Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 219: Lòng Tham Che Kín Mắt

Chương 219: Lòng Tham Che Kín Mắt




Cả chặng đường đi hai người Sở Hành Vân không có dừng lại chút nào, khi màn đêm buông xuống họ cũng tới được biên giới của Lạc Hà Cốc.

Lúc này bóng đêm đã bao phủ toàn bộ không gian.

Buổi tối ở Thiên Viêm Sơn Mạch trong có vẻ rất an toàn nhưng không có một người nào dám tiếp tục xâm nhập vào bên trong.

Bởi vì bọn họ đều hiểu được một điều rằng bên trong màn đêm này có rất nhiều nguy hiểm đang rình rập, chỉ cần không cẩn thận liền sẽ bị linh thú xé nát thân thể, sau đó sẽ trở thành thức ăn trong bụng chúng.

Sở Hành Vân cũng dừng lại, hắn dựng lửa trại nghỉ ngơi để chuẩn bị sáng mai sẽ tiến vào Lạc Hà Cốc.

Ở một sườn núi nhỏ khá xa nơi này có một nhóm người mặc áo đen như hồn ma trong đêm chậm rãi tiến lại gần.

Bóng đen đứng đầu là một người trung niên vóc người khôi ngô, hai mắt lạnh lùng nhìn về hướng Sở Hành Vân, âm thanh lạnh như băng vang lên:

- Là tên nhóc kia sao? Nhìn qua rất bình thường, chẳng có chỗ nào hơn người.

- Tu vi của hắn tuy chỉ là Tụ Linh Cảnh thất trọng nhưng thực lực lại ngang với ta, theo ta đoán thì hắn chắc chắn là thiên tài của một thế lực nào đó cho nên mới mang theo bên người bảo vật quý giá như vậy!

Một thanh niên khuôn mặt gầy gò tiến đến gần người đàn ông trung niên, giọng hắn chứa đầy vẻ khẳng định.

Tên thanh niên gầy gò này chính là Lâm Như Hổ.

- Thiếu đường chủ, người đã nhiều lần nói thanh kiếm ấy phi phàm, thật ra nó phi phàm ở điểm nào?

Trên mặt gã đàn ông trung niên lộ vẻ khó hiểu, hắn lại tiếp tục hỏi Lâm Như Hổ.

Lâm Như Hổ lắc đầu trả lời:

- Uy lực của thanh kiếm ấy như thế nào ta không rõ ràng lắm, nhưng hôm qua khi hắn lấy ra thanh kiếm, ta đã cảm nhận được kiếm thế rất kinh khủng, cổ kiếm thế này so với Tùng Vân Kiếm của phụ thân ta còn mạnh hơn gấp mấy lần.

Nghe đến đây, cả năm người bao gồm gã đàn ông trung niên đều cảm thấy run rẩy.

Phụ thân của Lâm Như Hổ chính là Lâm Thắng, đường chủ của Liệt Hổ Đường, tu vi đã đạt đến Địa Linh Cảnh lục trọng vô cùng mạnh mẽ, lại cực kỳ am hiểu kiếm thuật, hắn được xưng là đệ nhất kiếm tu của Thiên Viêm Thành.

Tùng Vân Kiếm chính là bội kiếm bên người Lâm Thắng, cũng đạt tới trung cấp pháp khí.

Đối với một người bình thường thì một món pháp khí trung cấp đã vô cùng quý hiếm, chỉ có cường giả chân chính mới được quyền nắm trong tay. Bọn họ bắt đầu khó có thể tưởng tượng nổi thanh kiếm mạnh hơn Tùng Vân Kiếm mấy chục lần sẽ đạt đến cấp độ nào?

- Thiếu đường chủ, ngươi chắc chắn rằng thanh kiếm đó mạnh mẽ như vậy sao?

Gã đàn ông trung niên vẫn còn không tin nên hỏi lại.

- Cha ta là đệ nhất kiếm tu của Thiên Viêm Thành, đối với kiếm thế ta đã quá quen thuộc, thanh kiếm kia tuyệt đối hơn xa Tùng Vân Kiếm.

Lâm Như Hổ gật đầu chắc chắn, trong giọng nói của hắn mang sự khẳng định không còn nghi ngờ gì nữa.

Gã đàn ông trung niên dừng lại suy nghĩ một chút rồi cẩn thận nói:

- Đã như vậy ta sẽ lập tức đem việc này báo cho đường chủ để hắn tự mình ra tay.

- Không được!

Lâm Như Hổ không ngừng lắc đầu, lạnh lùng nói:

- Ta lần này gọi các ngươi đi theo vì không muốn cha ta biết, hắn luôn luôn nói ta chỉ biết chơi bời lêu lổng, chẳng bao giờ làm được việc gì đàng hoàng. Lúc này ta muốn tự mình đoạt được thanh kiếm kia để chứng minh thực lực bản thân.

- Thế nhưng...

Gã đàn ông trung niên vẫn có chút do dự.

- Yên tâm, ta đã âm thầm điều tra rõ ràng, hai người này từ lúc vào Thiên Viêm Thành tới giờ cũng không có người nào âm thầm theo sau bảo vệ, về phần lão giả già khọm kia chỉ là một tên người hầu, trên người không hề có chút tu vi nào. Nếu chúng ta cùng một lúc ra tay thì bọn họ chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ.

Trong lời nói của hắn tràn đầy vẻ đắc ý, Lâm Như Hổ dùng ánh mắt lạnh lùng không cảm xúc nhìn về hướng Sở Hành Vân giống như thấy được cảnh tượng giết chết Sở Hành Vân và đoạt được Trảm Không Kiếm vậy.

- Không ngờ ngươi lại tự tin như vậy!

Trong đêm đen bỗng vang lên một giọng nói kì lạ vô cùng rõ ràng, lại còn kèm theo ý châm chọc.

- Ai!

Gã đàn ông trung niên bỗng cảm thấy giật mình, thân thể nhanh chóng di chuyển, cho đến khi hắn thấy được người vừa mới lên tiếng thì ánh mắt liền co lại.

Phía sau hắn có một bóng người xuất hiện.

Thân hình gầy gò, khuôn mặt tuấn dật, trên miệng còn nở một nụ cười, hắn đang chậm rãi bước đến trước mặt mấy người bọn họ, gió đêm thổi qua khiến áo bào bay phất phới.

Người tới, ngoại trừ Sở Hành Vân ra thì còn ai khác nữa.

- Làm thế nào mà ngươi lại xuất hiện ở đây?

Trái tim Lâm Như Hổ đập liên hồi, tên này từ khi nào đã xuất hiện phía sau mình, mà tất cả bọn họ không ai cảm giác được.

- Ngươi vừa rồi còn muốn giết ta, lúc này ta liền xuất hiện trước mặt ngươi không phải là càng thuận tiện sao?

Sở Hành Vân đảo mắt một vòng nhìn đám người này, ngoại trừ tên đàn ông trung niên có tu vi đã ngoài Địa Linh Cảnh, tất cả những người còn lại chỉ có tu vi Tụ Linh Cảnh.

- Lập tức ra tay!

Gã đàn ông trung niên khẽ quát một tiếng khiến bốn tên võ giả Tụ Linh Cảnh lập tức phản ứng, thân hình chuyển động vây Sở Hành Vân vào giữa, phía sau lưng không ngừng xuất hiện võ linh, ánh sáng phát ra trong đêm tối trông rất âm u.

- Đúng là một thằng ngu, ngươi biết rõ chúng ta người đông thế mạnh mà lại dám xuất hiện ở đây, lẽ nào ngươi thấy mình hẳn phải chết không thể nghi ngờ nên muốn sớm tìm lấy cái chết?

Lâm Như Hổ liên tục cười nhạt, hắn triệu hồi Hậu Bối Đao, thân đao sáng bóng, dưới ánh sáng mờ ảo của trăng trên cao khúc xạ ra những ánh sáng lạnh như băng.

- Người phải chết không phải ta mà là các ngươi!

Trên mặt Sở Hành Vân không có một chút biểu tình nào, hắn nhấn mạnh từng chữ vô cùng lạnh lùng:

- Giữa hai ta không có quá nhiều cừu hận, tuy nhiên ngươi lại để lòng tham của mình che mờ mắt, dám đánh chủ ý lên người ta, vì thế hôm nay ngươi phải chết!

- Thật không?

Lâm Như Hổ cười ha ha vài tiếng, hắn cho rằng Sở Hành Vân đang sợ hãi nên mới cố tình dùng ngôn ngữ đe dọa, trong phút chốc hắn càng trở nên đắc ý hơn, dữ tợn nói:

- Ta liền chống mắt lên xem ngươi làm cách nào lấy một địch bốn. Lên cho ta!

Lời vừa dứt, thân ảnh bốn người kia liền biến mất, lặng yên không một tiếng động dung nhập vào trong màn đêm, cả không gian bắt đầu tràn ngập sát ý.

Lâm Như Hổ cùng tên đàn ông trung niên cũng không có ra tay mà đứng ở một bên cười lạnh, ánh mắt nhìn về một màn phía trước.

Bốn người này cực kỳ am hiểu ám sát, bọn họ là sát thủ tinh nhuệ nhất trong Liệt Hổ Đường. Bốn người phối hợp ra tay đã từng ám sát thành công cường giả Địa Linh Cảnh, điều này nói lên sự ghê gớm của bọn họ.

- A a a!

Từng tiếng kêu thảm thiết đột nhiên vang lên khiến cho nụ cười trên mặt Lâm Như Hổ cứng đờ, hai mắt đột nhiên trợn to giống như nhìn thấy một điều gì rất khó tin.

Trước mắt hắn xuất hiện một ngọn lửa tử hồng xé nát màn đêm tối tăm, ánh lửa hừng hực ngày càng trở nên cuồng bạo hơn, cuối cùng ngưng tụ thành hình ảnh một con chó sói đứng sừng sững giữa không trung.

Trong tầm mắt của Lâm Như Hổ, con chó sói lửa kia bao phủ bốn người kia vào bên trong cơ thể, ánh lửa tử hồng điên cuồng thiêu đốt thắp sáng bầu trời như ban ngày.

- Đốt!

Sở Hành Vân khẽ quát một tiếng, hư ảnh chó sói biến mất sau đó chuyển hóa thành một biển lửa ngập trời bao phủ mọi thứ.

Đợi biển lửa biến mất thì chỗ bốn người kia đã đứng chỉ còn lại một mảnh cháy đên, ngay cả tro cốt cũng không còn.

Tất nhiên bốn người bọn họ đã chết.

Bọn chúng đã bị Vạn Thú Hỏa thôn phệ ngay cả xương cốt cũng tan biến.

Dịch giả: Hào Ca

Biên tập: Mei_hnmn

Nhóm dịch Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch