Kiền Vũ Tâm chính là nữ nhi của Kiền Võ Quân Vương.
Từ lúc nàng sinh ra cho tới nay đã mang trên đầu danh hiệu thiên tài yêu nghiệt, nàng nổi trội hơn người thường không phải về mặt tốc độ tu luyện mà là khả năng lĩnh ngộ kiếm đạo. Nàng có khả năng đặc biệt hóa mục nát thành thần kỳ, biến những loại kiếm thuật bình thường thành tinh diệu.
Vì thế có không ít thế lực lớn muốn lôi kéo nàng, ngay cả Vạn Kiếm Các quản lý một khu vực lớn trong Bắc Hoang Vực cũng phái ra một gã kiếm chủ tự mình đến Kiền Võ Hoàng Triều.
Trên người của cô nàng này mang vô số vinh quang, trong tương lai hứa hẹn sẽ trở thành một trong những kiếm tu đứng đầu.
Nhưng những lời vừa rồi của Sở Hành Vân khiến trong lòng nàng dâng lên cảm giác thất bại.
Nàng nhạy cảm nhận thấy được trong con ngươi của Sở Hành Vân tỏ vẻ mất kiên nhẫn cùng phiền chán. Thật ra hắn cũng không phải ý muốn chọc giận Kiền Vũ Tâm mà đây là những lời thật tình, hắn thấy nàng cư xử như một đứa con nít không được dạy dỗ kĩ càng.
- Lận tiền bối, chúng ta đi thôi.
Thấy Kiền Vũ Tâm rơi vào trầm mặc, nội tâm Sở Hành Vân có chút không đành lòng, nhưng hiện tại hắn một lòng muốn đạt được Tỉnh Thần Thảo nên không có thời gian lo chuyện bao đồng.
- Mong nàng ấy có thể hiểu được nỗi khổ tâm của ta.
Sở Hành Vân than thở trong lòng, hắn nhanh chóng di chuyển dọc theo sườn núi.
Nhìn bóng lưng Sở Hành Vân rời đi, Kiền Vũ Tâm không cam lòng cắn môi một cái, sau đó tăng nhanh tốc độ tiếp tục theo sau.
Lúc này Cổ lão liền ở một bên nắm lấy bả vai nàng, bất đắc dĩ nói:
- Công chúa, hắn vừa rồi quyết đoán như vậy, bây giờ người có đuổi theo thì hắn cũng sẽ không đáp ứng, cần gì phải khổ như vậy?
- Buông tay.
Kiền Vũ Tâm cố chấp nói, nàng thấy Sở Hành Vân càng né tránh thì nội tâm càng muốn từ miệng Sở Hành Vân biết được thế nào là Kiếm Đạo Quỹ Tích, đồng thời lĩnh ngộ được cảnh giới Nhân Kiếm Hợp Nhất mà vô số kiếm tu thầm mơ ước.
Thấy Kiền Vũ Tâm như vậy, trên mặt Cổ lão càng lộ vẻ bất đắc dĩ, hắn hiểu rất rõ tâm tính quật cường của nàng.
Bỗng hai mắt Cổ lão bất ngờ hiện lên tia sáng, lão thấp giọng nói:
- Công chúa, ta mới nghĩ ra được một cách này.
- Cách gì?
Ánh mắt Kiền Vũ Tâm lập tức mở to.
- Cảnh giới kiếm đạo của người này có thể nói là vô cùng thần bí, đã không hề thua kém sư tôn của ngài. Người như vậy nhất định tâm cao khí ngạo, cho dù người quỳ trước mặt hắn thì hắn cũng sẽ từ chối, dù sao...
- Đừng có lảm nhảm nữa, nói vào trọng tâm đi.
Nghe được Cổ lão nói những chuyện không liên quan, nội tâm Kiền Vũ Yên có chút không kiên nhẫn.
Khuôn mặt Cổ lão bỗng nhăn lại, nói thẳng:
- Người này bị Liệt Hổ Đường truy sát, nhất định sẽ bị rơi vào tình huống khó xử, chỉ cần vào thời điểm nguy hiểm nhất người liền ra tay cứu hắn, như vậy hắn nhất định sẽ rất cảm kích, từ đó để báo đáp ơn cứu mạng mà chỉ dẫn kiếm đạo cho người.
- Biện pháp này rất tốt!
Kiền Vũ Tâm dừng một chút, nàng thấy lời của Cổ lão nói rất có đạo lý, tiếp tục hỏi:
- Vậy bây giờ chúng ta nên làm gì?
- Không cần làm gì cả!
Cổ lão ngẩng đầu, thái độ như đã dự đoán được tình hình nói:
- Chúng ta chỉ cần lịch lãm trong Lạc Hà Cốc, khi nào nghe được động tĩnh thì cấp tốc chạy tới diễn một màn mỹ nữ cứu anh hùng.
- Mỹ nữ cứu anh hùng? Cũng khá hay đấy!
Kiền Vũ Tâm cười cười, nàng ngẩng đầu nhìn hướng Sở Hành Vân rời đi, trong con ngươi xinh đẹp hiện lên từng tia sáng.
Cùng lúc đó, Sở Hành Vân và Lận Thiên Trùng đã leo lên đến đỉnh núi.
Ánh mắt nhìn xuống, Lạc Hà Cốc như một cái mâm ngọc được khảm ở trên Thiên Viêm Sơn Mạch, trong cốc có rất nhiều bóng người đang di chuyển tạo ra những tiếng động nhốn nháo.
- Có phát hiện gì mới không?
Lận Thiên Trùng hỏi Sở Hành Vân.
Sở Hành Vân ung dung trả lời:
- Nếu như ta không nhìn lầm, ở trung tâm Lạc Hà Cốc có một tòa linh trận lục cấp tên là Âm Dương Phong Linh Trận, linh thú cùng linh tài chính là lao ra từ bên trong trận pháp này.
- Theo như ta được biết thì Âm Dương Phong Linh Trận là một tòa khốn trận (trận pháp dùng để giam giữ hay cầm tù), bên trong có hai mắt trận lớn, một âm một dương, sau khi kích hoạt thì hai mắt trận sẽ lần lượt phát ra âm sát khí cùng dương cương khí dung hợp lại với nhau phong tỏa một khu vực.
Kiến thức Lận Thiên Trùng cũng có chút phong phú, ánh mắt nhìn về phía trước có chút nghi ngờ nói:
- Nhưng điều kỳ quái là ta hình như không cảm giác được có khu vực nào bị phong tỏa?
Nếu là khốn trận thì mục đích phải là để khóa chặt một không gian nào đó.
Nhưng theo Lận Thiên Trùng quan sát thì chỉ thấy hai đại mắt trận, còn trận tâm và khu vực bị phong tỏa thì lại không hề có, dù đã cố gắng tìm kiếm thế nào cũng không phát hiện được gì.
- Âm Dương Phong Linh Trận đúng là khốn trận, nhưng có một số người lại dùng nó để bảo vệ sơn môn, ẩn nấp tai mắt kẻ thù. Tòa linh trận này có hai đại mắt trận vẫn còn nguyên vẹn, chắc chắn mắt trận vẫn còn.
Sở Hành Vân vươn hai tay, tay trái chỉ về hướng âm sát mắt trận, tay phải chỉ về dương cương mắt trận, sau đó ánh mắt hắn di chuyển theo quỹ tích nào đó, cuối cùng dừng lại ở một hồ nước.
- Nơi này chính là vị trí trận tâm của Âm Dương Phong Linh Trận.
Sở Hành Vân chỉ vào hồ nước nói khiến Lận Thiên Trùng sửng sốt, hắn lập tức nhìn qua liền cau mày:
- Hồ nước này hình như không có gì cả, ngươi chắc chắn chứ?
- Vì không có gì nên mới là điểm đáng nghi ngờ.
Sở Hành Vân cười thần bí, hắn lấy một trang giấy từ bên trong nhẫn trữ vật rồi nhanh chóng viết.
Rất nhanh Sở Hành Vân đã viết xong, hắn đưa trang giấy cho Lận Thiên Trùng.
Lận Thiên Trùng cúi đầu nhìn lướt qua tờ giấy, ở bên trên là phương pháp phá vỡ Âm Dương Phong Linh Trận, hắn tức giận nói:
- Nếu ngươi đã hiểu rõ Âm Dương Phong Linh Trận này như vậy sao còn muốn ta ra tay?
Sở Hành Vân trả lời:
- Âm Dương Phong Linh Trận ấn chứa mật độ hai khí âm dương khổng lồ, nếu như ta ra tay phá trận thì sẽ gặp phải phản phệ, nhưng nếu là Lận liền bối ra tay thì không có gì phải lo lắng.
- Huống chi ta có cảm giác ở dưới đáy hồ có một bí cảnh.
Mắt Sở Hành Vân sáng như đuốc, hình như hắn đã nhìn thấu hồ nước này, biểu hiện vô cùng tự tin.
- Bố trí linh trận ở trong hồ đúng là có thể che dấu ánh mắt người ngoài.
Lận Thiên Trùng vừa nghe xong liền cảm giác có phần hợp lý.
Bí cảnh chính là một không gian độc lập.
Trong thế giới này, ngoại trừ nơi bọn họ đang sinh sống thì ở một ít địa phương tồn tại những không gian nhỏ, những tiểu không gian này được gọi là bí cảnh.
Bởi vì bí cảnh là một không gian riêng biệt nên tính bảo mật cực cao, rất nhiều thế lực cùng gia tộc lâu đời vẫn ra sức tìm một chỗ không gian như vậy để dừng chân.
Nếu như Lận Thiên Trùng không có cách nào tìm thấy trung trâm trận pháp thì rất có thể nó nằm ngay lối vào bí cảnh, ẩn dấu đi toàn bộ dấu vết về bí cảnh.
- Tỉnh Thần Thảo là linh tài cấp sáu, theo lý mà nói nó sẽ không có khả năng xuất hiện ở nơi như Lạc Hà Cốc. Nếu như ta đoán không nhầm thì Tỉnh Thần Thảo đến từ bên trong bí cảnh này, bởi vậy ta cần Lận tiền bối giúp đỡ mở ra Âm Dương Phong Linh Trận, còn ta sẽ nhanh chóng tiến vào bí cảnh đoạt lấy Tỉnh Thần Thảo.
Sở Hành Vân thì thầm kể lại toàn bộ kế hoạch cho Lận Thiên Trùng.
Hiện tại ở bên trong Lạc Hà Cốc mọi ngóc ngách đều có mạo hiểm giả, số lượng vô cùng đông đúc. Nếu như mở ra hoàn toàn Âm Dương Phong Linh Trận thì bí cảnh cũng sẽ hiện ra trong mắt mọi người.
Đến lúc đó Sở Hành Vân muốn lấy được Tỉnh Thần Thảo thì độ khó sẽ tăng cao, cho dù tìm được cũng sẽ dẫn đến một hồi tranh giành khốc liệt.
Hắn không muốn nhìn thấy cảnh thượng như vậy, cho nên hắn đã quyết định âm thầm tiến hành kế hoạch, khiến cho thần không biết quỷ không hay!