Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 234: Huyết Ảnh Dữ Tợn

Chương 234: Huyết Ảnh Dữ Tợn




Khác với sắc mặt tái xanh của đám người Lâm Thắng, Sở Hành Vân vẫn đứng thẳng trên mặt hồ, bộ dạng vô cùng bình tĩnh.

Từ giây phút Liệt Hổ Đường quyết định phong tỏa Lạc Hà Cốc, Sở Hành Vân đã hiểu được ân oán của hắn với Liệt Hổ Đường chỉ có thể dùng giết chóc để giải quyết.

Vừa rồi nếu Sở Hành Vân nương tay thì sau này họ cũng sẽ không bỏ qua, bọn chúng chắc chắn sẽ đợi Lâm Thắng đến rồi phối hợp vây công hắn.

Lý do Sở Hành Vân giết năm người này là vì muốn tát một cái thật mạnh vào bộ mặt của Liệt Hổ Đường!

- Ngươi được lắm!

Lâm Thắng ngẩng đầu căm tức nhìn Sở Hành Vân, lạnh như băng nói ra một câu:

- Hôm qua bởi vì sơ sót nên mới để ngươi có cơ hội trốn chạy, lần này dù ngươi có đào ba thước đất cũng không thoát được đâu!

Lâm Thắng giơ kiếm lên, kiếm quang điên cuồng gào thét nhiễu loạn thiên địa linh lực xung quanh.

Lúc này cao thủ Liệt Hổ Đường cũng bắt đầu chuẩn bị ra tay.

Bọn họ nắm chặt binh khí, đồng thời triệu hồi võ linh của mình, sát khí đầy trời bao phủ cả hồ nước.

- Xem ra Lâm Thắng đã thật sự nổi giận, hắn không tiếc điều động tất cả cao thủ Liệt Hổ Đường cũng phải giết chết kẻ này.

- Kẻ này đã ra tay giết Lâm Như Hổ, sau đó lại còn năm lần bảy lượt khiến Liệt Hổ Đường bị tổn thất nặng nề, Lâm Thắng đâu có khả năng bỏ qua cho hắn được!

- Lúc này số lượng cao thủ của Liệt Hổ Đường có hơn tám mươi người, trong đó có 15 người đã bước vào Địa Linh Cảnh, hơn nữa lại còn có một Lâm Thắng đã đạt đến Địa Linh Cảnh lục trọng, kẻ này gần như không có cơ hội thoát chết!

Người vây xem xung quanh liên tục gia tăng, tuy nhiên bọn họ sợ sẽ gặp phải liên lụy nên lùi dần ra sau, ánh mắt nhìn chăm chú cảnh tượng phía trước đồng thời liên tục tranh luận.

Sở Hành Vân lạnh lùng không một chút biểu tình nhìn về phía trước, khóe miệng khẽ nhếch:

- Cả đám cùng ra tay sao? Rất tốt, giúp ta tiết kiệm được một ít thời gian!

- Cái gì?

Nghe được lời của Sở Hành Vân, trái tim mọi người đều bất ngờ nhảy lên, bỗng nhiên bọn họ phát hiện có vài đạo hắc quang trôi nổi quanh người Sở Hành Vân.

Hô!

Một cơn gió thổi qua xua tan hắc quang đi lộ ra vài thân ảnh màu đen.

Những thân ảnh này bề ngoài nhìn giống nhân loại còn lại mắt, mũi, miệng, tay chân đều vô cùng cứng ngắc, ngoài da được bọc bởi một lớp kim loại sáng bóng.

- Bọn chúng hình như là linh khôi!

Bỗng có một người lên tiếng nói.

Tất cả mọi người đều giật mình!

Ai cũng trợn to hai mắt nhìn mười tám thân ảnh trước mặt, không ngờ tất cả đều là linh khôi trân quý!

Hơn nữa khí tức của những linh khôi này rất mạnh, hình như ngang ngửa với cường giả Địa Linh Cảnh tam trọng.

Ánh mắt Lâm Thắng có chút run rẩy, hiện tại hắn đã hiểu vì sao một mình Sở Hành Vân lại dám tuyên chiến cả Liệt Hổ Đường, thì ra hắn có một đám linh khôi cường hãn như vậy.

Mười tám đầu tam sát linh khôi tương đương với mười tám tên cao thủ Địa Linh Cảnh tam trọng!

- Cho dù ngươi có linh khôi thì thế nào, ngày hôm nay ngươi chắc chắn phải chết!

Lâm Thắng khôi phục lại biểu tình lạnh lùng, hắn khẽ quát:

- Chia nhau ra kiềm chế mấy đầu linh khôi, những người còn lại hỗ trợ ta đánh chết kẻ này, chỉ cần giết được hắn thì lũ linh khôi sẽ mất đi khống chế, sau đó sẽ thuộc quyền sở hữu của Liệt Hổ Đường chúng ta!

Lâm Thắng không hổ danh là đường chủ Liệt Hổ Đường, kiến thức vô cùng phong phú.

Linh khôi không hề có sự sống, trừ khi nổ nát toàn thân nếu không chúng sẽ liên tục chiến đấu không ngừng nghỉ, nhưng nếu giết chết Sở Hành Vân thì những linh khôi này sẽ mất đi người khống chế.

- Động thủ!

Lâm Thắng đạp mạnh chân lên mặt hồ, trong nháy mắt Tùng Vân Kiếm trong tay hắn liền biến mất, kiếm quang bén nhọn nhanh như sấm sét.

Cùng một thời điểm, cao thủ Liệt Hổ Đường cũng đồng loạt ra tay.

- Chiến!

Sở Hành Vân nổi giận gầm lên một tiếng, mười tám đầu tam sát linh khôi sau lưng lập tức biến mất, hóa thành mười tám đạo ánh sáng đen xông vào đám người phía trước khiến nước hồ văng tung tóe.

Ầm ầm!

Không gian mạnh mẽ chấn động, kiếm quang xé rách hư không xuất hiện ngay trước người Sở Hành Vân.

Âm sát khí lượn lờ bên trên kiếm quang kèm theo sát ý lành lạnh đánh vào cơ thể Sở Hành Vân.

- Không có tác dụng đâu!

Cảm nhận được âm sát khí đang xâm nhập vào trong cơ thể, Sở Hành Vân chỉ phì cười, âm sát khí dũng mãnh từ cơ thể hắn xông ra chôn vùi đạo kiếm quang kia, đồng thời khiến hồ nước chấn động, bọt nước bắn tung tóe.

- Âm sát khí thật khủng khiếp!

Đoàn người nhìn Sở Hành Vân đang trôi nổi trên hư không, trong lòng không khỏi cảm thấy sợ hãi.

Chỉ mới một ngày trước, khi Sở Hành Vân chiến đấu với Lâm Thắng thì hắn chỉ có thể khổ sở chống đỡ âm sát khí, không ngờ hiện tại hắn đã có thể trực tiếp điều khiển chúng.

- Chỉ khi võ giả thành công ngưng tụ âm đan mới có thể điều khiển âm sát khí, điều này chẳng phải nói người này đã thành công bước vào Địa Linh Cảnh?

Đoàn người cảm thấy khó thở, sắc mặt hoàn toàn dại ra, mới một ngày đã liên tục tăng ba cấp độ, lại còn đơn giản khống chế âm sát khí như vậy, tốc độ phát triển này chỉ có hai từ yêu nghiệt mới đủ để diễn tả!

Lâm Thắng cũng cảm thấy kinh ngạc, tuy nhiên chỉ trong nháy mắt khuôn mặt đã khôi phục lại sự lạnh lùng, hắn gằn giọng nói:

- Ngươi đột phá đến Địa Linh Cảnh nhất định nhờ vào ngoại vật, cảnh giới sẽ không thể vững chắc. Ta muốn xem thử ngươi có thể ngăn được mấy kiếm!

Nói xong Lâm Thắng trực tiếp động kiếm, kiếm quang chồng chất hóa thành kiếm ảnh không lồ như muốn một kiếm đánh chết Sở Hành Vân.

- Cảnh giới không vững chắc sao?

Sở Hành Vân lạnh lùng cười, âm sát khí tràn ra như một đầu giao long đen kịt lao thẳng về phía Lâm Thắng, kiếm ảnh chưa chạm tới cơ thể Sở Hành Vân đã bị âm sát khí trói chặt.

- Toái!

Sở Hành Vân hét lên một tiếng, sát khí dày đặc đè nén lên kiếm ảnh, nơi nó đi qua kiếm ảnh liền tan biến thành hư vô.

- Ngươi hiện tại có cảm giác mất mặt không?

Sở Hành Vân thu hồi âm sát khí, hắn dùng ánh mắt xem thường nhìn Lâm Thắng.

Vừa rồi Lâm Thắng dõng dạc nói Sở Hành Vân đột phá là nhờ vào ngoại lực nên cảnh giới vô cùng bất ổn, chỉ đáng là thứ bỏ đi.

Nhưng khi Sở Hành Vân đối mặt với kiếm ảnh khổng lồ lại không hề sử dụng Trảm Không Kiếm, hắn chỉ điều động một chút âm sát khí đã triệt để đánh tan kiếm ảnh, điều này đã có thể chứng minh người nào mới là đồ bỏ đi!

Khuôn mặt Lâm Thắng co rút lại, trong lòng hắn tràn đầy lúng túng cùng kinh hãi.

Hắn phát hiện thủ đoạn Sở Hành Vân điều khiển âm sát khí thật quá kinh khủng, không cách nào có thể nắm bắt được.

Loại cảm giác này khiến hắn khó có thể tin tưởng trước mặt mình chỉ là một thiếu niên mười bảy tuổi, Sở Hành Vân như một lão quái vật đã sống ngàn năm, tùy tiện ra tay đều vô cùng huyền diệu.

- A a a a!

Lúc này có vô số tiếng kêu rên vang lên phá vỡ mạch suy nghĩ của Lâm Thắng.

Hắn quay đầu lại liền phát hiện cao thủ Liệt Hổ Đường đã giảm đi rất nhiều, số lượng chỉ còn lại khoảng hơn năm mươi người, mà trên mặt hồ lại trôi nổi vô số thi thể, máu huyết nhuộm đến đỏ cả nước hồ.

- Ghê tởm, không ngờ mọi chuyện lại đến mức này!

Trong lòng Lâm Thắng hiện tại là một mảnh hỗn loạn.

Hắn vốn tưởng trận chiến này sẽ diễn ra rất dễ dàng, bọn họ có thể nhanh chóng chém giết Sở Hành Vân.

Thế nhưng kết quả trước mắt lại hoàn toàn ngược lại, bên mình bị hao binh tổn tướng, rơi vào khốn cảnh.

Lâm Thắng gắt gao nhìn chằm chằm Sở Hành Vân, toàn thân hắn đang run rẩy bỗng buông lỏng, nở một nụ cười nói:

- Lần này vẫn là do ta quá khinh địch, từ lúc mới bắt đầu ta nên liều mình lĩnh toàn bộ lực lượng giết chết ngươi.

- Liều lĩnh?

Sở Hành Vân bỗng nhiên cảm giác có gì đó không đúng.

- Không sai, liều lĩnh!

Lâm Thắng hít sâu một hơi, hai tay khẽ động, một trận gió màu đen quét ngang hồ nước.

Trong khoảnh khắc ——

Một huyết ảnh dữ tợn đột nhiên xuất hiện sau lưng Lâm Thắng, hình dạng rất giống người nhưng toàn thân đều bị máu huyết bao phủ tạo cảm giác kinh khủng không gì sánh được.

Dịch giả: Hào Ca

Biên tập: Mei_hnmn

Nhóm dịch Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch