Sở Hành Vân cũng không có chống lại lực hút này, hai mắt hắn khép kín, thân thể lập tức bị cuốn vào bên trong khe nứt màu đen, cảnh vật xung quanh liên tục biến hóa.
Sau khi lực hút biến mất, Sở Hành Vân mở mắt ra đã phát hiện mình đang đứng giữa một khu rừng rậm rạp, bốn phía không có một bóng người.
- Đây là nơi bên trong bí cảnh sao?
Sở Hành Vân nhìn xung quanh, nơi này linh lực đậm đặc đến hóa thành mây mù, tùy ý hít vào một ngụm liền có cảm giác vui vẻ thoải mái khó có thể diễn tả.
Bỗng nhiên bên trong rừng cây có một bóng đen lao ra.
Đó là một con Hắc Giác Linh Lộc tính tình cực kỳ hiền lành, nó dừng ở trước người Sở Hành Vân thấp giọng kêu lên vài câu rồi lại chạy vào trong rừng rậm rồi mất hút.
Ngoài Hắc Giác Linh Lộc thì Sở Hành Vân còn thấy một vài linh thú khác, tất cả đều sinh sống chung với nhau trong một khu rừng rậm rất hài hòa.
- Dựa vào điểm này có thể suy ra linh thú cùng linh tài trong Lạc Hà Cốc chắc chắn bắt nguồn từ đây
Sở Hành Vân lẩm bẩm, ánh mắt nhìn về đám linh thú phía trước lộ vẻ suy tư.
- Tiểu tử!
Bỗng tiếng của Lận Thiên Trung đột nhiên vang lên trong đầu Sở Hành Vân, giọng đầy khó hiểu nói:
- Vừa rồi ta dựa theo phương pháp ngươi đưa mà mở Âm Dương Phong Linh Trận ra, trong quá trình có xuất hiện một hiện tượng rất lạ.
- Hiện tượng gì vậy? Nhanh nhanh nói cho ta biết!
Sở Hành Vân trả lời.
- Trong khoảng thời gian Âm Dương Phong Linh Trận mở ra, ta phát hiện ngoại trừ trung tâm trận pháp thì ở một số nơi khác cũng xuất hiện cửa vào, mà hình như những chỗ này cũng đi thông với bí cảnh của ngươi!
- Những chỗ khác cũng xuất hiện cửa vào sao?
Sở Hành Vân vô cùng ngạc nhiên nói:
- Điều này chẳng phải nói ngoài trừ ta ra còn có người khác tiến vào bên trong?
Sở Hành Vân hiện tại có thể xác định rằng tòa Âm Dương Phong Linh Trận này dùng để phong ấn tất cả lối vào khiến người ngoài khó có thể xâm nhập.
Vừa rồi lúc Lận Thiên Trùng hóa giải thì cả tòa linh trận liền bị mở ra, cùng lúc đó tất cả những lối vào này sẽ đồng thời xuất hiện, cùng kết nối đến bên trong bí cảnh.
Nếu có người vào thời điểm đó vô ý đi tới những địa điểm này chắc chắn sẽ bị hút vào bên trong.
- Có thể nói đúng là như vậy, tuy nhiên...
Lận Thiên Trùng dừng một chút rồi tiếp tục nói:
- Sau khi ngươi tiến vào trong bí cảnh bỗng có một loại lực lượng bí ẩn bao phủ toàn bộ Âm Dương Phong Linh Trận, dưới tác dụng của loại lực lượng này khiến Âm Dương Phong Linh Trận bị triệt để đóng chặt, ngay cả lối vào tại trung tâm trận pháp cũng bị xóa mất dấu vết!
- Hiện tại cả tòa Âm Dương Phong Linh Trận đang bị vây trong trạng thái bịt kín, bất kì ai cũng không thể xâm nhập.
Giọng Lận Thiên Trùng có chút ngưng trọng.
Vốn hắn tưởng rằng mình đã nắm trong tay Âm Dương Phong Linh Trận, có thể tùy lúc đóng mở nhưng cổ lực lượng bí ẩn kia lại không biết từ đâu chui ra đóng kín toàn bộ trận pháp này.
Điều này chứng tỏ bên trong Lạc Hà Cốc đang có một gã cao thủ âm thầm điều khiển Âm Dương Phong Linh Trận.
Mà thực lực của gã cao thủ này ít nhất phải là Thiên Linh Cảnh nếu không khó mà điều khiển được trận pháp này. Mà cũng có thể gã cao thủ kia chính là chủ nhân của tòa bí cảnh!
- Được, ta đã hiểu!
Sở Hành Vân im lặng trong giây lát rồi bình tĩnh đáp, sự kinh ngạc trong mắt từ từ biến mất, cuối cùng lại trong veo giống như miệng giếng.
Sở Hành Vân hiểu được những lời này của Lận Thiên Trùng có ý nghĩa như thế nào, tuy nhiên hắn vẫn không chút do dự tiếp tục tiến về phía rừng cây.
Mục đích của hắn trong chuyến đi này là phải đạt được Tỉnh Thần Thảo để giải thoát cho phụ thân đang bị đóng băng.
Nếu như hắn buông tha lần này thì không biết đến bao giờ mới có cơ hội khác.
Mặc dù bí cảnh tồn tại nguy hiểm khó lường nhưng Sở Hành Vân vẫn muốn tiếp tục tiến về phía trước!
Lạc Hà Cốc, ở trên đỉnh ngọn núi.
Lận Thiên Trùng cảm thấy sự quyết tâm của Sở Hành Vân, trên mặt liền có vài phần bất đắc dĩ, hắn chỉ cười nhẹ một tiếng truyền âm nói:
- Ta đã sớm đoán được ngươi sẽ không từ bỏ, khá lắm, nếu như ngươi rơi vào khốn cảnh thì cứ trực tiếp kêu cứu, ta sẽ ngay lập tức phá vỡ Âm Dương Phong Linh Trận này giải thoát cho ngươi!
- Thật sao?
Nghe được lời này của Lận Thiên Trùng, Sở Hành Vân bỗng dừng bước, đôi mắt nhíu chặt lộ vẻ khó hiểu.
Âm Dương Phong Linh Trận này sớm đã bị vây ở trong trạng thái đóng kín, chỉ có cách dùng thực lực mạnh mẽ mới mới phá vỡ được.
Lận Thiên Trùng tuy đã sử dụng Âm Dương Võ Linh Đan được một đoạn thời gian nhưng thân thể vẫn chưa có khả năng hồi phục hoàn toàn.
Nếu như hắn mạnh mẽ ra tay thì thương thế rất có thể sẽ tái phát, rơi vào hoàn cảnh bị phản phệ vô cùng đau đớn. Không ngờ lần này hắn lại mạo hiểm bản thân mình để cứu Sở Hành Vân ra.
- Ngươi đừng hiểu sai ý ta, chẳng qua ta cảm thấy nếu ngươi chết ở chỗ này thì lấy ai luyện chế Âm Dương Võ Linh Đan, càng không có người nào giúp ta chữa trị ám thương. Vì sự an toàn của ta nên đành phải cứu ngươi ra thôi!
Lận Thiên Trùng lại bổ xung thêm một câu, tuy âm thanh lạnh lùng nhưng không thể che dấu được sự ngượng ngùng trong đó, điều này khiến Sở Hành Vân không khỏi phì cười, hắn thầm nghĩ trong lòng:
- Tên Lận Thiên Trùng này đúng là chết vì sĩ diện!
- Ngươi yên tâm đi, tuy bên trong tòa bí cảnh này có chút nguy hiểm nhưng dựa vào thủ đoạn của ta vẫn có thể bình an rời đi!
Sở Hành Vân đầy tự tiên đáp trả, sau đó hắn tiếp tục cuộc hành trình của mình.
Khu rừng này vô cùng rộng lớn, càng tiến vào trong thì thiên địa linh lực càng dày đặc, ở nơi tận cùng sẽ biến thành mây mù, nếu chỗ này bị phát hiện chắc chắn sẽ dẫn đến một màn chém giết tranh đoạt.
- Thiên địa linh lực chỗ này hình như rất hùng hậu, mà bên trong lại có ẩn chứa cái gì đó...
Sở Hành Vân cảm giác được dị dạng, hắn tập trung tinh thần liền phát hiện ở bên trong thiên địa linh lực còn kèm theo một cổ khí tức lạnh lẽo, cổ khí tức này đã dung hợp với linh lực, nếu không để ý kĩ sẽ khó có thể phát hiện được.
Phát hiện được điều kì lạ này, Sở Hành Vân lại càng tập trung tinh thần đề phòng.
Hưu!
Phía sau hắn bỗng bất ngờ vang lên một âm thanh phá không.
Có một đạo kiếm quang đột nhiên chém về sau lưng hắn, bên trong kiếm quang có ẩn chứa một cổ khí tức nóng bỏng khiến nơi nó đi qua đến không khí đều bị bốc cháy, uy lực vô cùng cuồng bạo.
Nhưng Sở Hành Vân giống như không thèm để ý tới, thân thể không thèm nhúc nhích.
Trong nháy mắt khi kiếm quang chuẩn bị đâm vào lưng, Vạn Thú Hỏa bỗng xuất hiện trong lòng bàn tay của hắn, nó uốn lượn như một con rắn lửa đốt cháy đạo kiếm quang kia.
- Trảm!
Sở Hành Vân quát khẽ.
Chỉ thấy thân thể hắn chuyển động, Linh Kiếm xuất hiện trong tay chém về nơi phát ra kiếm quang, ánh lửa cùng kiếm quang dung hợp cùng với nhau bao phủ cả một khu vực.
Âm thanh răng rắc vang lên, rừng rậm trước mặt bị một kiếm phá nát hiện ra khuôn mặt hoảng sợ không gì sánh được.
Khi thấy rõ khuôn mặt này, ánh mắt Sở Hành Vân có phần kinh ngạc hô lên: