Dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, Sở Hành Vân đi tới Lăng Tiêu Các.
Trong lầu các cổ xưa, cũ kỹ này cũng không có nhiều người, thanh lão ngồi xếp bằng ở ngoài cửa, vừa nhìn thấy Sở Hành Vân đi tới, trên mặt liền xuất hiện một cái lúm đồng tiền, nói:
-Ngươi có thể tới đây nói lên tất cả thương thế đều đã khôi phục tốt rồi phải không?
Sự kiện luận bàn võ đạo, mọi người đều biết, ngay cả thanh lão luôn luôn trấn thủ Lăng Tiêu Các nhưng tin tức vẫn rất là linh thông(1).
-Nhờ phúc thanh lão.
Sở Hành Vân ôm quyền, tiếp tục nói:
-Ta lần này tới Lăng Tiêu Các là tìm Hoa phủ chủ, xin hỏi hắn là có đây hay không?
-Hắn đã chờ ngươi ở đây từ lâu, ngươi nhanh chóng vào đi.
Thanh lão chỉ vào một cái hành lang gấp khúc, thấp giọng nói:
-Ngươi có bất kỳ điều gì nghi hoặc đều có thể hỏi, về chuyện năm đó, ngươi có quyền biết được.
Sở Hành Vân biến sắc, ánh mắt thâm trầm nhìn thanh lão, chốc lát sau gật đầu, thu hồi ánh mắt hướng phía cái kia cao to hành lang gấp khúc đi.
Cũng không lâu lắm, Sở Hành Vân liền đi tới điểm cuối của hành lang gấp khúc.
Đây là một cái đình viện.
Hoa Vân Hà đang ngồi ở trên một chỗ nước chảy bên hồ nước, ngồi xếp bằng, tựa hồ đang nhắm mắt tĩnh tu.
-Hai ngày, thương thế liền hoàn toàn khôi phục, xem ra ta đã coi thường ngươi, chủ nhân Vân Đằng Thương Hội.
Hoa Vân Hà mở mắt ra, vừa nhìn thấy Sở Hành Vân, trong ánh mắt hiện lên vẻ tán thưởng.
Thương thế hai ngày trước của Sở Hành Vân không nghiêm trọng lắm, nhưng cũng không thể nói là nhẹ.
Theo như đánh giá của Hoa Vân Hà, ít nhất thì cũng cần năm sáu ngày tĩnh tu, nhưng Sở Hành Vân chỉ dùng hai ngày thì đã khôi phục lại như lúc ban đầu, đồng thời bước vào cảnh giới Tụ Linh Cảnh thất trọng. Điều này làm cho Hoa Vân Hà vô ý cho rằng Sở Hành Vân mượn đan dược, mới có thể khôi phục nhanh như vậy.
Nếu như Hoa Vân Hà biết sự thật, biểu tình trên mặt chủ sợ không phải là vẻ tán thưởng, mà là chấn động, kinh ngạc.
-Phủ chủ, ngươi biết mục đích ta tới đây hôm nay là gì đúng không?
Sở Hành Vân nói ngay vào điểm chính.
Hoa Vân Hà cười cười, đáp:
-Ta rất rõ tâm tình của ngươi, nhưng chuyện này cũng không có đơn giản như trong tưởng tượng ngươi. Ngươi tạm thời ngồi xuống trước, nghe ta chậm rãi kể lại.
-Được!
Sở Hành Vân ngồi xếp bằng, chăm chú lắng nghe.
-Khu vực chúng ta sinh đang sinh sống tên là Bắc Hoang Vực. Trong Bắc Hoang Vực có sáu đại tông môn, theo thứ tự là: Đại La Kim Môn, Thần Tiêu Điện, Tinh Thần Cổ Tông, Thất Tinh Cốc, Cửu Hàn Cung cùng Vạn Kiếm Các.
-Những tông môn này truyền thừa mấy nghìn năm, nội tình cực kỳ thâm hậu, đều quản lý nhiều hoàng triều, mà Lưu Vân Hoàng Triều chúng ta chính là nằm trong khu vực của Vạn Kiếm Các.
Nghe lời kể từ Hoa Vân Hà, nội tâm Sở Hành Vân run một cái. Hắn đối với những tin tức này cũng không xa lạ gì, nhưng Hoa Vân Hà đột nhiên nói cái này, đã nói lên sự tình phát sinh năm đó, khả năng liên quan đến sáu đại tông môn này.
Như vậy xem ra, chuyện năm xưa đích thực rất phức tạp!
-Sáu đại tông môn có quan hệ vi diệu, đều kềm chế qua lại đối phương. Giữa các tông môn cũng duy trì khoảng cách nhất định, nước giếng không phạm nước sông. Nhưng 16 năm trước, một đám người đột nhiên xuất hiện ở giữa hoàng cung, không nói lời gì, trực tiếp tàn sát một cách trắng trợn, thậm chí còn bắt giữ Lưu Vân Hoàng Tộc, cưỡng chế bọn họ kêu gọi tất cả thế lực bên trong Hoàng Thành phái người vào cung.
Giọng của Hoa Vân Hà bỗng biến đổi, thanh âm trở nên trầm thấp:
-Mà bọn họ tự xưng đến từ Tinh Thần Cổ Tông.
-Người của Tinh Thần Cổ Tông tới Lưu Vân Hoàng Triều chúng ta làm gì?
Sở Hành Vân cả kinh hỏi.
Đúng như lời Hoa Vân Hà mới vừa nói, sáu đại tông môn nước giếng không phạm nước sông.
Lưu Vân Hoàng Triều lệ thuộc vào Vạn Kiếm Các, theo lý mà nói thì Tinh Thần Cổ Tông không được phái người xâm nhập, càng không thể đại khai sát giới. Nhưng đối phương cũng không coi đó là một quy tắc, thậm chí còn bắt giữ Lưu Vân Hoàng Tộc.
-Năm đó, ta đại diện Lăng Tiêu Vũ Phủ tiến vào hoàng cung. Vừa vào trong, người Tinh Thần Cổ Tông cũng không xuất thủ bắt giữ hay chém giết mà ngược lại là đưa cho chúng ta nhiều chỗ tốt, ý đồ thu mua ,nhờ chúng ta dùng toàn lực tìm một người nữ tử tên là Liễu Mộng Yên.
Nói tới đây, Hoa Vân Hà dừng lại trong thoáng chốc, nhìn Sở Hành Vân rồi nói:
-Mà người nữ tử này cũng chính là vợ của Sở Tinh Thần, cũng là mẫu thân thân sinh của ngươi.
Lộp bộp!
Tâm tình của Sở Hành Vân trở nên rung động, thì ra mẹ của hắn tên là Liễu Mộng Yên.
Từ lúc hắn vừa được sinh ra thì chưa từng nghe có người nói về mẫu thân hắn, dù cho ở kiếp trước, Sở Hành Vân tìm lâu như vậy, cũng không biết.
-Sao bọn họ muốn tìm mẫu thân ta?
Sở Hành Vân nghi hoặc hỏi.
-Theo ta được biết, mẫu thân Liễu Mộng Yên của ngươi cũng không phải là người của Lưu Vân Hoàng Triều mà đến Tinh Thần Cổ Tông. Đám người kia gọi mẫu thân của ngươi là tiểu thư, dường như địa vị ở Tinh Thần Cổ Tông cũng không thấp, về phần vì sao bọn chúng lại đến đây, ta đây cũng không biết.
Hoa Vân Hà không dừng lại, tiếp tục kể:
-Trước đây, Tinh Thần Cổ Tông hầu như thao túng toàn bộ Lưu Vân Hoàng Triều khiến tất cả thế lực xuất thủ điên cuồng tìm kiếm nơi ở của các ngươi, chỉ cần là người trùng tên trùng họ thì đều bị áp giải đến Hoàng Thành, do bọn họ tự mình kiểm nghiệm. Đoạn thời gian đó giằng co ba tháng thời gian, Lưu Vân Hoàng Triều cũng hoàn toàn rơi vào trong hỗn loạn.
-Sau ba tháng, Vân Mộng Vũ Phủ phái người ra, trong lúc vô tình đi tới Tây Phong Thành, đồng thời phát hiện nơi hạ lạc của mẫu thân ra, cho nên mới có sự kiện ám sát kia đúng không?
Thần sắc Sở Hành Vân trấn định dị thường.
- Không sai.
Hoa Vân Hà gật đầu, lại nói:
-Phát hiện nơi hạ lạc của mẫu thân ngươi đích thật là Vân Mộng Vũ Phủ. Sau khi bọn họ phát hiện liền đem việc này báo cho Tinh Thần Cổ Tông biết, màn đêm vừa buông xuống, Tinh Thần Cổ Tông liền phái ra đông đảo cao thủ tiến vào Tây Phong Thành bắt đầu giết chóc, cảnh tượng xa xa so với ngươi tưởng tượng còn muốn chấn động. Những gì ngươi biết, chỉ là một góc băng sơn mà thôi.
Tinh Thần Cổ Tông đối với Lưu Vân Hoàng Triều mà nói tựa như là một tòa núi cao vạn trượng.
Địa vị của Liễu Mộng Yên ở Tinh Thần Cổ Tông không thấp, thậm chí còn vô cùng trọng yếu, đương nhiên là có thực lực mạnh mẽ.
Cường giả giao chiến tạo ra thanh thế cực kỳ lớn, rất dễ liên lụy đến người vô tội. Đây chính là vì gì mà mỗi khi nhắc tới sự kiện mười sáu năm về trước thì không người Sở gia nào dám can đảm nói ra. Trận chiến ấy, tuyệt không đơn giản như như trong lời đồn.
-Bọn họ muốn bắt mẫu thân của ta thì không nói, vì sao ngay cả cha ta cũng muốn bắt đi?
Sở Hành Vân đặt câu hỏi lần thứ hai.
-Ngươi sai rồi. Người Tinh Thần Cổ Tông muốn bắt đi không chỉ là cha mẹ của ngươi, ngay cả ngươi cũng có mặt. Theo như lời bọn họ là vì khiến mẹ ngươi nản lòng thoái chí rời khỏi Lưu Vân hoàng triều, muốn đem hai phụ tử bọn ngươi... tru diệt tại chỗ.
Nghe vậy, ánh mắt Sở Hành Vân thâm trầm.
Mười sáu năm trước, hắn chỉ là một đứa trẻ mới sinh chỉ biết kêu khóc đòi ăn uống. Người Tinh Thần Cổ Tông thật là tàn nhẫn, không chỉ có chia rẻ gia đình bọn họ mà còn muốn đem hai phụ tử tru diệt nhằm làm Liễu Mộng Yên lòng sinh thoái ý.
Hắn khó có thể tưởng tượng được cảnh tượng lúc đó. Nhưng cho dù là vậy, trong nháy mắt, chuyện này cũng làm cho hắn nhịn không được rống giận vài tiếng, một tia sát ý lạnh lẽo từ trên người tỏa ra khiến cả đình viện đều như rơi vào hầm băng vậy.
Hoa Vân Hà cảm thụ được lãnh ý trên người Sở Hành Vân, thở dài một cái, nói tiếp:
-May mà năm đó mẹ ngươi liều mạng bảo vệ mới khiến người của Tinh Thần Cổ Tông thu tay lại, buông tha chém giết ngươi, nếu không ngươi cũng vô pháp xuất hiện ở trước mắt của ta.
-Bảo vệ tính mạng của ta!
Sở Hành Vân nhạy cảm bắt được câu nói này, âm thanh nhất thời trở nên cực kỳ âm trầm, hỏi:
-Theo như lời kể của ngươi thì có phải phụ thân ta không thể tránh được độc thủ, đã chết thảm mười sáu năm về trước đúng không?