Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 220: Sáu Người Đều Chết

Chương 220: Sáu Người Đều Chết




- Thiếu đường chủ, mau chạy đi!

Gã đàn ông trung niên la to, một âm thanh hùng hậu vang lên, đồng thời trên người của hắn bắt đầu dài ra một lớp lông, thân thể nghiêng về phía trước hóa thành một con gấu đen tỏa ra khí thế mạnh mẽ.

Cùng lúc đó, Lâm Như Hổ cũng dần từ trong trạng thái thất thần tỉnh lại, cả khuôn mặt hắn lúc này đã chuyển thành trắng xám không một chút máu. Hắn không dám nói thêm bất cứ điều gì, nhanh chóng xoay người cắm đầu chạy.

- Trốn được sao?

Trong mắt Sở Hành Vân lóe lên một tia lạnh lùng, bàn tay đánh vào trong hư không, vô tận Vạn Thú Hỏa hóa thành một thảm lửa tập trung lên thân thể Lâm Như Hổ.

- Chưởng Trấn Sơn Xuyên!

Lúc này gã đàn ông trung niên lập tức lao tới trước mặt của Sở Hành Vân, hắn gầm lên một tiếng, hai tay xuất ra những luồng sáng sắc bén đánh cho Vạn Thú Hỏa xơ xác.

Oanh!

Hỏa quang hoàn toàn biến mất, như từng đốm lửa lại nhanh chóng lao về phía gã trung niên, chúng điên cuồng va chạm với âm sát khí quanh thân hắn phát ra liên miên không dứt tiếng va chạm.

- Đây là loại hỏa diễm gì mà lại kinh khủng như vậy, thậm chí ngay cả âm sát khí đều không thể ngăn chặn.

Gã đàn ông trung niên vô cùng kinh ngạc, thân thể không ngừng lui về phía sau, hắn liếc mắt nhìn hai cánh tay thì phát hiện bộ lông đã bị cháy sạch trơn.

Vừa rồi nếu không phải hắn đã kịp thu lực đúng lúc thì sợ rằng sẽ bị Vạn Thú Hỏa hoàn toàn bao phủ, rơi vào trong trạng thái vây khốn.

- Tu vi kẻ này còn thấp, hắn tuyệt đối không có khả năng điều khiển ngọn lửa này quá lâu, chỉ cần ta không ngừng kéo dài thời gian thì giết hắn sẽ không còn là vấn đề.

Gã đàn ông trung niên nhíu mày, trong lòng liên tục tính toán.

Tuy nhiên hắn bỗng cảm nhận được nguy hiểm, cơ thể liền run lên một cái.

Chỉ thấy một cổ khí tức lạnh giá phủ xuống đóng băng thân thể hắn, sau đó một đạo kiếm quang sắc bén lập tức lao đến trước người, dưới ánh mắt hoảng sợ cực độ của gã đàn ông trung niên, một kiếm kia liền đâm thẳng vào giữa trái tim của hắn.

- Không!

Một tiếng hét hoảng sợ phát ra từ miệng của gã đàn ông trung niên, hai mắt của hắn tràn đầy vẻ khó tin giống như tới tận thời điểm này hắn vẫn không thể ngờ mình sẽ chết dưới tay của một gã Tụ Linh Cảnh thất trọng.

Hôm nay đoàn người của bọn họ một đường theo dõi Sở Hành Vân để tìm thời cơ tốt ra tay, họ muốn thần không biết quỷ không hay lập tức giết chết hai người Sở Hành Vân để cướp chuôi kiếm cường hãn kia.

Nhưng kết quả cuối cùng lại hoàn toàn ngược lại, cả đám đều chết trên tay của Sở Hành Vân.

Buồn cười nhất là mới cách đó không lâu khi Sở Hành Vân xuất hiện trước mặt bọn họ, ai nấy đều mừng rỡ, họ nghĩ Sở Hành Vân đang muốn tìm chết nên dùng lời lẽ châm chọc, thái độ vô cùng ngạo mạn và đắc ý.

Hiện tại những lời châm chọc lúc nãy đang liên tục vang lên bên tai hắn.

Mỗi một câu, một chữ đều như hàng nghìn cây châm đâm vào tai khiến gã đàn ông trung niên vô cùng khó chịu phát ra những tiếng rên thê lương. Sau vô tận thống khổ, hắn cũng mất đi một tia sinh cơ cuối cùng, cả cơ thể trở nên lạnh giá.

Từ lúc Sở Hành Vân phóng ra Vạn Thú Hỏa cho đến lúc gã đàn ông trung niên kia chết chỉ mới qua thời gian vài giây.

Lúc này Lâm Như Hổ vẫn chưa thể đi xa.

Khi hắn nghe được tiếng kêu thảm thiết của gã đàn ông trung niên thì viền mắt liền nứt ra, hai con ngươi bị nhuộm đỏ như máu, hắn ngửa mặt lên trời hét lớn:

- Súc sinh, ngươi năm lần bảy lượt giết người Liệt Hổ Đường, cuộc đời này Lâm Như Hổ ta sẽ cùng ngươi không chết không ngớt.

Giọng nói của hắn xen lẫn linh lực nên âm thanh vẫn liên tục quanh quẩn trong không gian khiến vô số cường giả đang ngủ say phải tỉnh giấc.

- Kẻ nào to gan như vậy, không ngờ lại dám ra tay với Liệt Hổ Đường?

- Giọng nói này hình như của Lâm Như Hổ, cuối cùng là chuyện gì đang xảy ra?

Mọi người đều hướng về nơi phát ra âm thanh lúc nãy mà lần theo, lúc bọn họ tới nơi thì không phát hiện bất kì dấu hiệu nào, bỗng từ trên một cây cao có một bóng người đang rơi xuống.

Phốc!

Bóng người kia rơi xuống đất tạo ra bụi mù mịt.

Khi thấy rõ khuôn mặt của người này, đầu óc của tất cả người ở đây như muốn nổ tung, trái tim ngừng đập.

Bóng người này chính là Lâm Như Hổ!

Trong khoảnh khắc đó, nội tâm mọi người cảm thấy lạnh lẽo khó tả.

Mới cách đó không lâu bọn họ còn nghe tiếng kêu của Lâm Như Hổ, âm thanh có phần dữ tợn, lại kèm theo sát ý vô tận.

Nhưng hiện tại Lâm Như Hổ đã chết, lại còn chết sờ sờ trước mặt mọi người.

Việc này xảy ra quá nhanh khiến bọn họ không kịp chuẩn bị tâm lý tiếp nhận, mỗi một người đều dụi dụi mắt để xem mình có phải bị ảo giác hay không.

Hưu!

Lúc này có một thanh niên thân hình gầy gò đi ra từ phía rừng cây.

Khuôn mặt người này có vẻ đẹp yêu mị, kiếm trên tay còn nhuộm một ít máu, mặc dù không nhiều nhưng dưới ánh trăng nhìn rất quỷ dị.

Vạn Thú Hỏa lượn lờ xung quanh thân thể Sở Hành Vân, ánh mắt hắn lạnh giá quét một vòng xung quanh, trên miệng nở nụ cười tươi khiến nội tâm mọi người rung động.

Đợi khi mọi người bình tĩnh trở lại thì đã không còn phát hiện thấy bóng dáng của Sở Hành Vân đâu nữa.

Nhưng chỗ Lâm Như Hổ chết vẫn còn chảy ra một vũng máu đỏ sẫm, điều này đã xác định tính chân thực của việc vừa rồi.

Vô số tiếng động vang lên, mặt đất bắt đầu rung chuyển, mọi người quay đầu lại nhìn thì phát hiện ở nơi xa có một vài đốm lửa đang dùng tốc độ nhanh nhất lao tới đây.

Không bao lâu, một đám người mang trạng thái điên cuồng xuất hiện, có chừng hơn sáu mươi người, mỗi một người đều cưỡi hung thú dữ tợn, khí thế bá đạo khiến những võ giả có thực lực yếu kém trực tiếp ngã ngửa trên mặt đất không thể đứng dậy.

- Là người của Liệt Hổ Đường!

Mọi người lập tức tránh ra, ánh mắt nhìn về phía trước. Người cầm đầu là một người đàn ông trung niên mặc giáp da màu đen, hai mắt không ánh sáng, khuôn mặt lạnh lùng đến cực điểm.

Nhất là đôi mắt kia đỏ tươi chứa sát khí khiến mọi người sợ hãi.

Người này chính là đường chủ Liệt Hổ Đường tiếng tăm lừng lẫy, Lâm Thắng.

Cao thủ Liệt Hổ Đường vây toàn bộ khu vực này lại, Lâm Thắng liếc mắt nhìn thi thể của Lâm Như Hổ, sau đó đảo qua đoàn người, âm thanh lạnh như băng nói:

- Kẻ nào đã ra tay?

Trong giọng nói còn chứa vài phần chiến ý!

Mọi người ở đây đều hiểu được Lâm Thắng đã đến bờ vực của sự tức giận, cổ khí tức khát máu so với dã thú còn mạnh hơn vài phần.

- Là một gã thanh niên mặc áo đen, hắn ở ngay trước mặt chúng ta giết chết Lâm Như Hổ rồi nghênh ngang rời đi.

Trong những người ở đây có vài cá nhân không cách nào tiếp tục chịu đựng bầu không khí như thế này nên lập tức trả lời, đồng thời đem ngoại hình của Sở Hành Vân, Vạn Thú Hỏa cùng Trảm Không Kiếm miêu tả lại.

Bọn họ biết Lâm Như Hổ là con trai duy nhất của Lâm Thắng.

Nhưng vào lúc này Lâm Như Hổ đã chết, Lâm Thắng coi như tuyệt hậu, Sở Hành Vân chẳng khác nào một thanh lợi kiếm chặt đứt hương khói của Lâm gia, chặt đứt tương lai của Liệt Hổ Đường.

- Khởi bẩm đường chủ, chúng ta theo dấu vết của hung thủ một đường tìm đến Lạc Hà Cốc, nếu ta không đoán sai thì hai người kia chắc chắn đã tiến vào trong Lạc Hà Cốc rồi.

Một gã cao thủ Liệt Hổ Đường nhanh chóng tới trước người Lâm Thắng bẩm báo.

- Lạc Hà Cốc?

Lâm Thắng nắm chặt tay, hai chân hắn dùng lực chạy thật nhanh lên đỉnh của một cây cổ thụ.

Hắn dồn linh lực vô ngực sau đó rống lên một tiếng đầy hùng hậu:

- Liệt Hổ Đường nghe lệnh, tất cả thành viên nhanh chóng tiến vào Lạc Hà Cốc, nếu ai ngăn cản cứ giết không tha!

Dịch giả: Hào Ca

Biên tập: Mei_hnmn

Nhóm dịch Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch