Cách hiện trường vài dặm, ở sâu bên trong một khu rừng rậm.
Sở Hành Vân ngẩng cao đầu nhìn về nơi phát ra tiếng rống giận dữ, khóe miệng nở một nụ cười lạnh lùng.
- Xem ra đối phương muốn cùng chúng ta không chết không ngớt.
Lận Thiên Trùng cũng ngẩn đầu nhìn về nơi phát ra âm thanh.
- Chỉ là một cái Liệt Hổ Đường mà thôi, bọn họ muốn truy sát chúng ta thì cứ mặc kệ họ.
Sở Hành Vân tùy ý nói như không hề đem chuyện này để ở trong lòng, hắn xoay người tiếp tục tiến về phía trước.
Lận Thiên Trùng ung dung cười không nói gì thêm, thân hình chợt lóe nhanh chóng theo sau.
Lạc Hà Cốc tuy chỉ là một cái sơn cốc nhưng diện tích lại cực kì lớn, trong cốc có cả rừng rậm lẫn hồ nước, thậm chí còn có đồi núi, nơi đây trông giống như một nơi biệt lập với thế giới bên ngoài.
Sau khi tiến vào trong Lạc Hà Cốc, Sở Hành Vân cùng Lận Thiên Trùng bắt đầu di chuyển chậm lại, tỉ mỉ quan sát xung quanh.
Ngao ô!
Vào lúc này, trên đỉnh một gốc cây cổ thụ cao to bỗng phát ra một tiếng rống.
Tiếng rống vừa dứt thì một đầu sói đen bỗng lao từ trên xuống, trên móng vuốt lóe lên ánh sáng đỏ quỷ dị nhắm vào đầu của Sở Hành Vân.
- Trảm!
Ánh mắt Sở Hành Vân bỗng ngưng đọng, cánh tay khẽ run, Trảm Không Kiếm nhanh chóng lao ra khỏi vỏ.
Chỉ thấy một đường kiếm hình lưỡi liềm chém lên người của con sói đen, trong nháy mắt kiếm quanh mạnh mẽ chém thân thể nó thành hai đoạn.
- Trong miệng con súc sinh này hình như có thứ gì đó.
Ánh mắt Lận Thiên Trùng sắc bén, hắn liếc một cái liền nhìn ra dị dạng của con chó sói.
Hắn bước nhanh về phía trước, động tay động chân từ miệng sói lấy ra một linh quả màu xanh, trên bề mặt linh quả lại có những đốm đỏ trông vô cùng kỳ dị.
- Ta còn tưởng là thứ gì, thì ra chỉ là linh tài cấp một mà thôi!
Lận Thiên Trùng có chút thất vọng, hắn có thể cảm giác được linh khí bên trong linh quả này rất yếu, nó gần như không có bất kì tác dụng nào đối với hắn.
Lận Thiên Trùng chuẩn bị ném linh quả đi thì bỗng nghe được giọng của Sở Hành Vân truyền đến:
- Chậm đã!
Lận Thiên Trùng bỗng ngừng lại động tác của mình, hắn nghi ngờ hỏi:
- Có chuyện gì sao?
Sở Hành Vân nhanh chóng nhận lấy linh quả từ tay Lận Thiên Trùng, sau khi nhìn kỹ vài lần lại đến bên cạnh thi thể sói đen, hắn ngồi xuống vừa quan sát vừa suy nghĩ điều gì đó.
- Cuối cùng là có vấn đề gì vậy?
Lận Thiên Trùng phát hiện có điều bất thường, thần sắc trở nên nghiêm túc, một lần nữa đặt câu hỏi.
- Con chó sói này toàn thân đen kịt, trên móng vuốt lại có ánh sáng màu đỏ, đây chắc là Hỏa Trảo Hắc Lang, về phần linh quả này làn da xanh có thêm đốm đỏ, chắc chắn là linh tài cấp một Hỏa Lam Quả.
Sở Hành Vân vỗ tay một cái, ánh mắt đăm chiêu nói:
- Hỏa Trảo Hắc Lang cùng với Hỏa Lam Quả không tính là hiếm thấy, nhưng theo ta được biết hai thứ này thường sống ở những nơi có băng sương bao phủ, hoàn cảnh hoàn toàn khác với địa lý của Thiên Viêm Sơn Mạch.
Nghe được những lời này, Lận Thiên Trùng giống như hiểu ra điều gì đó.
Từ sau khi tiến vào trong Lạc Hà Cốc, hai người bọn họ đã thấy không ít linh tài cùng linh thú, nhưng sau những lời này hắn mới bắt đầu cảm thấy kỳ quái, hình như lại có những linh tài linh thú không phù hợp với địa hình.
- Xem ra đúng như lời của Lận tiền bối đã nói, dị tượng ở Lạc Hà Cốc thật sự không hề đơn giản.
Sở Hành Vân thấp giọng rù rì, đôi mắt đảo một vòng xung quanh, cuối cùng dừng lại ở một sườn núi gần đó:
- Chúng ta thử leo lên ngọn núi kia xem có phát hiện được gì không.
- Được!
Lận Thiên Trùng gật đầu, trong ánh mắt cũng có vài phần hiếu kỳ.
Hai người bọn họ một đường vừa đi đến chỗ sườn núi, một bên vừa quan sát tình huống xung quanh.
Càng tiến vào sâu bên trong Lạc Hà Cốc, bọn họ liền phát hiện linh thú ở đây không chỉ rất nhiều mà chủng loại cũng đa dạng, trong đó có rất nhiều linh thú giống như tình huống của Hỏa Trảo Hắc Lang, hoàn cảnh sinh sống hoàn toàn khác biệt so với ở Thiên Viên Sơn Mạch.
Sau nửa canh giờ, cuối cùng hai người họ đã tới chân núi.
Ngọn núi này cao chừng một trăm trượng, hai bên sườn có vô số cây cỏ sinh sôi, nếu leo lên đỉnh có thể quan sát toàn bộ không gian bên trong Lạc Hà Cốc.
- Cuối cùng cũng tìm thấy các ngươi!
Giữa lúc hai người họ chuẩn bị leo lên đỉnh núi, ở phía sau bỗng truyền đến một giọng nói.
Giọng nói này mang cảm giác khá quen thuộc.
Ở một rừng cây không xa có hai người lao ra, một già một trẻ. Người trẻ mặc nho phục màu trắng, ngũ quan xinh đẹp, nhất là cặp mắt kia thon dài như lá liễu, tạo cảm giác vô cùng âm nhu.
Hai người này chính là Kiền Vũ Tâm cùng Cổ lão.
Vừa nhìn thấy Kiền Vũ Tâm, Sở Hành Vân có vài phần phiền muộn, hắn không thèm liếc mắt mà tiếp tục tiến về phía trước.
- Ngươi cái tên này, rõ ràng thấy được ta mà lại không chào hỏi một tiếng?
Kiền Vũ Tâm giang hai tay ra trực tiếp ngăn cản lối đi của Sở Hành Vân, chân mày nhíu lại có vài phần không thích.
- Hiện tại ta đang bận việc, không rảnh thời gian đi luận bàn với ngươi, vui lòng tránh đường!
Giọng Sở Hành Vân có chút lạnh.
- Ngươi sai rồi, lần này ta tìm ngươi không phải muốn luận bàn mà là muốn cứu ngươi thoát khỏi tình huống dầu sôi lửa bỏng hiện tại.
Kiền Vũ Tâm gạt gạt đôi mi thanh tú, giọng nói có chút thần bí.
Tuy nhiên Sở Hành Vân vẫn không thèm để ý, hắn tiếp tục tiến về phía trước.
Kiền Vũ Tâm tức giận đến dậm chân, nhanh chóng đuổi theo, vừa chạy vừa nói:
- Tối hôm qua ngươi đã giết sáu người Lâm Như Hổ nên đã hoàn toàn chọc giận Liệt Hổ Đường. Đường chủ Lâm Thắng của Liệt Hổ Đường đã dẫn người tới Lạc Hà Cốc đuổi giết các ngươi.
Vừa nói Kiền Vũ Tâm vừa liếc mắt nhìn Sở Hành Vân, nàng phát hiện trên mặt Sở Hành Vân không có một chút biểu lộ cảm xúc nào, ngược lại Lận Thiên Trùng ở bên cạnh Sở Hành Vân lại mở miệng cười cười.
- Ngoại trừ Liệt Hổ Đường, Lâm Thắng còn liên lạc mấy thế lực đồng minh của hắn để cho bọn họ cùng ra tay vây kín toàn bộ Lạc Hà Cốc, cho dù ngươi có thể tránh thoát cuộc truy sát của Liệt Hổ Đường thì khi ra ngoài cũng sẽ bị vây công.
- Thiên Viêm Thành vốn là một thành trì hỗn loạn có vô số người phải bỏ mạng, mỗi một người đứng đầu của các thế lực đều có thực lực Địa Linh Cảnh, lấy thực lực của ngươi thì không có cách nào chống lại nhiều cao thủ như vậy.
- Nhưng ngươi có thể yên tâm, chỉ cần có ta ở đây bảo vệ ngươi thì dù có bao nhiều người, thực lực mạnh đến đâu đều phải dừng chân, nhưng đổi lại ngươi phải dạy cho ta làm thế nào có thể đạt tới cảnh giới Nhân Kiếm Hợp Nhất.
- Còn nữa, Kiếm Đạo Quỹ Tích mà ngươi nói là như thế nào? Ta suy nghĩ mãi mà vẫn không tìm ra bất cứ đầu mối nào.
Kiền Vũ Tâm càng nói càng hăng say, sau khi nói xong câu cuối cùng thì Sở Hành Vân bỗng nhiên dừng lại.
Hắn quay đầu lại nhìn Kiền Vũ Tâm đang vô cùng vui vẻ, âm thanh lạnh lùng nói:
- Nói xong chưa?
Kiền Vũ Tâm cảm thấy kinh ngạc, hậm hực gật đầu.
- Nếu đã nói xong thì đừng đi theo ta nữa, ta không cần sự bảo hộ của ngươi, cũng không rảnh hướng dẫn ngươi kiếm thuật. Về phần Kiếm Đạo Quỹ Tích, nếu ngươi có thể lĩnh ngộ thì liền lĩnh ngộ, nếu không thể lĩnh ngộ thì nên buông tha đi, không nên lãng phí thời gian làm gì.
Lời nói của Sở Hành Vân vô cùng lạnh lùng, đôi mắt đen kịt nhìn chằm chằm vào Kiền Vũ Tâm đang còn trong cảm giác vui vẻ khiến nàng mất hết tinh thần, thân thể cũng trở nên cứng đờ.