Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 225: Đáy Hồ

Chương 225: Đáy Hồ




Trước đợt tấn công mạnh mẽ của Liệt Hổ Đường, Sở Hành Vân một bên quan sát đám người đang lao tới, một bên nhìn về vị trí giữa hồ, ánh mắt ngưng thần như đang quyết định vấn đề gì đó.

Hưu!

Bỗng nhiên trên người của Sở Hành Vân xuất hiện một bộ giáp cổ xưa phát ra ánh sáng xanh, bên trên lượn lờ ba đạo thần văn.

Âm thanh va chạm vang lên, kiếm quang mạnh mẽ đánh lên Vân Mộng Huyền Thiên Khải thì không cách nào tiếp tục xâm nhập, sau đó vô số đòn tấn công ồ ạt đánh lên người Sở Hành Vân khiến Vân Mộng Huyền Thiên Khải tiếp tục lóe sáng.

Sở Hành Vân bắt đầu hít thở dồn dập, hắn há miệng phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trở nên trắng xám, thân thể trực tiếp văng đến giữa hồ nước.

Trong nháy mắt cả hồ nước liền chấn động mạnh!

Vô số Dung Nham Hắc Mãng lao lên cùng một lúc khiến bầu không khí trở nên hỗn loạn, bất kì ai cũng không thể thấy kĩ được bóng dáng của Sở Hành Vân.

Lâm Thắng nhìn về tràng cảnh phía trước, sắc mặt hắn có chút khó coi, âm trầm nói:

- Tiểu tử này có rất nhiều thủ đoạn, trước khi tìm thấy thi thể của hắn thì không được chủ quan. Tiếp tục tấn công, đừng có chần chừ ra đó!

- Đường chủ, nơi này có nhiều Dung Nham Hắc Mãng như vậy, nếu như chúng ta đi xuống tìm kiếm thì sợ rằng ít người có thể sống sót trở ra. Tiểu tử này tuy có rất nhiều thủ đoạn kì lạ, nhưng dù sao đi nữa hắn vẫn chỉ là Tụ Linh Cảnh thất trọng, rơi xuống đáy hồ trong tình huống như thế này thì chắc chắn phải chết không còn nghi ngờ gì nữa!

- Chúng ta đã đồng loạt ra tay hai lần, hiện tại nếu cứ tiếp tục chắc chắn sẽ bị người khác chú ý, đến lúc đó sẽ càng khó đoạt được đồ vật trên người của tiểu tử này!

- Tạm thời bỏ qua chuyện này vậy, đợi mọi người giải tán ta sẽ tìm cơ hội lẻn vào đáy hồ, hiện tại cứ phong tỏa nơi đây trước đã.

Đám cao thủ Liệt Hổ Đường đều ra sức khuyên can mới khiến Lâm Thắng bình tĩnh lại, hắn cũng nhận ra những lời này cũng rất có lý.

Dù có lắm chiêu trò như thế nào thì tu vi của Sở Hành Vân vẫn chỉ là Tụ Linh Cảnh thất trọng, đối mặt với sự công kích của vô số Dung Nham Hắc Mãng chắc chắn không có cơ hội toàn mạng trở ra.

Nhưng không biết vì sao trong lòng Lâm Thắng vẫn có cảm giác không yên.

Chỉ thấy hắn chậm rãi đứng quan sát mặt hồ đang dần tĩnh lặng lại, thấp giọng nói:

- Phái hai người ở chỗ này trông chừng xem có phát hiện được thi thể tiểu tử kia hay không, một khi có tin tức phải báo ngay cho ta biết.

Nghe vậy mọi người đều gật đầu đồng ý cách làm này.

Không lâu sau đó hai gã cao thủ của Liệt Hổ Đường đã được phân công trông coi khu vực này, về phần những người khác thì nhanh chóng rời đi.

Tất cả bọn họ sớm đã coi Sở Hành Vân như một người chết nên chẳng thèm tiếp tục chú ý tới, ánh mắt bắt đầu dời đến Mẫu Khoan Hỏa Liên hoặc những linh tài khác.

Khi đám người Liệt Hổ Đường rời đi thì thân ảnh của Sở Hành Vân lại đột nhiên xuất hiện ở bên dưới hồ, Vạn Thú Hỏa lờn vờn quanh người hắn xua tan đi tất cả bóng tối.

Tình huống của hắn lúc này có chút nghiêm trọng.

Vân Mộng Huyền Thiên Khải trên người lưu lại một dấu vết dài, ánh sáng tỏa ra vô cùng yếu ớt, không còn cảm giác hùng hậu như trước. Ngoài ra phạm vi xung quanh người Sở Hành Vân có vô số Dung Nham Hắc Mãng đang bơi lòng vòng.

Tuy nhiên đám Dung Nham Hắc Mãng này không có chủ động công kích hắn, bọn chúng chỉ dám lượn lờ quanh người, ánh mắt nhìn về Vạn Thú Hỏa có chút run rẩy sợ hãi.

- Sau khi Vạn Thú Hỏa tiến hóa thì khí tức càng lúc càng mạnh mẽ, lũ Dung Nham Hỏa Mãng trước mắt này chỉ số thông minh không cao, một khi cảm nhận được khí tức hơn kinh khủng sẽ tưởng gặp phải cường địch mà không dám tấn công.

Sở Hành Vân nhìn tràng cảnh trước mặt này không khỏi nở một nụ cười.

Tuy nhiên hắn chỉ vừa mới cười thì cơ thể lại cảm thấy đau nhức rên lên một tiếng, trên trán bắt đầu chảy ra chằng chịt mồ hôi.

- Bọn người kia ra tay thật quá ác độc, hoàn toàn không có một chút lưu tình nào. Tuy nhiên bọn chúng sẽ không thể tưởng tượng được rằng ta vẫn còn sống sau khi lãnh trọn một kích kia.

Sở Hành Vân lẩm bẩm, hắn liếc mắt quan sát Vân Mộng Huyền Thiên Khải, ngoại trừ một số vết tích thì không có quá nhiều tổn thương nghiêm trọng. Hơn nữa những vết tích này đang biến mất với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy, điều này chứng tỏ được chỗ thần kì của Vân Mộng Huyền Thiên Khải.

Nói về lực phòng ngự thì Vân Mộng Huyền Thiên Khải không quá mạnh, chỉ có thể nói đạt mức độ trung bình. Tuy nhiên phương diện mạnh mẽ nhất của nó chính là khả năng tự phục hồi, nó có thể không ngừng khôi phục lại hư hại đồng thời khiến lực phòng ngự mạnh mẽ hơn.

Vừa rồi nhiều cao thủ cùng nhau ra tay như vậy nhưng thật sự uy hiếp được Sở Hành Vân chỉ có Lâm Thắng.

Ngoại trừ Lâm Thắng thì những người khác chẳng đáng để nhắc tới, ngay cả tư cách lưu lại dấu vết trên Vân Mộng Huyền Thiên Khải cũng không có.

Nghỉ ngơi tại chỗ một lát, Sở Hành Vân cảm giác được thân thể đã hồi phục khá tốt, Vận Mộng Huyền Thiên Khải cũng được chữa trị hoàn tất nhưng ánh sáng trên thân nó lại trở nên ảm đạm.

Vân Mộng Huyền Thiên Khải tuy là vương khí tam văn có năng lực tự chữa trị vô cùng mạnh mẽ, nhưng loại năng lực này lại có liên quan đến thực lực của Sở Hành Vân, hiện tại hắn có chút suy yếu nên Vân Mộng Huyền Thiên Khải cũng không thể phát huy ra toàn bộ uy lực của nó.

- Vân Mộng Huyền Thiên Khải bị cất giữ quá lâu khiến lực lượng trong thần văn đã tiêu hao bảy tám phần, nếu như ta có thể hoàn toàn phát huy hết sức mạnh của nó thì Lâm Thắng chẳng thể gây bất kì tổn thương nào cho ta!

Sở Hành Vân tức giận nắm chặt hai tay.

Tuy nhiên dù có tức giận như thế nào thì Sở Hành Vân cũng không quên mục đích của chuyến đi nên lập tức không tiếp tục quan tâm đến vấn đề này. Dưới sự bảo hộ của Vạn Thú Hỏa và Vân Mộng Huyền Thiên Khải, hắn liên tục di chuyển thăm dò hồ nước.

Khoảng chừng sau năm phút đồng hồ, Sở Hành Vân đột nhiên phát hiện được một ánh sáng kì lạ.

Ánh sáng kì lạ này cũng không phải thiên địa linh lực mà có chút mùi vị của trận pháp.

- Tìm được rồi!

Sở Hành Vân cảm thấy vui vẻ, hắn điên cuồng bơi về phía ánh sáng đó.

Trước đó lúc bị Liệt Hổ Đường tấn công thì Sở Hành Vân đã định sử dụng Vạn Thú Hỏa chiến một trận với bọn họ, nhưng lúc đó dưới hồ lại phát ra một chút ánh sáng kì dị cùng chấn động rất nhẹ.

Đối với những hiện tượng này Sở Hành Vân không cảm thấy kinh ngạc, hắn đoán được chắc chắn những thứ này bắt nguồn từ Âm Dương Phong Linh Trận.

Theo như thời gian mà hắn cùng Lận Thiên Trùng ước hẹn thì vào thời điểm đó chính là lúc mà Âm Dương Phong Linh Trận bị phá giải.

Đây cũng là lý do mà Sở Hành Vân từ bỏ việc đánh trả, hắn mặc Vân Mộng Huyền Thiên Khải lên trên người để ngăn cản đòn tấn công của đám người Lâm Thắng.

Từ đó Sở Hành Vân vừa có thể tránh được cục diện truy sát, đồng thời còn có thể thừa dịp hỗn loạn bơi xuống đáy hồ mà không gây sự chú ý.

Đầu óc bắt đầu tính toán, Sở Hành Vân tiếp tục bơi về nơi phát ra ánh sáng.

Chỗ này đã rất gần đáy hồ, xung quanh là một không gian đen kịt, cũng may nhờ có Vạn Thú Hỏa xua tan đi bóng tối mới khiến Sở Hành Vân nhìn thấy rõ ràng.

- Chắc chỉ ở gần đây thôi!

Sở Hành Vân có chút nóng nảy, khoảng cách đến lúc Âm Dương Phong Linh Trận đóng lại chỉ còn một phút, trong một phút này nếu hắn không tìm được vị trí cụ thể thì không còn cách nào tiến vào bên trong Âm Dương Phong Linh Trận.

Trong lúc Sở Hành Vân đang cảm thấy rối rắm thì ở phía trước bỗng phát ra tia sáng chói mắt.

Những tia sáng này tụ họp lại với nhau tạo thành một vầng sáng.

Ở trung tâm của vầng sáng có một vết nứt màu đen tỏa ra hấp lực trực tiếp bao phủ toàn thân Sở Hành Vân.

Dịch giả: Hào Ca

Biên tập: Mei_hnmn

Nhóm dịch Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch