú Hỏa sẽ ngưng tụ thành công, mà hắn cũng sẽ có thêm một đại trợ lực khiến thực lực bản thân tăng mạnh.
Trăm triệu lần không nghĩ tới chính là, sau khi linh thú bạo động bị trấn áp, Ân Thiên Thành tìm thấy chỉ còn lại có một cái đỉnh trống không.
Ngự Âm Thạch không thấy đâu.
Vạn Thú Hỏa cũng biến mất.
Vào thời điểm đó hắn như muốn mất đi tất cả lí trí, hắn thề rằng nhất định phải bắt được kẻ trộm để rồi cho ngũ mã phanh thây! (5 con ngựa xé xác)
Nhưng trải qua hơn hai tháng điều tra, Ân Thiên Thành căn bản không có tìm được bất kỳ đầu mối nào. Mãi cho đến ngày hôm nay, khi hắn phát hiện hỏa quang trên bầu trời thì mới cảm thấy may mắn mà chạy tới đây.
Nào ngờ, trong giây phút đến Lăng Tiêu Vũ Phủ, hắn không chỉ phát hiện ra Vạn Thú Hỏa mà mình ngày nhớ đêm mong, mà còn phát hiện con trai của mình gặp nguy hiểm sinh tử.
Mà người làm ra tất cả mọi việc chính là thanh niên gầy gò trước mắt này – Sở Hành Vân!
- Thì ra Sở Hành Vân có Vạn Thú Hỏa, hèn gì thực lực của hắn lại mạnh như vậy. Nghe đồn ngọn lửa này cực kì bá đạo, dù so sánh với những hỏa diễm kì dị trong thiên địa cũng không hề thua kém.
- Tuy là như vậy, Sở Hành Vân có đủ khả năng để thu phục Vạn Thú Hỏa chứng tỏ thiên phú của hắn vô cùng kinh khủng, nhất là vừa rồi hắn lại có thể dung nhập Vạn Thú Hỏa vào trong linh kiếm, thật sự là quá rung động.
- Ân Thiên Thành luôn miệng nói Vạn Thú Hỏa là của hắn, trong chuyện này chẳng lẽ có ẩn tình gì?
Một màn trước mắt này đã hấp dẫn tất cả mọi người, ai cũng trợn to hai mắt, vểnh cao lỗ tai vì sợ bỏ xót bất kì điều gì.
- Thật sự có chuyện này sao?
Hoa Vân Hà quay đầu nhìn về phía Sở Hành Vân, chân mày khẽ run, sau đó nháy mắt ra hiệu.
- Không sai, đúng là ta đã lấy được Vạn Thú Hỏa này từ bên trong Mê Vụ Sâm Lâm.
Sở Hành Vân cũng không để ý tới Hoa Vân Hà, hắn mở miệng khẳng định khiến cho thần sắc Hoa Vân Hà trầm xuống, nét mặt có chút khó coi.
- Tuy nhiên...
Nhưng khi Sở Hành Vân vừa mới dứt lời, hắn lại tiếp tục nói:
- Địa điểm mà ta lấy được Vạn Thú Hỏa chính là trong phủ đệ của Lôi Vĩnh Nguyên, ngọn lửa này được cô đọng bên trong một cái đỉnh đặt ở trung tâm phủ đệ, nó đã đem mạng sống của tất cả người Lôi gia không chút lưu tình mà cắn nuốt.
- Lôi Vĩnh Nguyên, phủ đệ Lôi gia!
Những người có mặt ở đây phần lớn đều là nhân vật có mặt mũi trong Hoàng Thành, tự nhiên đối với Lôi Vĩnh Nguyên không hề xa lạ. Bọn họ vừa nghe đến Vạn Thú Hỏa được đặt ở trung tâm phủ đệ Lôi gia thì sắc mặt đều trở nên trắng xám không còn một chút máu.
Vạn Thú Hỏa có thể đốt cháy vạn vật.
Đặt ngọn lửa như thế này ở trung tâm của phủ đệ thì sợ rằng cả tòa phủ đệ sẽ bị thiêu đốt, số phận của người bên trong vô cùng thê thảm!
- Không chỉ có vậy, lúc ta phát hiện Vạn Thú Hỏa còn tìm thấy một quả Ngự Âm Thạch, loại ngọc thạch này có thể phát ra âm sát khí hấp dẫn linh thú cường đại, linh thú bạo động xuất hiện bên trong Mê Vụ Sâm Lâm nguyên nhân gây ra là do Ngự Âm Thạch này.
Sở Hành Vân vô cùng bình thản, mỗi một câu một chữ đều đâu vào đấy.
Ánh mắt của hắn liếc về hướng Ân Thiên Thành, không chút cảm xúc nói:
- Ân phủ chủ, vừa rồi ngươi hiểu rõ về Vạn Thú Hỏa như vậy, còn biết nó đến từ bên trong Mê Vụ Sâm Lâm, xin hỏi ngươi có phải là người nuôi dưỡng ra nó không?
Dứt lời, vô số ánh mắt lạnh giá đều nhìn về phía Ân Thiên Thành, trong mắt của một số người còn chứa sát ý.
Không cần phải nói đến việc Lôi gia bị tiêu diệt.
Hơn mười năm qua, mỗi một lần Mê Vụ Sâm Lâm xảy ra linh thú bạo động đều mang đến vô số thương vong. Cơn bạo động tới rất bất ngờ, chờ mọi người kịp phản ứng thì đã bị linh thú bao vây khắp phía.
Mỗi một năm, số người chết do linh thú bạo động rất nhiều, không ít bằng hữu hoặc thân nhân của những người ở đây chết do linh thú bạo động, ngay cả tro cốt cũng khó tìm.
Hiện tại, khi bọn hắn nghe được hiện tượng linh thú bạo động không phải do thiên tai mà là Ân Thiên Thành gây ra, cổ áp lực trong lòng bỗng nhiên bùng nổ, bọn họ khó có thể tiếp tục nhẫn nhịn.
- Tất cả đều là nói bậy nói bạ!
Bị nhiều người lạnh lùng nhìn như vậy khiến Ân Thiên Thành có chút không được tự nhiên, hét lớn:
- Vạn Thú Hỏa đúng là thuộc về ta không giả được, nhưng lời Sở Hành Vân mới vừa nói đều là do hắn tự nghĩ ra, hoàn toàn vô căn cứ, căn bản không thể khiến người khác tin tưởng!
- Ta có thể thay Sở Hành Vân làm chứng!
Lúc này, trong đám người truyền đến một giọng nói nữ vô cùng nhẹ nhành.
Tuyết Khinh Vũ khoác lên mình bộ y phục màu trắng chậm rãi đi ra, trên người tỏa ra khí tức thánh khiết như gió mùa xuân thu hút vô số ánh mắt của nam thanh niên, tất cả đều bị nàng làm cho tâm hồn đảo điên.
- Lúc xảy ra linh thú bạo động ta vẫn luôn ở bên cạnh Sở Hành Vân, lời hắn nói đều là sự thật, không một câu nào là bịa đặt. Về phần vật này chính là Ngự Âm Thạch theo lời của hắn.
Tuyết Khinh Vũ xòe bàn tay lấy Ngự Âm Thạch ra.
Trong nháy mắt, một cổ âm sát khí nhè nhẹ tỏa ra từ Ngự Âm Thạch khiến sắc mặt mọi người khẽ biến, trong lòng lập tức có đáp án chính xác.
- Hôm nay nhân chứng vật chứng đều đủ cả, ngươi còn có lời gì muốn nói không?
Hoa Vân Hà hướng về Ân Thiên Thành đang âm trầm cười một tiếng, âm thanh lạnh như băng nói:
- Ân Thiên Thành, ta mặc kệ Vạn Thú Hỏa là của người nào, càng không quan tâm nó được nuôi dưỡng ra sao. Hiện tại ta chỉ biết ngọn lửa này nằm ở trong tay Sở Hành Vân, mà hắn lại có thể tùy ý điều khiển, điều này chứng tỏ Vạn Thú Hỏa chính là của hắn. Còn về phần ngươi thì mau cút đi. Tạm biệt, không tiễn!