Ở trong Thiên Viêm Thành không ai mà không biết Lâm Như Hổ là một tên ăn chơi trác táng.
Nhưng tuy ăn chơi nhưng thực lực và ánh mắt của hắn lại không hề kém, thậm chí có thể nói là vô cùng nhạy bén. Hắn chỉ mới thoáng nhìn đã thấy được sự bất phàm của Trảm Không Kiếm.
Hắn cẩn thận thu hồi ánh mắt, thân hình nhanh chóng lui ra sau, võ linh Hậu Bối Đao bắn ra đao ảnh mạnh mẽ, nhưng không phải để tấn công mà bao phủ xung quanh người của hắn, hoàn toàn ngăn cách cơ thể với bên ngoài.
Thình thịch!
Một chỉ của Sở Hành Vân va chạm với đao khí tạo ra một cổ kình phong lấy hai người làm trung tâm quét ngang xung quanh, tuy nhiên thân thể của hai người họ vẫn giữ nguyên vị trí ban đầu, linh lực không ngừng va chạm rồi tiêu tán.
Rất nhanh cổ kình phong kia cũng biến mất.
Lâm Như Hổ lại tiếp tục lùi về phía sau vài bước, tay đang nắm chặt Hậu Bối Đao cũng có phần run rẩy, ánh mắt nhìn Sở Hành Vân, lạnh nhạt nói:
- Dám can đảm kiêu ngạo trước mặt Lâm Như Hổ ta, không nghĩ đến ngươi lại có vài phần thực lực. Hôm nay ta sẽ tha cho cái mạng chó của ngươi, lần sau nếu gặp lại ta sẽ không lưu tình!
Lời vừa ra khỏi miệng, Lâm Như Hổ thủ thế với Sở Hành Vân rồi quay người rời khỏi tửu lâu.
Đợi Lâm Như Hổ rời đi, bầu không khí trong tửu lâu mới dần bình tĩnh lại, không ít người thở phào nhẹ nhõm, nhịp tim cũng trở lại trạng thái bình thường, tuy nhiên trong đầu vẫn cảm thấy chút khó hiểu.
Trong ấn tượng của bọn họ, Lâm Như Hổ là một kẻ có thù tất báo. Nếu đắc tội hắn giống như đắc tội một con chó điên vậy, hắn chắc chắn sẽ không chết không ngừng tay, nhiều khi còn vận dụng lực lượng của Liệt Hổ Đường.
Đây cũng là lý do vì sao khi bọn họ thấy Lâm Như Hổ lại có biểu hiện giống như gặp phải ôn thần.
Nhưng không ngờ hôm nay Lâm Như Hổ chỉ nói vài câu đã xoay người rời đi, thật không giống với tác phong thường ngày của hắn. Điều này đúng là kì quái.
- Người này tâm tư cũng thật kín đáo, không ngờ lại biết cách che dấu tâm tình.
Lực cảm nhận của Lận Thiên Trùng rất nhạy bén, hắn có thể dễ dàng quan sát toàn bộ Thiên Viêm Thành. Nãy hắn chỉ cần quét mắt đã nhìn ra được biểu hiện kì quái của Lâm Như Hổ.
- Co được dãn được là một chuyện tốt, nhưng lòng tham không đáy cuối cùng chỉ hại người hại mình.
Sở Hành Vân bĩu môi, hắn chẳng thèm để chuyện này trong lòng.
Hắn xoay người đi về hướng gã tiểu nhị mặc áo xanh, hỏi:
- Xin cho ta hỏi, trong Thiên Viêm Thành gần đây nhất có xảy ra đại sự nào không? Bên trong thành hình như có rất nhiều võ giả tới lui.
Lúc mới tới Thiên Viêm Thành, Sở Hành Vân đã để ý thấy có rất nhiều võ giả cũng đang tiến vào trong thành.
Mà vừa rồi bên trong tửu lâu cũng có mấy người nhỏ giọng nói chuyện với nhau về việc kiếm một khoản lớn nào đó, bộ dáng trông rất phấn khởi.
- Khách quan, chắc ngài không biết Thiên Viêm Sơn Mạch phía sau Thiên Viêm Thành có một nơi tên là Lạc Hà Cốc. Đoạn thời gian trước, bên trong cốc xảy ra động tĩnh bất thường khiến linh thú khắp nơi điên cuồng di chuyển dẫn đến không ít khủng hoảng.
Gã tiểu nhị lập tức trả lời, hắn không dám bịa đặt bất kì điều gì.
- Lạc Hà Cốc!
Sở Hành Vân quay đầu nhìn Lận Thiên Trùng, vẻ mặt hai người đều có chút khó coi, nơi Tỉnh Thần Thảo xuất hiện hình như cũng ở trong Lạc Hà Cốc.
- Chẳng lẽ là thú triều?
Trên mặt Sở Hành Vân vẫn duy trì sự bình tĩnh, hẳn tiếp tục dò hỏi.
Tên tiểu nhị lắc đầu trả lời:
- Số lượng linh thú tuy nhiều nhưng vẫn xa xa chưa đạt đến thú triều. Hơn nữa, sau khi những linh thú này bạo động thì trong Lạc Hà Cốc xuất hiện không ít linh tài, thậm chí có người còn phát hiện bóng dáng của linh tài cấp sáu. Phần lớn võ giả ở đây đều là vì linh tài mà tới.
- Thì ra là thế, dù sao sự trân quý của linh tài đủ khiến mọi người hành động như vậy.
Sở Hành Vân ha hả cười, phẩy phẩy tay bảo tên tiểu nhị rời đi.
- Có lửa thì mới có khói, linh thú bạo động ở Lạc Hà Cốc chắc chắn không chỉ đơn giản như vậy.
Lận Thiên Trùng hạ thấp giọng xuống, hắn cảm giác việc này hình như có gì đó không đúng.
Xuất hiện linh thú bạo động cũng bình thường, nhưng lại còn thêm việc linh tài đột nhiên xuất hiện thì không còn là chuyện bình thường.
Linh tài cấp sáu rất khó thấy, nó không thể có khả năng xuất hiện ở Lạc Hà Cốc.
- Mặc kệ chuyện này kì quái ra sao, ta bắt buộc phải lấy được Tỉnh Thần Thảo!
Giọng Sở Hành Vân có vẻ trầm trọng, Tỉnh Thần Thảo dù sao cũng là vật duy nhất có thể cứu phụ thân, hắn rất vất vả mới phát hiện được tin tức nên tất nhiên sẽ không vì vài chuyện xảy ra mà bỏ cuộc.
Thu hồi ánh mắt, Sở Hành Vân chuẩn bị dò hỏi thêm một ít tin tức về Lạc Hà Cốc thì phía sau hắn bỗng xuất hiện một thanh niên tuấn dật cùng một lão giả tóc trắng.
- Một chỉ vừa rồi của ngươi nhìn như tùy ý nhưng lại ẩn chứa kiếm khí sắc bén, thẳng tắp đánh vào sơ hở của đao khí nên mới có thể đẩy lui tên kia ba thước. Cao minh, thật sự là cao minh!
Thanh niên tuấn dật mở lời đánh giá Sở Hành Vân, bên trong tròng mắt xuất hiện ánh sáng lấp lánh đầy sùng bái.
- Cảm ơn vì đã khen!
Sở Hành Vân cười nhạt đáp lại, sau đó không tiếp tục để ý hai người này.
Nhưng thanh niên tuấn dật kia lại đưa tay chặn hướng đi của Sở Hành Vân, sau đó ôm quyền cười nói:
- Tại hạ họ Kiền, xin hỏi các hạ xưng hô thế nào?
- Ta chỉ là một tán tu, tính danh không đáng nhắc đến.
Sở Hành Vân nhíu nhíu mày, trong giọng nói lộ vẻ không kiên nhẫn.
- Kiếm thuật của huynh đài thật là tinh diệu, chắc chắn huynh xuất thân từ một gia tộc lớn nào đó, sao có thể là tán tu được. Tiện đây ta cũng có chút nghiên cứu đối với kiếm thuật, hay là chúng ta luận bàn đi?
Thanh niên tuấn dật tỏ vẻ hưng phấn, hắn hoàn toàn không thèm chú ý đến sắc mặt hiện tại của Sở Hành Vân.
Sở Hành Vân vừa nghe đến đây liền dừng chân.
Chỉ thấy hắn liếc mắt nhìn tên thanh niên nhưng không nói lời nào, cánh tay đang giấu dưới áo bào bỗng bất ngờ đánh ra.
Hưu!
Cảm giác giống như có một cơn gió khẽ lướt qua, tên thanh niên tuấn dật chưa kịp hành động thì ở chỗ thái dương của hắn có một lọn tóc đang từ từ rơi xuống đất.
Sở Hành Vân thu tay về, hắn hỏi:
- Một kiếm vừa rồi ngươi thấy rõ không?
Nghe vậy tên thanh niên liền phục hồi lại tinh thần, hắn liên tục lắc đầu, trên trán bắt đầu xuất hiện chằng chịt mồ hôi lạnh.
Không chỉ mỗi hắn mà lão giả bên cạnh cũng đứng ngây người.
Nếu không phải Sở Hành Vân mở miệng nói thì hắn thậm chí không biết cơn gió vừa rồi do một kiếm chém ra, khi hắn không kịp phản ứng thì lọn tóc của tên thanh niên đã bị chém đứt.
- Khi nào ngươi thấy được một kiếm kia thì hãy tới tìm ta. Thứ ngươi cần hiện tại không phải luận bàn mà là cảm ngộ, cảm ngộ Kiếm Đạo Quỹ Tích.
Sở Hành Vân nhàn nhạt nói, sau đó hắn nhanh chóng rời khỏi tửu lâu.
- Kiếm Đạo Quỹ Tích?
Tên thanh niên tuấn dật liên tục lẩm bẩm những lời này, cảm giác như hiểu như không.
Hắn xoay người lại định xin chỉ dẫn thì lại nghe giọng nói ung dung của Sở Hành Vân truyền đến:
- Lời nên nói ta đã nói hết, mong ngươi đừng tiếp tục hỏi thêm gì nữa. Còn một chuyện, thuật dịch dung của ngươi thật sự luyện chưa tới nơi tới chốn, trình độ như vậy chỉ cần không phải người mù đều nhận ra ngươi là gái giả trai.
Lộp bộp!
Trái tim của tên thanh niên đập liên hồi, con ngươi co rút thất thần trong giây lát.
Khi hắn phục hồi lại tinh thần thì Sở Hành Vân và Lận Thiên Trùng đã không còn trong tầm mắt, hai người họ đã biến mất trong biển người mênh mông.