- Kẻ này lại dám nói ta như vậy, hắn thật sự quá đáng!
Trong đầu Kiền Vũ Tâm vẫn còn vang lên lời lúc nãy của Sở Hành Vân khiến nàng tức giận dậm dậm chân.
Về mặt kiếm thuật, nàng tự nhận mình kém Sở Hành Vân rất xa.
Nhưng nếu nói về thuật dịch dung thì nàng lại có lòng tin tuyệt đối, cho dù là Địa Linh Cảnh cửu trọng cũng đừng mong nhìn thấu lớp ngụy trang của nàng.
Nhưng vừa rồi Sở Hành Vân lại dám nói thuật dịch dung của nàng không tu luyện đến nơi đến chốn, chỉ cần là người không bị mù mắt liền sẽ nhìn ra ngay. Những lời này đúng là hơi quá đáng, chẳng khác gì xem thường nàng.
- Đúng là một tên ngông cuồng, không chỉ mạo phạm ngài mà còn dám dùng lời lẽ xem thường, ta hiện tại sẽ về Hoàng Thành nói Hoàng Thượng xuất quân Thiên Viêm Thành, nhất định phải bắt kẻ này lại.
Cổ lão nghĩ đến một màn lúc nãy vẫn còn sợ hãi.
Kiếm của Sở Hành Vân không chỉ sắc bén mà còn rất nhanh, ngay cả Địa Linh Cảnh tứ trọng như hắn cũng không thể nhìn rõ quỹ tích.
Nếu một kiếm lúc nãy không phải nhắm vào lọn tóc của Kiền Vũ Tâm mà là trái tim của nàng, hoặc là chỗ hiểm nào khác thì chắc nàng không còn đứng sờ sờ ở đây được nữa.
- Chậm đã!
Kiền Vũ Tâm đột nhiên quát lớn ngăn cản Cổ lão, giọng âm trầm nói:
- Hắn vừa rồi xuất kiếm chỉ là luận bàn, cũng đâu có mạo phạm gì đến ta.
- Nhưng tên này dám xem thường ngài.
Trong nhất thời Cổ lão cảm thấy ngơ ngác, lời nói lúc nãy của Sở Hành Vân rõ ràng có ý xem thường, nhưng vì sao Kiền Vũ Tâm không hề tỏ ra tức giận, thậm chí còn có ý muốn bao che cho hắn.
- Lời của hắn mặc dù có chút khó nghe, nhưng cũng không phải là không có đạo lý.
Kiền Vũ Tâm nhìn ra bên ngoài tửu lâu, thì thầm nói:
- Trước khi rời khỏi Hoàng Thành, sư tôn từng nói kiếm thuật của ta đã đạt đến bình cảnh, nếu muốn đột phá phải cảm nhận được chuyển động của kiếm, đạt đến cảnh giới Nhân Kiếm Hợp Nhất.
- Lúc này hắn trong nháy mắt liền lấy kiếm ra khỏi vỏ, kiếm cùng tay như hòa làm một thể, xuất kiếm nhẹ nhàng như di chuyển cánh tay vậy. Đây chính là cảnh giới Nhân Kiếm Hợp Nhất mà ta theo đuổi.
Hai mắt Kiền Vũ Tâm sáng rực, trong đầu bắt đầu ngộ ra.
- Cái này là không thể nào.
Cổ lão cười nhẹ một tiếng, nói:
- Tuổi của người thanh niên kia hình như không kém nhiều so với công chúa, tu vi càng xa xa không bằng người, hắn không thể nào đạt đến cảnh giới đó được.
- Hơn nữa sư tôn của ngài chính là kiếm chủ Vạn Kiếm Các, kiếm thuật vô cùng cao siêu, cảnh giới hắn nhắc tới chắc chắn khó ai có thể đạt tới. Theo ta thấy tên thanh niên này chỉ thêu dệt thêm mà thôi, hắn chẳng có thực lực ghê gớm gì.
Cổ lão vừa nói vừa lắc đầu, nhưng khi hắn nói xong liền phát hiện vẻ mặt của Kiền Vũ Tâm âm trầm đến cực điểm, đôi mắt lạnh lùng khiến bầu không khí ngưng đọng lại.
- Kiếm thuật của người này thật sự hơn xa ta. Nếu không có mệnh lệnh của ta thì cấm ngươi hành động, càng không thể bẩm báo việc này cho phụ hoàng. Còn nữa, ta đã dặn ngươi bao nhiêu lần rồi, nếu ra khỏi Hoàng Thành thì không được gọi ta là công chúa. Nếu ngươi còn tái phạm bất cứ chuyện gì thì ta sẽ không tiếp tục bỏ qua đâu!
Âm thanh Kiền Vũ Tâm trở nên lạnh giá, mỗi một câu một chữ đều truyền rõ ràng vào tai Cổ lão.
Cổ lão rùng mình một cái, vội vàng khum người nói:
- Lão nô biết sai rồi, lần sau sẽ tuyệt đối không dám tái phạm!
- Nếu biết sai còn không mau tìm tung tích hai người kia cho ta?
Kiền Vũ Tâm cảm giác có chút phiền lòng, im lặng trong chốc lát lại nói thêm một câu:
- Nhớ kỹ, tìm được người thì trước tiên phải trở về báo cho ta biết, cấm ngươi có bất kì hành động nào khác!
- Tuân lệnh!
Cổ lão không dám nói thêm câu nào, hắn khom người vội vàng lui ra ngoài.
- Sư tôn đã nói qua, cảnh giới kiếm dung hòa với thân thể gọi là Nhân Kiếm Hợp Nhất, đồng thời cũng là cảnh giới mà rất nhiều kiếm tu theo đuổi cả đời. Tên thanh niên kia có thể tùy ý vận dụng như vậy nói lên trình độ kiếm thuật của hắn đã không hề thua kém sư tôn.
- Vậy lúc nãy hắn nhắc tới Kiếm Đạo Quỹ Tích là có ý gì?
Sau khi Cổ lão rời khỏi, Kiền Vũ Tâm tùy tiện tìm một chỗ ngồi, trong đầu không ngừng suy nghĩ về vấn đề này.
Nàng có dự cảm mạnh mẽ rằng câu nói này có hàm ý vô rất sâu xa, có thể nó chính là chìa khóa giúp nàng đột phá bình cảnh!
Khác với trạng thái của Kiềm Vũ Tâm, sau khi rời khỏi tửu lâu, Sở Hành Vân đem năng suất làm việc tăng cao đến chín tầng mây, hắn bắt đầu không ngừng thu thập tin tức có liên quan đến Lạc Hà Cốc.
Thì ra bên trong Lạc Hà Cốc xuất hiện một cái di tích.
Theo như tin đồn thì di tích này chính là động phủ của một vị cường giả, lớp bảo vệ hơn trăm năm nằm hoang phế trong Lạc Hà Cốc đã cực kì suy yếu.
Khi Lạc Hà Cốc xuất hiện dị tượng, nơi bắt nguồn chính là từ cổ di tích này, hơn nữa có vài người tận mắt chứng kiến linh thú bạo động cũng xuất phát từ đây.
Xét về những điểm này, có không ít người suy đoán cổ di tích này tuy rằng đã cũ kĩ nhưng vẫn có vô số trân bảo lưu lại.
Dưới tác dụng của trân bảo đã có vô số linh thú bị hấp dẫn, cuối cùng dẫn đến linh thú bạo động, điều này khiến cho Lạc Hà Cốc bị rơi vào trong hỗn loạn.
Vì thế có không ít võ giả hợp thành tiểu đội mạo hiểm đi vào chỗ sâu trong Lạc Hà Cốc để tìm kiếm lối động phủ, nhưng kết quả cuối cùng lại chẳng thu hoạch được gì.
Chuyện này sau khi được truyền đi rộng rãi thì càng có vô số võ giả không ngừng tiến vào Thiên Viêm Thành tìm kiếm động phủ hoặc là đầu cơ trục lợi, cướp giật tài sản của người khác.
- Tiếp theo chúng ta nên làm thế nào?
Sau khi Lận Thiên Trùng nắm giữ tất cả thông tin liền đưa mắt nhìn về phía Sở Hành Vân.
Sở Hành Vân trầm ngâm một hồi rồi đáp:
- Trước tiên đi Lạc Hà Cốc điều tra một lượt xem có thể phát hiện bóng dáng của Tỉnh Thần Thảo hay không, về phần nguồn gốc của những chuyện đã xảy ra có phải đến từ động phủ cường giả hay không thì tạm thời chúng ta cứ mặc kệ.
Mục đích lần này đến Thiên Viêm Sơn Mạch của Sở Hành Vân chỉ vì Tỉnh Thần Thảo để cứu tỉnh Sở Tinh Thần.
Còn tất cả những chuyện khác đối với hắn đều không quan trọng, hắn không muốn lãng phí quá nhiều thời gian ở đây.
Ngày hôm sau.
Vài tia sáng mới ló dạng trên trời thì Lận Thiên Trùng cùng Sở Hành Vân đã rời khỏi Thiên Viêm Thành, sau đó chạy thẳng một mạch đến Lạc Hà Cốc.
Lạc Hà Cốc nằm ở một nơi sâu bên trong Thiên Viêm Sơn Mạch, khoảng cách từ Thiên Viêm Thành đến đó khá xa, hơn nữa địa thế gồ ghề, lại có rất nhiều linh thú qua lại nên bọn họ muốn lên đường sớm để đề phòng rủi ro không đáng có.
Trên đường đến Lạc Hà Cốc hiện tại đã có không ít võ giả, đi qua đi lại chiếm hết đường đi, thậm chí ở trên không trung có không ít người triệu hồi võ linh tăng tốc độ phi hành.
Thấy một màn này thì Lận Thiên Trùng cũng đành lắc đầu bất đắc dĩ.
Không cần nói hắn cũng biết những người này muốn đi Lạc Hà Cốc, chuyện linh tài từ trên trời giáng xuống như vậy đâu ai ngu mà bỏ lỡ.
- Đi thôi, tranh thủ sớm đến Lạc Hà Cốc.
Giọng Sở Hành Vân nhàn nhạt khiến Lận Thiên Trùng gật đầu, lập tức hai người liền thi triển thân pháp nhanh chóng lao về hướng Lạc Hà Cốc.
Trong thời điểm bọn họ chuẩn bị lên đường, ở một nơi sâu bên trong Thiên Viêm Thành xuất hiện vài ánh mắt lạnh lùng.
Những ánh mắt này tập trung lên trên người Sở Hành Vân cùng Lận Thiên Trùng, sau đó âm thầm đi theo phía sau.