Nghe được lời Lâm Thắng nói, ánh mắt kinh ngạc của mọi người đều tập trung lên người Sở Hành Vân, ai cũng lộ vẻ khó tin.
- Ta đã từng tu luyện qua một môn vọng khí thuật nên dễ dàng xem thấu khí tức của người khác, lúc ngươi ra tay, trên người phát ra một tia kiếm khí giống hệt với kiếm khí đã giết chết Lâm Như Hổ, dù ngoại hình của ngươi có thay đổi như thế nào thì khí tức phát ra vẫn khó có thể làm giả.
Lâm Thắng nhe răng cười, vừa nói hắn vừa tiến đến vị trí của Sở Hành Vân.
Ngay lúc Lâm Thắng chuyển động, cao thủ Liệt Hổ Đường ở xung quanh đã tản ra vây kín toàn bộ khu vực.
- Thì ra là thế!
Sở Hành Vân vẫn duy trì bộ dạng bình tĩnh, tâm niệm khẽ động liền thu hồi lớp ngụy trang, khôi phục lại bộ dạng thật sự. Hắn không có tìm cách tránh né mà tiến đến đối diện Lâm Thắng, lạnh lùng nói:
- Không hổ là người cầm đầu một thế lực, thủ đoạn quả nhiên hơn người.
- Tiểu tử, ngươi không chỉ giết chết năm tên cao thủ của Liệt Hổ Đường mà lại còn đoạn đi nhang khói của Lâm gia ta, thù này ta thề không đội trời chung, cho dù ngươi có cầu xin thế nào thì cũng vô dụng!
- Ngươi không phạm ta thì ta không phạm ngươi, nếu không phải Liệt Hổ Đường có ý đồ với ta trước thì mọi chuyện đâu có như vậy, chẳng lẽ bọn họ muốn giết ta thì ta phải đứng im cho bọn họ giết?
Sở Hành Vân cũng nở nụ cười, ánh mắt lạnh lùng nhìn đoàn người phía trước.
- Liệt Hổ Đường ta ra tay chỉ thuận theo trời đất, bọn họ muốn giết ngươi thì ngươi tốt nhất nên vui lòng, đối với chúng ta mà nói thì ngươi chỉ là một con con kiến hôi, con kiến hôi có sống chết thế nào từ trước đến nay không ai thèm quan tâm.
Lâm Thắng dùng ngôn ngữ bá đạo, đồng thời bày ra bộ dạng đầy uy hiếp.
- Thượng bất chính hạ tắc loạn (Ý nói người cầm đầu không tốt thì sẽ kéo theo những người phía dưới), ta hiện tại đã hiểu vì sao Lâm Như Hổ thực lực thấp như vậy mà vẫn luôn hống hách, đúng là cha con phẩm hạnh đều tệ như nhau!
Sở Hành Vân biểu hiện thái độ khinh thường, trong giọng nói có kèm theo linh lực khiến mọi người ở đây đều nghe rất rõ ràng.
- Làm càn!
Lâm Thắng đột nhiên quát lạnh, lời vừa rồi của Sở Hành Vân khiến hắn thẹn đến đỏ bừng mặt, bàn tay khẽ động rút Tùng Vân Kiếm ra khỏi vỏ, một đạo kiếm quang xẹt qua mặt hồ tạo thành vô số gợn sóng nước.
- Băng Phong Thiên Địa!
Sở Hành Vân không dám khinh thường, Trảm Không Kiếm trên tay tỏa ra từng cơn gió lạnh, kiếm quang bén nhọn kèm theo hàn khí đóng băng toàn bộ không gian.
Oanh!
Hai đạo kiếm quang khác biệt va chạm giữa không trung.
Không gian đang yên tĩnh bỗng phát ra chấn động mạnh, dư chấn quét ngang xung quanh khiến nước trong hồ văng tung tóe.
Hoả khí, hàn khí cùng kiếm khí, ba loại khí khác biệt bỗng chốc bạo nộ khiến mọi người sợ mất hồn.
Thân hình Sở Hành Vân chợt lóe rồi lùi về sau hơn mười bước, chân phải đạp mạnh lên trên mặt nước mới giữ vững cơ thể, khí tức cuồn cuộn phát ra khiến bọt nước bắn tung tóe, tuy nhiên bọt nước chưa kịp rơi trên người hắn đã bị biến thành một tầng băng sương.
Trảm Không Kiếm trong tay Sở Hành Vân cũng đang run rẩy.
Về phần Lâm Thắng, hắn cũng lùi về phía sau vài bước, khí tức trên người vẫn như trước không có chút thay đổi, nhưng khuôn mặt của trở nên dữ tợn, thậm chí là có vài phần biến dạng.
Một kiếm vừa rồi Lâm Thắng dù chưa xuất ra toàn lực nhưng cũng đạt tới bảy thành (ở đây là 7 trên 10), cho dù là cường giả Địa Linh Cảnh cũng sẽ bị một kiếm này chém thành hai nửa.
Nhưng không ngờ Sở Hành Vân lại có thể chặn được mà không bị bất kì thương tích nào.
Điều này khiến Lâm Thắng không thể tưởng tượng nổi!
Điều quan trọng là tu vi của Sở Hành Vân chỉ mới đạt tới Tụ Linh Cảnh thất trọng, kém hơn Lâm Thắng một cảnh giới lớn và chín cảnh giới nhỏ!
- Thanh kiếm của hắn không ngờ lợi hại như vậy, so với Tùng Vân Kiếm của ta còn mạnh hơn không ít, trên thân kiếm hình như có ba đạo văn lộ trông khá giống thần văn trong truyền thuyết, chẳng lẽ đây thật sự là vương khí?
Lâm Thắng trong lòng run lên, trong mắt có vài phần tham lam, hắn vung tay quát lớn:
- Tất cả ra tay, nhanh chóng giết chết kẻ này cho ta!
- Tuân lệnh!
Một đám cao thủ Liệt Hổ Đường đồng thanh đáp lại, lập tức đồng loạt ra tay, vô số võ linh hiện lên mang màu sắc khắc nhau đánh về phía Sở Hành Vân.
Sở Hành Vân lập tức lùi về phía sau, kiếm khí phong bạo lượn lờ quanh thân thể, tốc độ hắn đột nhiên gia tăng mới khó khăn tránh khỏi những đòn tấn công này.
Nhưng tiếp theo sau đó ——
Khi hắn vừa nhìn về phía mạn phải thì có một đám mây mù không biết từ đâu xuất hiện.
Bên trong mây mù có một giọng nói quỷ dị truyền ra:
- Mạng ngươi là của ta!
Ông!
Đám mây mù nổ tung phóng ra vô số kiếm quang, những kiếm quang này cực nhỏ nhưng lại có lực xuyên thấu kinh khủng, chúng gần như trong chớp mắt đã đến trước người Sở Hành Vân khiến hắn muốn tránh cũng không có khả năng.
- Dám can đảm đối nghịch với Lâm Thắng ta, hôm nay sẽ là ngày chết của ngươi!
Thân ảnh Lâm Thắng hiện ra, giọng nói tràn ngập vẻ đắc ý. Tuy nhiên hắn liền phát hiện khi kiếm quang chuẩn bị đánh lên người thì xung quanh thân thể Sở Hành Vân xuất hiện một tầng lửa tím hồng tỏa ra ánh sáng rực rỡ.
Vù vù!
Khi kiếm quang tiếp xúc với tầng lửa đó thì bắt đầu tan chảy với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy, khi xuyên qua tầng lửa đánh lên trên người Sở Hành Vân thì chỉ tạo ra những tiếng leng keng rồi biến mất.
Âm thanh va chạm không ngừng vang lên, thân thể Sở Hành Vân liên tục lùi về phía sau lưu lại trên mặt nước dấu vết dài hơn mười mét.
- Đỡ được sao?
Mọi người cảm thấy run rẩy, thân hình Sở Hành Vân vẫn mờ ảo đứng sừng sững ở giữa mặt hồ dậy sóng, sau đó dần hiện ra rõ ràng.
Tầng lửa tím hồng lượn lờ xung quanh thân thể Sở Hành Vân vẫn chưa biến mất, trên người hắn có một chút vết thương nhưng chỉ là ngoài da.
Thấy một màn này Lâm Thắng cười không thành tiếng, sắc mặt hắn trở nên vô cùng khó coi. Hắn mới vừa rồi đã tự hạ thấp bản thân mình đi đánh lén mà vẫn không thể giết chết Sở Hành Vân!
- Thủ đoạn của tên này quá nhiều, sợ rằng sẽ khó mà đối phó đây!
Phía sau Lâm Thắng có một tên cao thủ lo lắng nói.
- Chúng ta chiếm ưu thế về số lượng, cho dù hắn có ba đầu sáu tay, thủ đoạn chồng chất như thế nào cũng vô dụng thôi. Nếu hắn chết thì tất cả những gì hắn có đều sẽ thành đồ vật của Liệt Hổ Đường chúng ta.
Nói tới đây, trong mắt Lâm Thắng tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo.
Hắn đã hai lần ra tay nhưng vẫn không giết được Sở Hành Vân, điều này khiến hắn mất sạch mặt mũi với mọi người.
Tuy nhiên hắn không quan tâm thể diện của mình bằng đồ vật trên người Sở Hành Vân, hắn đã tự thề với lòng nhất định phải đoạt hết tất cả những thứ này!
Sở Hành Vân lau đi vết máu trên khóe miệng. Một kiếm vừa rồi lực xuyên thấu quá kinh khủng, may mà hắn có Vạn Thú Hỏa cùng Bàn Thạch Thể đồng thời chống đỡ mới an toàn trở ra.
Sở Hành Vân ngẩng đầu nhìn đám người ánh mắt như hổ đói, lạnh giọng nói:
- Nếu Liệt Hổ Đường các ngươi vẫn muốn tiếp tục, cũng được thôi, ta sẽ cùng các ngươi vui đùa một chút!
Nói xong, Sở Hành Vân lập tức giang tay ra.
Vô số ngọn lửa phóng ra từ hai lòng bàn tay của hắn, mỗi một ngọn lửa đều kèm theo hư ảnh chó sói khiến cho không gian trở nên nóng bỏng như miệng núi lửa.
- Lực lượng hỏa diễm thật khủng khiếp!
Lâm Thắng nhìn cảnh tượng trước mắt không tự chủ được mà run lên một cái, hắn có thể cảm giác được bên trong những ngọn lửa này có một cổ khí tức cuồng bạo khó có thể diễn tả bằng lời, ngay cả hắn cũng cảm thấy tim đập nhanh.
Người có thực lực càng mạnh thì càng dễ cảm giác được kiếm khí bên trong ngọn lửa.
Vào lúc này Lâm Thắng đã hiểu vì sao sáu người Lâm Như Hổ khi đối mặt với Sở Hành Vân thì hoàn toàn không có chút sức đánh trả, thực lực của kẻ này quá kinh khủng, đã hoàn toàn vượt qua lẽ thường.
Vạn Thú Hỏa bắt đầu lơ lửng ở trên không trung, Sở Hành Vân chuẩn bị ra tay thì bỗng sắc mặt khẽ biến, hắn dời tầm nhìn về giữa hồ nước.
- Bắt đầu rồi sao...
Bên trong tròng mắt Sở Hành Vân hiện lên vẻ kinh dị.
Thời điểm Sở Hành Vân thất thần bị Lâm Thắng tinh tế nắm bắt được, hắn quát lớn:
- Đồng loạt ra tay, nhanh chóng sử dụng công kích mạnh nhất của mình!
Vừa dứt lời, thân hình Lâm Thắng hóa thành một vệt sáng dẫn đầu đoàn người xuất hiện trước mặt Sở Hành Vân, Tùng Vân Kiếm nắm trong tay bắn ra vô số đạo kiếm quang mờ ảo xen lẫn với âm sát khí.
Cùng một thời điểm, hơn mười khí tức kinh khủng cũng bất ngờ đánh về hướng Sở Hành Vân.
Hơn mười tên cao thủ của Liệt Hổ Đường cùng Lâm Thắng chẳng thèm để ý đến mặt mũi mà xuất ra toàn bộ lực lượng của mình.
Lần này bọn chúng cùng nhau ra tay để chắc rằng Sở Hành Vân không còn bất kì cơ hội bảo toàn tính mạng nào nữa!