Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 196: Vào Hoàng Cung

Chương 196: Vào Hoàng Cung




Sở Hành Vân mới vừa trở lại đình viện đã thấy Tần Vũ Yên gấp gáp đi tới, vội vàng hỏi:

- Cuối cùng ngươi đã về.

- Có chuyện gì vậy?

Sở Hành Vân cảm thấy hơi sửng sốt.

Hắn vừa nói xong liền phát hiện từ trong đại sảnh có ba thân ảnh đang tiến đến.

Dương Viêm đứng ở vị trí chính giữa, hắn vừa nhìn thấy Sở Hành Vân liền thở phào một hơi. Về phần hai người bên cạnh hắn tự nhiên là Chu Thanh Ninh cùng Trương Phàm Quy, tuy nhiên sắc mặt hai người lúc này không được tốt lắm, có vẻ như sắp sửa đợi không nổi nữa.

Không chờ Dương Viêm mở miệng thì Chu Thanh Ninh đã tiến tới một bước, trầm giọng nói:

- Ngươi chính là Sở Hành Vân?

Trong lúc nói chuyện, trên người Chu Thanh Ninh tỏa ra một cổ uy áp vô hình bao phủ cả người Sở Hành Vân, đôi mắt sắc bén tinh tế đánh giá Sở Hành Vân từ trên xuống dưới không bỏ xót chỗ nào.

- Chu lão quỷ, ngươi không thể bỏ cái tính đó đi được à?

Dương Viêm một tay kéo Chu Thanh Ninh ra chỗ khác, lúng túng nói:

- Sở Hành Vân, hai vị này theo thứ tự chính là Chu Thanh Ninh cùng Trương Phàm Quy. Bọn họ biết ngươi nắm rõ Dẫn Linh Độ Huyệt nên đến đây gặp ngươi một chút. À đúng rồi, danh sách tài liệu luyện khí chúng ta đã chuyển bị xong, ngươi thử kiểm tra một chút xem thế nào.

Dương Viêm lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật rồi trực tiếp đưa cho Sở Hành Vân.

Sở Hành Vân tiếp nhận, tâm thần lập tức tiến vào trong nhẫn trữ vật, trên mặt hiện ra một nụ cười thỏa mãn, quả nhiên đúng như theo lời của Dương Viêm, những tài liệu luyện khí đã tương đối đầy đủ.

- Hiện tại tài liệu luyện khi đã đủ, chỉ cần việc này kết thúc thì ta liền đến Linh Binh Các một chuyến, sau đó nhờ Tuyết Đương Không giúp ta thăng cấp Trảm Không Kiếm thành vương khí.

Sở Hành Vân cất nhẫn trữ vật vào, trong lòng âm thầm tính toán.

Theo thực lực của hắn ngày càng tăng, số lượng cường giả tiếp xúc cũng ngày càng nhiều.

Tuy Trảm Không Kiếm là pháp khí cấp thấp, uy năng không tệ nhưng vẫn có một chút cảm giác lấy trứng chọi đá.

Giống như lần trước Ân Nhược Trần có Huyền Thiết Cổ Ấn, lực phòng ngự gia tăng rất nhiều, nếu chỉ dựa vào Trảm Không Kiếm thì không cách nào xuyên thủng, càng không nói đến việc đánh thắng hắn.

- Hiện tại ngươi cũng đã nhận được thứ mình muốn, có thể theo chúng ta vào cung chữa bệnh được chưa?

Trương Phàm Quy cũng lên tiếng, hắn nhìn Sở Hành Vân lạnh lùng nói:

- Nếu để ta phát hiện ngươi không biết Dẫn Linh Độ Huyệt thì cho dù Dương Viêm muốn bảo vệ, ta cũng sẽ khiến ngươi khó có thể bình yên rời đi!

Trong lời nói của hắn có mang vài phần uy hiếp khiến cho sắc mặt của Sở Hành Vân khẽ biến đổi, cười nhẹ nói:

- Nếu như Trương đại sư không tin ta thì có thể lập tức rời đi, ta chữa hết cho tam hoàng tử hay không là việc của ta, không cần ngươi phải quan tâm.

- Được rồi!

Thấy bầu không khí có chút ngột ngạt, Dương Viêm đột nhiên hô một tiếng, sau đó trầm giọng nói:

- Tình huống của tam hoàng tử đã rất nguy cấp, chúng ta không nhiều thời gian đâu mà ở chỗ này đấu đá lẫn nhau. Huống chi chúng ta ngoài việc tin tưởng Sở Hành Vân thì cũng không có biện pháp nào khác.

Nghe được lời Dương Viêm, Trương Phàm Quy cùng Chu Thanh Ninh lập tức ngậm miệng lại, không dám tiếp tục nói thêm gì nữa.

- Đi thôi, chúng ta bây giờ cùng tiến vào cung.

Dương Viêm vỗ vỗ bả vai Sở Hành Vân, sau đó nhìn lên bầu trời khẽ kêu một tiếng, lập tức bốn đầu phi hành linh thú đáp xuống.

Sở Hành Vân không lập tức rời đi mà ngược lại liếc mắt nhìn Tần Vũ Yên rồi đột nhiên nói:

- Vũ Yên, ngươi cũng cùng đi đi.

- A!

Tần Vũ Yên lập tức hơi sửng sốt, sau đó vội vàng phất tay nói:

- Lần này là ngươi giúp tam hoàng tử chữa bệnh, ta đi theo cũng chẳng giúp được gì. Các ngươi mau mau lên đường không khéo lại trễ.

Sở Hành Vân cười nói:

- Chỉ là Dẫn Linh Độ Huyệt mà thôi, với ta mà nói không có bất kỳ độ khó nào. Ta thấy ngươi gần đây luyện đan gặp phải bình cảnh nên có thể thừa dịp này giảng giải giúp ngươi sớm đạt tới Luyện Đan Sư cấp bốn.

- Tần Vũ Yên trở thành Luyện Đan Sư cấp ba mới có nửa năm ngắn ngủi, có thể củng cố nền tảng cho vững chắc đã là không tệ rồi, ngươi cho nghĩ rằng mình tùy ý giảng giải là nàng có thể đột phá thành Luyện Đan Sư cấp bốn sao?

Chu Thanh Ninh thực sự không nhịn được nên lầm bầm một câu.

Lời này của Sở Hành Vân thật sự quá kiêu ngạo!

Dẫn Linh Độ Huyệt trong truyền thuyết mà từ miệng hắn có vẻ không đáng nhắc tới, lại còn việc giúp Tần Vũ Yên tấn chức Luyện Đan Sư cấp bốn nữa, hắn nghĩ mình là ai mà có thể tùy ý nắm rõ đan đạo trong tay?

- Trước đây đây ta mất hết năm năm mới có thể từ Luyện Đan Sư cấp ba trở thành Luyện Đan Sư cấp bốn, con đường luyện đan càng đi sâu vào thì càng thâm ảo. Sở tiểu tử, ta khuyên ngươi nên thu liễm (thu lại tính khí của mình) một chút đi.

Trương Phàm Quy cũng bồi một câu, hắn rất không quen nhìn bộ dạng như vậy của Sở Hành Vân.

Dương Viêm vội vàng che trước người Sở Hành Vân, trên mặt mang theo nụ cười hòa giải, đồng thời nháy mắt với Sở Hành Vân muốn cho hắn nhanh chóng leo lên linh thú phi hành để miễn cho càng nói càng loạn.

Sở Hành Vân nhún vai, tự nhiên chẳng thèm chấp nhặt cùng hai người này.

- Ta vừa vặn cũng không có gì làm nên có thể đi theo nhìn một chút. Tuy nhiên hai vị đại sư yên tâm, ta nhất định không quấy rầy các ngươi.

Tần Vũ Yên trái tim kịch liệt nhảy lên, cuối cùng vẫn leo lên phi hành linh thú.

Tuy trong lòng nàng cũng không quá tin tường lời của Sở Hành Vân, nhưng trong tiềm thức nàng vẫn có một tia chờ mong.

Dù sao, lúc ở Tây Phong Thành, nàng đã nhờ một câu nói của Sở Hành Vân mà trở thành Luyện Đan Sư cấp ba. Lần này nếu có thể tận mắt chứng kiến Sở Hành Vân ra tay thì không chừng sẽ có kì tích xảy ra.

Dĩ nhiên khả năng xảy ra kì tích này vô cùng nhỏ bé, gần như không đáng kể đến!

Bốn con linh thú phi hành bay qua vô số khu vực, cuối cùng cũng đến Hoàng Cung.

Từ trên nhìn toàn cảnh thì Hoàng Cung giống như một con cự thú cổ đại, nằm ngay chính giữa Hoàng Thành, cung lầu rậm rạp, canh gác sâm nghiêm, cho dù mới tới gần đã cảm nhận được uy áp vô hình đè lên trên người.

Cung điện của tam hoàng tử nằm ở chỗ sâu bên trong Hoàng Cung.

Lúc Sở Hành Vân tới thì cả tòa cung điện đã bị vệ binh vây quanh, ngoài điện có một gã đàn ông trung niên đang đứng chờ, nhãn thần hơi trầm xuống, trên người mơ hồ tỏa ra khí tức cao quý.

- Gặp qua bệ hạ!

Ba người Dương Viêm quì một gối, gã đàn ông trung niên trước mắt là quốc vương hiện tại của Lưu Vân Hoàng Triều—— Đường Chính.

Đường Chính vội vàng kêu ba người đứng dậy, ánh mắt rơi trên người Sở Hành Vân, cười nói:

- Vị này chắc hẳn là Sở công tử, ta từ lâu đã nghe nói qua sự tích của ngươi, hôm nay vừa thấy quả nhiên là người bất phàm.

- Bệ hạ nói quá lời.

Sở Hành Vân ôm quyền, tròng mắt đen nhánh nhìn Đường Chính nói:

- Huống chi, ta và Lưu Vân Hoàng Tộc cũng có sâu xa với nhau, ta ra tay tương trợ cũng là điều lẽ phải.

Lộp bộp!

Đường Chính rùng mình, tay chân có vẻ luống cuống.

Trước khi Sở Hành Vân tới đây hắn đã đoán được có lẽ Sở Hành Vân đã biết chuyện năm đó nên trong lòng đã có sự chuẩn bị, tận lực để người khác không nhìn ra điều gì.

Không nghĩ tới, Sở Hành Vân so với tưởng tượng của hắn càng thêm sắc bén, chỉ cần một ánh mắt, một câu nói đã khiến tâm thần hắn rối loạn.

Dương Viêm nhìn Sở Hành Vân cùng Đường Chính, không biết ý trong lời của hai người bọn họ là gì, hắn nhìn sắc trời một chút rồi thúc giục:

- Thời gian cũng không còn sớm, chúng ta mau vào thôi.

- Được!

Đường Chính bỗng nhiên hoàn hồn, hắn trông giống như trút được gánh nặng vậy, vội vàng đi vào trong cung điện.

Cảm giác bị Sở Hành Vân nhìn đăm đăm rất khó chịu, ngay cả một vị quân vương như Đường Chính đều cảm giác cả người không được tự nhiên, phía sau lưng xiêm y sớm đã bị mồ hôi lạnh thấm ướt.

Dịch+Biên: Hào Ca

Nhóm dịch Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch