Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 227: Song Giác Linh Mãng

Chương 227: Song Giác Linh Mãng




Xuất hiện ở trước mắt Sở Hành Vân là một người tay cầm kiếm, thân mặc cẩm bào, dù khuôn mặt đang lộ vẻ sợ hãi nhưng vẫn toát ra vẻ đẹp kì lạ.

Người này chính là Kiền Vũ Tâm!

Sở Hành Vân lập tức thu hồi khí tức của mình, cánh tay mạnh mẽ vung lên đánh văng kiếm khí ra hướng khác.

Oanh!

Kiếm khí xé rách một mảng rừng rậm sau đó đánh lên vách núi đá trực tiếp lưu lại một vết nứt khổng lồ, từ vết nứt này Vạn Thú Hỏa bắt đầu đốt cháy cả ngọn núi thành hư vô.

Kiền Vũ Tâm khi thấy một kiếm kinh khủng này thì trợn mắt há mồm nín thở.

Nếu như một kiếm này đánh lên trên người của nàng thì dù có âm sát khí bảo hộ vẫn khó tránh khỏi bị chém chết.

- Tại sao ngươi lại có mặt ở đây?

Sở Hành Vân thu hồi Linh Kiếm sau đó bắt đầu tra hỏi Kiền Vũ Tâm.

Lúc này Kiền Vũ Tâm mới bắt đầu phục hồi lại tinh thần, hậm hực nói:

- Ta cũng không biết chuyện gì đã xảy ra, lúc đó ta nghe được tin tức ngươi bị Liệt Hổ Đường vây công liền vội vàng muốn chạy tới giúp, ai ngờ có một đạo hắc quang đột nhiên xuất hiện bao phủ ta và Cổ lão, chờ đến khi ta khôi phục lại ý thức thì đã xuất hiện ở chỗ này.

Một đạo hắc quang?

Sở Hành Vân nhíu chặt lông mày, xem ra Kiền Vũ Tâm cùng Cổ lão đã vô ý đi ngang qua một trong những lối vào nên mới bị đưa đến bên trong bí cảnh.

- Lạ nhỉ, không phải ngươi bị Liệt Hổ Đường vây công sao? Làm thế lại xuất hiện ở chỗ này?

Kiền Vũ Tâm đột nhiên kinh ngạc, nàng nhìn Sở Hành Vân từ trên xuống dưới mới phát hiện toàn thân hắn không có một vết thương nào, điểm này không giống như đã bị nhiều người vây công.

- Chuyện này kể ra rất dài dòng, hơn nữa ngươi biết cũng không có lợi.

Sở Hành Vân nhìn phạm vi xung quanh, bởi vì một kiếm lúc nãy đã hấp dẫn không ít linh thú tới nơi này nên hắn phải lập tức nhanh chân rời đi.

Thấy thế Kiền Vũ Tâm vội vàng chạy theo sau, vừa cười vừa nói:

- Ngươi đã không muốn nhắc về chuyện đó thì ta cũng không ép, nhưng đổi lại ngươi có thể giải thích giúp ta thế nào là quỹ tích của kiếm được hay không?

Sở Hành Vân không thèm để ý đến Kiền Vũ Tâm, tốc độ của hắn càng ngày càng nhanh.

- Tốt lắm, ta cũng không hỏi về vấn đề này nữa, vậy ngươi có thể nói cho ta biết làm cách nào mới có thể tiến vào cảnh giới Nhân Kiếm Hợp Nhất được?

Kiền Vũ Tâm vẫn chạy theo sau, nàng liên tục đặt ra câu hỏi.

Sở Hành Vân có chút không nhịn được, hắn lập tức dừng bước, ánh mắt nhìn về phía thiếu nữ này rồi nói rõ từng chữ:

- Ở tửu lâu ta sớm đã nói về vấn đề này, thứ ngươi cần không phải luận bàn mà là cảm ngộ, cho dù ta có nói cho ngươi biết quỹ tích của kiếm là gì thì ngươi cũng sẽ không hiểu được!

- Ngươi không nói thì sao biết ta sẽ không hiểu?

Kiền Vũ Tâm bĩu môi đáp trả.

Sở Hành Vân nhất thời không không nói gì thêm, hắn tự trách bản thân mình tại sao lại xui xẻo như vậy, hai ba lần liên tục đụng phải cô nhóc này.

- A!

Bỗng một tiếng kêu thê lương vang lên khiến nội tâm Sở Hành Vân và Kiền Vũ Tâm khẽ run.

- Hình như từ bên kia truyền tới.

Kiền Vũ Tâm chỉ về một hướng phía bên tay trái, hai người nhìn nhau rồi nhanh chóng chạy về phía bên đó.

Âm thanh kia phát ra từ một mảnh đất trống bên trong khu rừng rậm.

Lúc hai người bọn họ chạy tới nơi thì tiếng kêu lúc nãy đã không còn, trước mắt họ xuất hiện một con quái xà (rắn) màu đen dài đến hơn trăm mét đang dùng thân thể quấn vòng quanh một võ giả sau đó nuốt vào bụng.

Mà con quái xà này toàn thân được bao phủ bởi tầng lân phiến (vẩy) đen kịt, trên đỉnh đầu có hai cái sừng khổng lồ, đôi mắt vàng kim mang vẻ lạnh lẽo vô tình cùng khí tức sát lục (giết chóc).

- Là Song Giác Linh Mãng!

Kiền Vũ Tâm ngước nhìn đầu hắc xà đầy dự tợn trước mắt, khuôn mặt bắt đầu trở nên xám xịt.

Song Giác Linh Mãng là một loài linh thú cực kì hung tàn, lực lượng mạnh mẽ không gì sánh được, ngay cả cự thạch (đá tảng) vạn cân cũng dễ dàng bị cắn nát.

Mà Kiền Vũ Tâm còn phát hiện tu vi của con Song Giác Linh Mãng này đã đạt tới Địa Linh Cảnh tứ trọng, khí tức cơ thể mạnh mẽ khiến da đầu nàng tê dại.

Ánh mắt của Sở Hành Vân cũng dừng ở trên người con Song Giác Linh Mãng này, sau đó nhìn xung quanh liền phát hiện phía sau con Linh Mãng này có một vùng sáng xanh, ở trung tâm vùng sáng có cây linh thảo xanh thẳm sinh trưởng trên một tảng đá.

Tỉnh Thần Thảo!

Ánh mắt Sở Hành Vân trở nên cực kì nóng bỏng, gốc cây linh thảo xanh thẳm trước mắt này chính là thứ mà hắn vẫn luôn tìm kiếm – Tỉnh Thần Thảo!

Nhưng Sở Hành Vân chưa kịp có bất kì động tác nào thì Song Giác Linh Mãng đã phát hiện ra hai người bọn họ, ánh mắt của nó bỗng trở nên hung tàn, thân thể quét ngang khiến không khí xung quanh trong nháy mắt nổ tung, đuôi rắn cững như sắt thép bao phủ thân thể hai người.

- Muốn chết!

Sắc mặt của Sở Hành Vân biến đổi, hắn lập tức xuất ra Trảm Không Kiếm.

Kiếm quang lóe ra, vô số kiếm khí mạnh mẽ đánh về phía Song Giác Linh Mãng.

Hưu hưu hưu!

Tiếng kiếm ngân vang kèm theo khí tức sắc bén ngạo nghễ giữa thế gian.

Song Giác Linh Mãng đang điên cuồng tấn công bỗng cảm giác được nguy cơ nên lập tức chuyển hướng, thân thể nhanh như một tia chớp phóng đến trước mặt Sở Hành Vân, miệng lớn hả ra muốn nuốt chửng hắn vào bụng.

- Cẩn thận!

Kiền Vũ Tâm hiểu rất rõ sự kinh khủng của Song Giác Linh Mãng, ngay cả cường giả Địa Linh Cảnh tứ trọng khi đối chiến với nó cũng phải nhượng bộ lui binh (trốn chạy), nếu như Sở Hành Vân không thể tránh né thì khó thoát khỏi cái chết.

Nhưng nàng vừa mới mở miệng liền phát hiện thân thể Sở Hành Vân khẽ động, hắn không hề tránh né mà còn đánh đôi công với Song Giác Linh Mãng.

Chỉ thấy ba đạo thần quang trên Trảm Không Kiếm bừng sáng tạo thành một kiếm ảnh phá thiên, xung quanh kiếm ảnh có vô số vòi rồng (vòng xoáy lớn) màu hoàng kim, trong nháy mắt khi va chạm với Song Giác Linh Mãng liền chém nát lớp vảy trên người nó.

- Chết đi!

Vòi rồng bất ngờ biến mất, Sở Hành Vân dùng hai tay nắm lấy thanh kiếm, một cổ kiếm ý phun trào, trong nháy mắt kiếm ảnh đầy trời tỏa ra hào quang chói lóa thắp sáng cả một vùng trời.

Thân thể Song Giác Linh Mãng bỗng trở nên lạnh lẽo, trên mặt nó vẫn còn giữ nguyên bộ dạng hung tợn ban đầu.

Tiếp theo đó thân thể khổng lồ của Song Giác Linh Mãng bắt đầu bị cắt thành hai đoạn đổ ầm xuống đất, máu tươi bắn tung tóe nhuộm đỏ cả một khu vực.

- Chết... Nó đã chết rồi?

Kiền Vũ Tâm vô cùng hoảng sợ, không ngờ Song Giác Linh Mãng mạnh mẽ bá đạo trong suy nghĩ của nàng lại bị Sở Hành Vân chém chết một cách dễ dàng như vậy.

Nàng bắt đầu nặng nề thở ra, nghiêng đầu liền phát hiện khu vực ở phía sau Song Giác Linh Mãng, nơi mà kiếm quang chém qua liền bị trực tiếp chém đứt.

Cả tòa rừng rậm không ngờ trực tiếp bị chém làm hai!

- Tên này cuối cùng là người hay là quái vật đây?

Kiền Vũ Tâm cảm giác đầu óc quay cuồng, một kiếm này không chỉ chém đứt đôi Song Giác Linh Mãng mà ngay cả khu rừng rậm phía sau cũng bị bổ làm hai, sự khủng khiếp của nó đã không cách nào diễn tả bằng từ ngữ.

Sở Hành Vân không hề quan tâm đến sự kinh ngạc của Kiền Vũ Tâm, sau khi hắn nuốt một vài viên đan dược liền lập tức lướt qua khu vực của Song Giác Linh Mãng, leo thẳng lên bãi đá phía sau.

Mới vừa đến gần, Sở Hành Vân đã lập tức cảm giác được một cổ linh lực tinh thuần xông thẳng vào mặt.

- Cuối cùng cũng đoạt tới tay!

Nội tâm Sở Hành Vân mừng như điên, trong nháy mắt khi hắn chuẩn bị tiếp xúc với Tỉnh Thần Thảo thì lại xảy ra dị biến!

Hòn đá ngay bên dưới Tỉnh Thần Thảo bỗng nhiên nổ tung.

Một luồng khói đen mạnh mẽ xuất hiện trực tiếp bao phủ Tỉnh Thần Thảo sau đó lấy một tốc độ cực nhanh bay về nơi xa.

Dịch giả: Hào Ca

Biên tập: Mei_hnmn

Nhóm dịch Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch