Một màn này xảy ra quá đột ngột khiến Sở Hành Vân khó có thể lấy lại tinh thần.
Hắn chăm chú nhìn hướng mà luồng khói đen biến mất, không chần chừ mà lập tức dùng tốc độ nhanh nhất truy đuổi, kiếm khí phong bạo lượn lờ xung quanh thân thể khiến những nơi đi qua đều hóa thành một đống hỗn độn.
- Chờ ta một chút!
Kiền Vũ Tâm hô một tiếng, nàng cũng không hề do dự mà ngự kiếm đuổi theo phía sau Sở Hành Vân.
Trong nhất thời bên trong bí cảnh xuất hiện một màn rất kì quái.
Dẫn đầu là một làn khói đen bao phủ Tỉnh Thần Thảo đang điên cuồng lao về phía trước, theo sát phía sau là Sở Hành Vân cùng Kiền Vũ Tâm một trước một sau.
Khoảng chừng sau một khắc, hai người Sở Hành Vân đã theo khói đen chạy ra khỏi rừng rậm, bọn họ phóng tầm mắt nhìn về phía trước thì phát hiện một tòa cung điện khổng lồ.
Tòa cung điện này nằm ở một khu vực cực kì rộng lớn, xung quanh được bao phủ bởi chín cây cột đá khổng lồ, bên trên có điêu khắc cảnh tượng núi non chim chóc vô cùng kì lạ, đồng thời còn tản ra khí tức khiến người khác muốn quỳ xuống cúng bái.
Hưu!
Làn khói đen lao thẳng vào bên trong cung điện, sau đó chỉ trong chớp mắt liền cùng với Tỉnh Thần Thảo biến mất trong hư vô, không hề phát hiện được chút tăm hơi.
- Sao không đuổi tiếp?
Thấy Sở Hành Vân bỗng dừng lại, Kiền Vũ Tâm cũng giảm tốc độ của mình.
Sở Hành Vân đưa tay chỉ về phía trước nói:
- Có người.
- Có người?
Kiền Vũ Tâm sửng sốt một chút, ánh mắt nhìn theo hướng Sở Hành Vân chỉ thì phát hiện phía trước tòa cung điện có một cây cầu lớn, trên cầu có một thân ảnh gầy gò đang chậm rãi di chuyển.
Khi nhìn rõ khuôn mặt của người này thì Kiền Vũ Tâm bỗng nhiên hô to:
- Cổ lão!
Con ngươi Kiền Vũ Tâm bỗng nhiên co rút cực nhanh, nàng tiếp tục hô to thêm vài tiếng nhưng Cổ lão giống như không hề nghe thấy, tốc độ vẫn như cũ chậm rãi bước về phía cung điện.
- Hình như có gì đó hơi cổ quái!
Kiền Vũ Tâm cùng Sở Hành Vân đi đến trước cây cầu thì phát hiện bên trên có khắc một số văn tự cổ xưa nhưng không rõ ràng, dưới cầu có một dòng nước quỷ dị màu đen tạo cảm giác tĩnh mịch (cô đơn).
Kiền Vũ Tâm phát động linh lực truyền về hướng nước nước màu đen, nhưng linh lực chỉ mới vừa tiếp xúc với dòng nước đã bị cắn nuốt sạch sẽ không còn chút tăm hơi.
- Bên trên cây cầu này được bố trí cấm chế, căn bản không có cách nào để kiểm tra, mà người ở bên trên cầu cũng sẽ bị cấm chế bao phủ nên không thể nào phát hiện ra sự tồn tại của chúng ta.
Kiền Vũ Tâm liếc mắt nhìn Sở Hành Vân rồi hỏi:
- Ngươi có cách nào phá giải không?
Sở Hành Vân bắt đầu trầm tư suy nghĩ, hắn vừa định nói...
Đột nhiên một làn khói đen dày đặc xông lên từ dưới cầu bao phủ không gian, cuối cùng hóa thành một đầu quái thú trong nháy mắt há mồm muốn cắn nuốt hai người họ.
- Biến ngay cho ta!
Sở Hành Vân tập trung linh lực, Vạn Thú Hỏa gào thét phóng ra từ trong lòng bàn tay, ngọn lửa cực kì khủng bố va chạm với làn khói đen lập tức đốt nó thành hư vô.
Vù vù vù!
Nhưng làn khói đen vừa biến mất lại xuất hiện trở lại, lần này thanh thế còn kinh khủng hơn trước.
Sở Hành Vân đánh ra một chưởng, hỏa quang căn bản không gặp một chút khó khăn nào đánh cho làn khói tan biến. Tuy nhiên việc này càng khiến hắn có cảm giác vô cùng kì quái.
Trong lúc vô tình bên trong làn khói liền phát ra một âm thanh quen thuộc truyền vào tai Sở Hành Vân khiến cả người hắn run rẩy.
Hắn chăm chú quan sát xung quanh liền phát hiện mình đã không còn ở trên cây cầu lúc nãy, lúc này hắn đang ở trong một cái đình viện, nơi này vô cùng đơn sơ, rào chắn thưa thớt, cả tòa đình viện bị bao phủ trong có dại mang cảm giác rất nghèo khổ.
- Sở Hành Vân, từ nay về sau ta và ngươi ân đoạn nghĩa tuyệt!
Âm thanh quen thuộc lúc nãy lại một lần nữa vang lên, Thủy Lưu Hương bỗng nhiên xuất hiện ngay trước mắt Sở Hành Vân, trên tay nàng đang nắm một thanh chủy thủ (dao găm) sáng bóng, ánh mắt nổi giận, toàn thân tỏa ra sát ý kinh người.
- Một cái phế vật chẳng ra gì mà cũng dám đánh chủ ý lên người Thủy gia ta, thật sự không biết trời cao đất rộng!
Xung quanh hắn bất ngờ xuất hiện vô số tiếng cười, sau đó có mấy bóng người xuất hiện, tất cả đều là tộc nhân của Thủy gia, trên miệng ai cũng mang một nụ cười âm hiểm.
Sở Hành Vân nắm chặt hai tay, mắt quét khắp bốn phía, rù rì nói:
- Lại là ảo cảnh.
- Chứ không phải ngươi bị đả kích quá lớn nên biến thành kẻ điên rồi sao, lại còn dám nói đây là ảo cảnh, thật sự khiến ta cười chết mất!
Thủy Thiên Nguyệt đứng ở bên cạnh Thủy Lưu Hương, nàng cười lạnh nói:
- Lưu Hương muội muội, lập tức ra tay giết chết cái tên phế vật này để tìm lại thanh danh cho Thủy gia chúng ta!
- Được!
Thủy Lưu Hương lạnh nhạt gật đầu, chủy thủ giơ lên trực tiếp đâm về phía chỗ hiểm trên cơ thể Sở Hành Vân, đồng thời gằn giọng nói:
- Sở Hành Vân, một tên phế vật như ngươi làm sao có thể xứng đôi với ta, đi chết đi!
Hưu!
Trên chủy thủ phát ra một cổ khí tức lạnh như băng khiến nhiệt độ xung quanh bỗng hạ thấp xuống. Tuy nhiên Sở Hành Vân lại không có né tránh, hắn cứ như vậy nhìn chủy thủ đang đâm tới vị trí trái tim của mình, ánh mắt vẫn bình tĩnh như nước không có chút gợn sóng.
Xì!
Khi Sở Lưu Hương cắm thanh chủy thủ vào tim của Sở Hành Vận, một dòng máu nóng hổi dũng mãnh phun ra nhiễm đỏ mặt hắn, đồng thời còn tỏa ra hơi nóng cùng mùi tanh.
Đám người xung quanh thấy một màn này liền lui về phía sau nửa bước, từng người một mở miệng chửi rủa, âm thanh cực lớn giống như vòng xoáy khổng lồ có thể khiến người khác lâm vào trong mê mang.
Trên người Sở Hành Vân truyền đến từng cơn đau nhức, trên trán toát ra mồ hôi lạnh. Tuy nhiên hắn vẫn mở to hai mắt như trước, cười rạng rỡ nói:
- Đúng là một ảo cảnh chân thật, không ngờ có thể bắt chước tất cả mọi thứ, còn ảnh hưởng đến tất cả giác quan, cho dù gặp ngươi có ý chí kiên cố vẫn sẽ bị mê hoặc. Tuy nhiên trình độ như vậy thì vẫn chưa đủ để làm khó được ta!
Trong mắt Sở Hành Vân phát ra những tia sáng, Linh Kiếm bắt đầu phá không chặt đứt tất cả những gì ở trước mặt, Thủy Lưu Hương, đình viện, Thủy Thiên Nguyệt, ... tất cả đều biến mất sau một kiếm.
Sở Hành Vân mạnh mẽ mở to hai mắt liền phát hiện chân của hắn không biết từ bao giờ đã giẫm nát cây cầu.
Một làn khói đen bao phủ toàn thân Sở Hành Vân, nó như muốn thuận theo thế công tiến vào trong đầu của hắn.
- Đốt!
Sở Hành Vân khẽ quát một tiếng, Vạn Thú Hỏa lập tức thiêu rụi làn khói đen này, trong chốc lát thân thể của Kiền Vũ Tâm và Cổ lão bắt đầu ngã quỵ xuống nằm rạp trên nền cầu.
- Chuyện gì vừa xảy ra vậy?
Kiền Vũ Tâm tỉnh lại, nàng có chút mờ mịt nhìn bốn phía.
- Bên trong cổ khói đen vừa rồi có ẩn chứa ảo thuật, chỉ cần thân thể tiếp xúc với nó hoặc hít vào một chút liền bị rơi vào ảo cảnh, một khi bên trong ảo cảnh mà mất đi ý thức thì sẽ bị vây trong đó suốt đời, rất khó có thể tỉnh lại.
Sở Hành Vân khẽ búng ngón tay một phát đốt cháy làn khói đen cuối cùng sót lại.
Kiền Vũ Tâm nghe được điều này nội tâm vẫn còn sợ hãi, tay bắt đầu sờ sờ trán của mình.
Vừa rồi ở bên trong ảo cảnh, Kiền Vũ Tâm mém nữa đã bị người đâm thủng mi tâm.
Nếu như lúc nãy Sở Hành Vân không kịp thời tiêu diệt làn khói đen thì cơn đau kia có thể làm nàng mất đi ý thức mà biến thành một cái xác không hồn!