Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 212: Sát Ý Của Sở Hành Vân

Chương 212: Sát Ý Của Sở Hành Vân




Trong mắt Sở Hành Vân lộ ra vẻ kinh dị, thân hình tiến tới gần hơn.

Hắn vươn tay nhưng chưa chạm tới thì trên bộ giáp bỗng tỏa ra ánh sáng xanh, quang mang uốn lượn như mây trời bao phủ toàn bộ không gian.

Sở Hành Vân bỗng cảm thấy rùng mình, chỉ chớp mắt trong đầu hắn đã xuất hiện một ít tin tức.

Thì ra bộ giáp này tên là Vân Mộng Huyền Thiên Khải, là tam văn vương khí.

Chỉ cần võ giả truyền vào đủ linh lực thì bộ giáp này có thể phóng ra vô tận mây mù, nơi được mây mù bao phủ sẽ có phòng ngự rất cứng cáp, ngoại lực rất khó xâm nhập chứ đừng nói đến đánh tan.

Điều huyền diệu là đám mây mù này võ giả có thể nắm quyền điều khiển trong tay, mở rộng thu hẹp tùy ý, tuy nhiên phạm vi bao phủ càng rộng thì lực phòng ngự sẽ càng yếu, phạm vi càng nhỏ thì lực phòng ngự lại càng mạnh.

Nếu mây mù chỉ bao phủ quanh thân thì có thể chống đỡ được một kích toàn lực của cường giả Thiên Linh Cảnh, từ việc này có thể thấy được sự bá đạo của bộ giáp!

Vân Mộng Huyền Thiên Khải vừa có thể phòng ngự bản thân mà còn có thể phòng ngự phạm vi lớn, đúng là một món bảo vật kì diệu.

Lời nói của Sở Hành Vân có chút tán thưởng, nhưng đột nhiên hắn liền nghĩ đến một chuyện.

Hoa Vân Hà từng nói qua, bên trong năm đại Vũ Phủ thì Lăng Tiêu Vũ Phủ cùng Vân Mộng Vũ Phủ là tồn tại cổ xưa nhất, đã lưu truyền qua mấy trăm năm.

Cả hai Vũ Phủ đều sở hữu riêng một món vương khí, là chí bảo trấn phủ.

Vân Mộng Huyền Thiên Khải trước mắt có hai chữ Vân Mộng, vừa vặn trùng khớp với Vân Mộng Vũ Phủ. Chẳng lẽ vật này là trấn phủ chí bảo truyền thừa mấy trăm năm của Vân Mộng Vũ Phủ?

Nghĩ đến điều này khiến hơi thở Sở Hành Vân có chút dồn dập.

Trước đó hắn đã từ trong nhẫn trữ vật của sáu người kia đoạt không ít tài phú, đem nội tình của Vân Mộng Vũ Phủ lấy đi hơn nửa, điều này đối với Vân Mộng Vũ Phủ đã là một kích vô cùng đau đớn, không có vài năm điều dưỡng thì khó có thể phục hồi.

Hiện tại không ngờ ngay cả chí bảo trấn phủ của bọn họ cũng rơi vào trong tay Sở Hành Vân.

Điều này còn nghiêm trọng hơn một kích kia, nếu Ân Thiên Thành biết chắc chắn sẽ tức giận đến bạo nộ, thậm chí còn hộc máu xa ba thước!

- Lúc Trảm Không Kiếm thăng cấp có xuất hiện thiên địa dị tượng, Ân Thiên Thành cũng nhìn thấy, hắn nhất định là sợ xảy ra sự cố ngoài ý muốn nên mới đưa Vân Mộng Huyền Thiên Khải cho Mạc Tả để phòng ngừa vạn nhất.

- Nhưng hắn không có cách nào nghĩ ra ở bên cạnh ta lại có cường giả Niết Bàn Cảnh như Lận Thiên Trùng bảo hộ, Mạc Tả còn chưa kịp hành động đã bị chém chết ngay lập tức, thậm chí cả võ linh cũng không kịp triệu hồi.

Sở Hành Vân hai mắt híp lại, trên mặt lộ ra nụ cười mỉm.

Lúc này Ân Thiên Thành đúng là thông minh quá nên bị thông minh hại (thành ngữ), không chỉ hao tổn nhiều cao thủ, mất đi một lượng tài phú lớn mà còn không công đem Vân Mộng Huyền Thiên Khải đưa đến tay Sở Hành Vân.

Tuy nhiên mặc dù vui vẻ nhưng trong lòng Sở Hành Vân vẫn rát lạnh lùng.

Không nói đến việc xảy ra 16 năm trước, lần ám sát này cũng đủ lý do để Sở Hành Vân giết Ân

Thiên Thành, không chỉ muốn hắn chết mà còn phải bị thân bại danh liệt (thanh danh bị hủy hoại), chịu khổ sở không gì có thể sánh bằng.

- Đợi đến lúc ta về tới Hoàng Thành sẽ là ngày tận thế của Ân Thiên Thành!

Sở Hành Vân nhìn Vân Mộng Huyền Thiên Khải, trong mắt hiện lên một tia sát ý lượn lờ khó có thể xóa đi.

Tâm thần khẽ động, Sở Hành Vân đi tới trước tế đàn.

Lúc này Vạn Thú Hỏa vẫn đang hừng hực thiêu đốt như trước, điên cuồng cắn nuốt lực lượng tế đàn, hư ảnh linh thú ở trong tâm hỏa ngày càng trở nên thực chất, uy thế cũng mạnh mẽ hơn.

- Không ngờ lực phong ấn trên tế đàn lại hùng hậu như vậy, cũng may mắn nó là vật vô chủ, nếu không thì Vạn Thú Hỏa khó mà năng trực tiếp hấp thụ như vậy.

Sở Hành Vân âm trầm nói, điểm vào hư không một cái, Bích Không Đỉnh liền xuất hiện.

Oanh!

Thân đỉnh vừa xuất hiện liền phóng ra một cổ thiên địa lực mạnh mẽ, lấy Sở Hành Vân làm trung tâm, bao phủ toàn bộ phạm vi năm thước xung quanh, triệt để ngăn cách với bên ngoài.

- Ta định khi trở về Hoàng Thành mới bắt đầu bước thứ hai, nếu hiện tại có đầy đủ võ linh thì cũng có thể sớm ngưng luyện, miễn cho sau này lại xảy ra vấn đề gì.

Sở Hành Vân lẩm bẩm, bàn tay mở ra, từng tia sáng nhàn nhạt xuất hiện.

Những tia sáng này rất cổ quái, sau cùng liền hóa thành những hư ảnh khác nhau như đàn cổ, trường đao hình dạng rất kì lạ.

Trong đó có hai tia sáng hóa thành hai hư ảnh khổng lồ, phân biệt bày biện ra hình dạng chuông cổ cùng đôi mắt, tỏa ra khí tức hùng hồn.

Nếu đám người Mạc Tả còn sống, khi thấy những tia sáng này bọn họ sẽ vô cùng ngạc nhiên.

Những tia sáng này không ngờ lại là võ linh của bọn họ!

- Ngưng!

Một tiếng quát lạnh lùng phát ra từ miệng Sở Hành Vân, chỉ thấy tay hắn ngưng tụ thủ ấn phức tạp, rồi đột nhiên vỗ mạnh từ trên xuống, ép tất cả võ linh vào bên trong Bích Không Đỉnh.

Âm thanh ông ông không ngừng vang lên, bên trong Bích Không Đỉnh hình như cũng phát ra sự hưởng ứng.

Trong nháy mắt Bích Không Đỉnh không ngừng xoay trong trên không, tỏa ra ánh sáng rực rỡ, một luồng sáng phát ra từ đỉnh nhập vào mi tâm của Sở Hành Vân.

- Có sự hỗ trợ của thiên địa lực quả nhiên dễ dàng hơn không ít, hiện tại ta chỉ cần đợi là được.

Sở Hành Vân hình như rất hài lòng với cảnh tượng trước mặt, hai mắt khép kín lẳng lặng xếp bằng trước Bích Không Đỉnh.

Thời gian nhanh chóng trôi qua, chưa gì đã qua ba ngày.

Bích Không Đỉnh chậm rãi dừng lại, thiên địa lực bao phủ quanh thân cũng tiêu tán, ánh sáng quanh thân cũng dần dần biến mất.

- Thành!

Sở Hành Vân nháy nháy mắt vô cùng mừng rỡ, vừa định tiến lên thì bỗng phát hiện Lận Thiên Trùng đã tỉnh lại từ bao giờ, đang đứng bên cạnh hắn.

Vào thời điểm này Lận Thiên Trùng không còn vẻ hiên ngang lúc trước mà ngược lại vô cùng suy yếu.

Thân hình hắn càng trở nên ốm yếu hơn, đôi mắt cũng bắt đầu trở nên đục ngầu, trong con ngươi cũng không còn một tia thần quang nào, so với lần đầu Sở Hành Vân nhìn thấy thì càng tồi tệ hơn.

- Ám thương lại tái phát?

Sở Hành Vân cũng không cảm thấy kinh ngạc, hắn giống như đã đoán được từ trước.

- Nói lời vô ích!

Lận Thiên Trùng trừng mắt nhìn Sở Hành Vân, tức giận nói:

- Lúc trọng tố kinh mạch ngươi đã từng nói qua, nếu ta mạnh mẽ ra tay chắc chắn sẽ bị ám thương phản phệ mà chết ngay lập tức, mấy ngày trước đây ta chỉ xuất ra ba thành thực lực mà ám thương lại tái phát, nếu không dựa vào Cửu Khiếu Thiên Thanh chống đỡ thì chỉ sợ ngươi đã không còn nhìn thấy ta nữa.

Sau khi nói xong Lận Thiên Trùng liền hừ mạnh một tiếng, hắn không hề che dấu sự trách móc trong lòng.

Phải biết rằng, hắn đã ngây người ở bên cạnh Sở Hành Vân mấy tháng, rất vất vả mới có thể rèn luyện lại kinh mạch để thoát khỏi nổi khổ bị ám thương dằn vặt, hiện tại chỉ mới ra tay có chút mà ám thương lại tái phát.

Cơn đau lần này còn mạnh gấp mấy mấy lần trước kia, may mà Lận Thiên Trùng là tuyệt thế cường giả, nếu không thì hắn khó có thể chịu đựng được.

- Rèn luyện lại kinh mạch chỉ là bước đầu trong quá trình trị liệu, chỉ có thể áp chế ám thương. Hiện tại ám thương lại tái phát đối với Lận tiền bối lại là chuyện tốt.

Sở Hành Vân tinh tế quan sát một hồi rồi cười rộ lên.

Lận Thiên Trùng vừa nghe đến đây thì cảm giác được một cổ lửa giận xông thẳng lên đầu.

Trong lúc hắn chuẩn bị chửi ầm lên thì Sở Hành Vân xòe bàn tay lấy ra một viên đan dược.

Đan dược này chỉ lớn chừng ngón tay cái, tỏa ra mùi đan hương đậm đặc, Lận Thiên Trùng mới vừa hít một ngụm đã cảm thấy đau đớn giảm bớt.

Dịch+Biên: Hào Ca

Nhóm dịch Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch