Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 195: Cởi Bỏ Khúc Mắc

Chương 195: Cởi Bỏ Khúc Mắc




Thấy Sở Hành Vân biểu lộ như vậy, Hoa Vân Hà cũng cảm thấy có chút động lòng.

Trước đây, khi mà Sở Hành Vân gia nhập vào Lăng Tiêu Vũ Phủ, Hoa Vân Hà liền nhận ra thân phận của Sở Hành Vân. Nhưng khi đó, hắn không đứng ra, cũng không có đem chuyện này nói rõ.

Hắn vẫn nhớ những lời nói của Sở Tinh Thần, muốn Sở Hành Vân làm một người bình thường, sống một cuộc sống bình thường.

Thế nhưng, theo thời gian trôi qua, Sở Hành Vân không chỉ cho thấy thiên phú kinh người, trên phương diện bày mưu nghĩ kế cũng có thể nói là kinh thế hãi tục, sáng lập ra Vân Đằng Thương Hội, chiêu mộ được không ít Luyện Đan Sư.

Trọng yếu nhất là Hoa Vân Hà có thể cảm giác được, Vân Mộng Vũ Phủ đã bắt đầu xuất thủ nhằm vào Sở Hành Vân, nhất là Ân Thiên Thành, chắc chắn coi Sở Hành Vân là cái đinh trong mắt.

Bởi vậy, sau khi suy nghĩ sâu xa, Hoa Vân Hà quyết định đem tất cả sự tình nói cho Sở Hành Vân.

-Hoa phủ chủ.

Sở Hành Vân lúc này đã hồi phục lại tinh thần, nhìn về phía Hoa Vân Hà, nói:

-Theo ta được biết, quy củ giữa sáu đại tông môn cực kỳ sâm nghiêm, cho nên mục đích Tinh Thần Cổ Tông rời khỏi Lưu Vân Hoàng Triều chính là vì tránh Vạn Kiếm Các nổi giận, không sai đi.

-Sự thực đúng là như thế.

Hoa Vân Hà gật đầu.

-Ta đây có thể hỏi ngươi một câu hay không, nói đến Phái Cấp Tiến thì ai là người chấp chưởng?

Giọng nói của Sở Hành Vân từ từ trở nên lạnh đi.

Mặc dù Lưu Vân Hoàng Triều nằm ở nơi hẻo lánh, thực lực cũng rất bình thường nhưng tóm lại dù sao cũng là một phương hoàng triều.

Tinh Thần Cổ Tông đột nhiên xuất hiện, mặc dù có thể bắt giữ toàn bộ người trong hoàng triều nhưng nếu muốn phong tỏa tin tức thì không có khả năng, rất nhanh chóng sẽ bị Vạn Kiếm Các biết được.

Kết quả, Vạn Kiếm Các lại không có bất cứ động tĩnh gì.

Theo như Sở Hành Vân suy đoán, Lưu Vân Hoàng Triều mất quyền lực không chỉ là bởi vì Tinh Thần Cổ Tông xuất thủ, càng nhiều hơn cũng còn là bởi vì Phái Cấp Tiến hoàn toàn nắm trong tay hoàng triều, khiến hoàng tộc vô lực chống lại.

-Tuy nói Phái Cấp Tiến chỉ là một cái phe phái trong Hoàng Thành, nhưng cũng được nhiều thế lực gia tộc ủng hộ, Vân Mộng Vũ Phủ chính là một chủ lực, nhưng muốn nói người chấp chưởng thì chắc chắn là Vũ Tĩnh Huyết.

-Vũ Tĩnh Huyết!

Sở Hành Vân từng nghe nói qua tên này.

Lưu Vân Hoàng Triều là một nơi hẻo lánh, biên giới lãnh thổ có vài ngọn núi kéo dài liên miên. Ở trong dãy núi tồn tại rất nhiều tiểu quốc, những tiểu quốc này ỷ vào địa thế, thường xuyên tiến hành xâm lấn khiến Lưu Vân Hoàng Triều tổn thất cực kỳ lớn.

Mà Vũ Tĩnh Huyết chính là trấn cương đại quan của Lưu Vân Hoàng Triều, được gọi là Tĩnh Thiên Hậu.

Tương truyền tu vi của Vũ Tĩnh Huyết cực cao, là đệ nhất cao thủ Lưu Vân Hoàng Triều. Tĩnh Thiên Quân hắn suất lĩnh có thể nói tinh nhuệ trong tinh nhuệ, chỉ cần hắn đóng trú ở biên cương, bất luận tiểu quốc nào cũng không dám mạo phạm.

-Ta nhớ kỹ sau khi Lưu Vân Quân Vương băng hà, người kế thừa quân vị chính là Vũ Tĩnh Huyết, mà Lưu Vân hoàng tộc cũng đổi sang họ Võ. Bởi vậy nên có thể biết quyền thế trong tay Vũ Tĩnh Huyết bực nào kinh khủng, có thể dễ dàng cướp đoạt toàn bộ hoàng quyền.

Ánh mắt Sở Hành Vân léo lên hàn mang. Thảo nào Lưu Vân Hoàng Triều trong kiếp trước lại rung chuyển như vậy, hiện tại xem ra, hết thảy rung chuyển này đều là đến từ muòi sáu năm trước!

Hoa Vân Hà không chú ý tới Sở Hành Vân biến hóa, tiếp tục nói:

-Vũ Tĩnh Huyết cực kỳ bá đạo, trong lòng càng còn có tâm tư lang hổ. Sau khi hắn biết được Tinh Thần Cổ Tông tìm cách tiến vào liền lập tức thỏa hiệp, cũng chính bởi vì hành động này của hắn mà Phái Cấp Tiến mới có thể ngang trời xuất hiện. Nếu là nói đầu sỏ gây nên chuyện năm xưa thì không hề nghi ngờ là Vũ Tĩnh Huyết.

-Bất quá, tu vi Vũ Tĩnh Huyết rất cao, đã bước vào cảnh giới Thiên Linh Cảnh lục trọng, trên người lại mang theo nhiều trân bảo hộ thể. Tu vi của ngươi bây giờ còn thấp, chớ nên cùng hắn phát sinh xung đột.

Hoa Vân Hà dừng một chút, lập tức bổ sung một câu.

Hắn biết rõ, mục đích chính Sở Hành Vân đi tới Hoàng Thành là vì điều tra chuyện năm xưa.

Hiện tại, Sở Hành Vân đã biết được mọi thứ, cũng biết Vũ Tĩnh Huyết là độc thủ đứng ở phía sau gây nên mọi chuyện.

Hoa Vân Hà rất sợ Sở Hành Vân bị tức giận công tâm, do đó làm ra hành động mù quáng. Dù sao thì thực lực Vũ Tĩnh Huyết quá mạnh mẻ, trong tay lại nắm lực lượng quân đội tinh nhuệ.

Đừng nói là Sở Hành Vân, dù là Lăng Tiêu Vũ Phủ cũng không dám đơn giản trêu chọc Vũ Tĩnh Huyết.

-Yên tâm, ta biết phải làm sao.

Sở Hành Vân dành cho Hoa Vân Hà một cái ánh mắt yên tâm, bước lên dừng ở trước Sở Tinh Thần bị biến thành băng điều, trong con ngươi đen nhánh lóe lên vô số tinh mang làm cho không người nào có thể đoán được hắn đang suy tư điều gì.

Một lúc lâu sau, Hoa Vân Hà mang Sở Hành Vân đi ra khỏi mật thất.

Dọc theo đường đi, hai người rất có ăn ý không nói gì, đều là rơi vào trong trầm tư.

-Hoa phủ chủ, ta đây mạn phép cáo từ trước.

Trở lại Lăng Tiêu Các, Sở Hành Vân cáo từ một tiếng, rồi lập tức sãi bước đi ra ngoài.

Hoa Vân Hà cúi đầu, vẫn đứng ở chỗ cũ trầm tư, nhìn bóng lưng Sở Hành Vân rời đi, đột nhiên thở dài một hơi.

-Ngươi đã đem tất cả mọi chuyện đều nói cho hắn biết sao?

Không biết từ lúc nào, phía sau Hoa Vân Hà xuất hiện một đạo thân ảnh.

Hoa Vân Hà cười khổ một tiếng, đáp lời người kia:

-Chuyện này, cho dù chúng ta không nói, hắn sớm muộn cũng sẽ biết. Như vậy sao không trực tiếp nói cho hắn biết, để hắn cũng chuẩn bị sẵn tâm lý cho việc sau này.

-Ngươi không sợ hắn sẽ làm ra việc ngu ngốc nào đó sao?

Thanh lão nhíu mày, lo lắng tiếp tục nói ra suy nghĩ của mình:

-Hiện tại, Vân Đằng Thương Hội đang phát triển rất mạnh, tuy nói là một chuyện tốt nhưng đồng thời cũng đưa tới không ít người thèm thuồng, nhất tên Vũ Tĩnh Huyết kia. Nếu hắn biết Sở Hành Vân là chủ nhân Vân Đằng Thương Hội, chỉ sợ sẽ có hành động nào đó.

-Hiện tại, Vũ Tĩnh Huyết đang ở biên cương. Trong khoảng thời gian ngắn, sẽ không trở về Hoàng Thành, về phần hắn có làm hành động nào hay không thì ta không rõ ràng lắm, nhưng ta biết, lấy tâm tư của Sở Hành Vân, hắn làm sao sẽ không nghĩ tới điểm ấy.

Thanh lão nhìn Hoa Vân Hà, trên mặt hiện lên vẻ cổ quái. Sao hắn lại nhìn không ra Hoa Vân Hà cực kỳ thưởng thức đối với Sở Hành Vân, thậm chí còn có ý muốn tài bồi, để cho Sở Hành Vân đại triển thân thủ.

Bất quá, suy nghĩ một lát sau, thanh lão cũng liền hiểu được.

Bây giờ, Lưu Vân Hoàng Triều có thể nói là một mảnh chướng khí mù mịt. Thế lực Phái Cấp Tiến càng lúc càng lớn, sớm muộn sẽ mưu đoạt hoàng quyền, đến lúc đó, Lăng Tiêu Vũ Phủ cũng khó trốn tránh tai ương.

Thân thế Sở Hành Vân phi phàm, thủ đoạn bí hiểm, nói không chừng, hắn thực sự có thể ngăn cơn sóng dữ, làm ra một phen đại sự!

Trên đường trở về đình viện, trong đầu Sở Hành Vân như trước vang lên lời nói của Hoa Vân Hà.

Lận Thiên Trùng đi theo ở phía sau hắn, mở miệng hỏi:

-Tuy Sương Phong Linh Dương Đại Trận là linh trận thất phẩm, nhưng lấy thủ đoạn của ngươi, chắc chắn có biện pháp mở ra. Chẳng lẽ ngươi không muốn cứu của ngươi phụ thân ra sao?

Sở Tinh Thần bị phong bế trong mật thất, tuy cực kỳ bí mật nhưng lấy thực lực Lận Thiên Trùng thì vẫn có thể đủ đơn giản biết được, đồng thời hắn cũng nghe được tất cả cuộc nói chuyện của hai người.

-Hóa giải trận pháp này đích xác không là việc khó gì, nhưng Sương Phong Linh Dương Đại Trận có một đặc tính, đó chính là lúc vừa mở linh trận ra, nếu không có Tỉnh Thần Thảo hỗ trợ, tâm thần người bị phong bế sẽ rơi vào trạng thái ngủ say, sinh cơ trong cơ thể sẽ không ngừng trôi đi. Trong tay ta cũng không có Tỉnh Thần Thảo, cho dù mở ra thì cũng là không làm được chuyện gì.

Giong nói Sở Hành Vân mang theo mấy phần bất đắc dĩ.

Tỉnh Thần Thảo là linh tài lục phẩm, luận độ quý hiếm liền muốn hơn xa Ngũ Hỏa Long Tiên Hoa. Cho dù tìm khắp cả Lưu Vân Hoàng Triều thì cũng khó mà thấy hình bóng. Vừa rồi, Sở Hành Vân chính là vì điểm ấy mà phiền lòng.

-Nếu như ta đã đã biết chuyện năm đó, cũng biết ai là độc thủ đứng phía sau, như vậy kế tiếp ta sẽ càng nỗ lực thêm khổ tu, mau chóng khôi phục thực lực của chính mình.

-Chỉ cần có thực lực, hết thảy mọi thứ đều có thể giải quyết dễ dàng!

Sở Hành Vân thở ra một ngụm trọc khí, ngẩng đầu đưa mắt nhìn nắng gắt trên bầu trời, có cảm giác như đã cởi bỏ khúc mắc tồn tại cả nghìn năm vậy, tâm thần trở nên cực kỳ nhẹ nhàng, thoải mái.

Dịch giả :lushi

Biên : Mei_hnmn

Team dịch : Vạn Yên chi Sào

Nguồn : truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch