Hình ảnh quỷ dị bỗng xuất hiện khiến mọi người cảm thấy run rẩy.
Bọn họ ngửa đầu nhìn về phía Lâm Thắng ở trên không trung liền phát hiện đạo huyết ảnh dữ tợn kia đang từ từ dung nhập vào trong cơ thể hắn, huyết khí cuồn cuộn nặng nề bao phủ cả khu vực giống như ác ma đến từ vực sâu.
- Có thể ép ta phải sử dụng võ linh Nộ Huyết, ngươi ở dưới suối vàng cũng có đủ để nhắm mắt rồi!
Đôi mắt Lâm Thắng đỏ như máu, thân thể hắn bị một đoàn sương máu bao phủ, một tia sáng đỏ thẩm bay vút ra rồi biến mất trước mắt mọi người.
Hưu!
Hư không ở sau lưng Sở Hành Vân bỗng bị xé rách, Lâm Thắng lập tức xuất hiện, tay cầm kiếm, cả người tràn đầy mùi máu tanh, ngay cả Tùng Vân Kiếm cũng đã bị nhuộm thành đỏ bừng.
- Thật nhanh!
Sở Hành Vân cảm thấy kinh ngạc, hắn lấy Trảm Không Kiếm chắn ở trước ngực, Kiếm Khí Phong Bạo lập tức xuất hiện bảo vệ cơ thể.
Chỉ nghe âm thanh răng rắc vang lên, một tia huyết sắc đột nhiên xuất hiện ở trước mắt Sở Hành Vân, kiếm quang cuồng bạo xé rách lớp bảo về rồi đâm thẳng hướng mi tâm của hắn.
- Chỉ bằng chút thủ đoạn như thế thì sao ngăn cản được ta!
Một giọng nói điên cuồng vang lên trong đầu Sở Hành Vân, huyết quang bỗng nhiên lóe lên, Tùng Vân Kiếm ngang ngược chém tới, khi va chạm với Trảm Không Kiếm liền phát ra âm thanh kim loại đinh tai nhức óc.
Sở Hành Vân khẽ run, hắn lập tức lui về phía sau.
Nhưng Lâm Thắng lại giống như hóa thành hàng ngàn hàng vạn đạo huyết ảnh lao tới, mỗi một kiếm đâm ra đều tràn ngập mùi máu tanh vô cùng quỷ dị.
- Đây thật sự là Lâm Thắng sao? Dựa vào cái gì mà thực lực của hắn lại đột nhiên mạnh đến vậy?
Mọi người cùng dùng một loại ánh mắt khó có thể tin được nhìn hai thân ảnh đang đối chiến.
Bọn họ đều là người của Thiên Viêm Thành, đối với thông tin về Lâm Thắng đều vô cùng quen thuộc.
Nhưng vào giờ khắc này họ lại phát hiện hình như Lâm Thắng đã thành một người khác, thực lực bỗng trở nên cực kì khủng bố, kiếm trong tay giống như liên miên không dứt.
Không chỉ những người này mà đám cao thủ của Liệt Hổ Đường cũng bị một màn trước mắt làm cho há hốc mồm. Bộ dạng hiện tại của Lâm Thắng bọn họ chưa từng thấy qua, thật sự quá mạnh mẽ, có thể được xem là Thiên Viêm Thành đệ nhất nhân (người đứng đầu)!
Thương thương thương thương!
Kiếm quang không ngừng lóe ra trên không trung, Lâm Thắng cùng Sở Hành Vân không biết đã va chạm bao nhiêu lần, thế công không hề ngừng lại.
- Thực lực của ta lúc này đã tăng tròn năm thành so với trước, coi như võ giả Địa Linh Cảnh bát trọng cũng đừng mơ tưởng chiến thắng ta. Trận chiến này ngươi đã hoàn toàn không còn đường sống.
Hai mắt Lâm thắng đỏ như máu, thần thái cực kì kiêu ngạo trực tiếp phán Sở Hành Vân tội tử hình.
- Mượn dùng lực lượng của võ linh để thiêu đốt máu huyết, từ đó đạt được thực lực cường đại hơn, thủ đoạn này không tệ, nhưng chỉ dựa vào nó mà dám nói ta chắc chắn phải thua cuộc hình như hơi bị vô lý nha!
Sở Hành Vân giải tỏa căng thẳng trên mặt rồi đột nhiên cười một tiếng.
Nụ cười này khiến biểu tình của Lâm Thắng bỗng nhiên bị khựng lại, hai mắt trợn to, thần sắc cực kỳ khiếp sợ.
- Nếu như ta không có đoán sai thì võ linh Nộ Huyết của ngươi chỉ cần thi triển sẽ điên cuồng thiêu đốt máu huyết toàn thân để đề thăng thực lực, đạo huyết ảnh kia thật ra cũng không có dung nhập vào cơ thể ngươi mà chỉ bám ở trên đó thôi.
- Loại võ linh này cũng không tệ, thường thì trong chiến đấu có thể giành chiến thắng nếu bất ngờ sử dụng, chỉ tiếc tác dụng phụ của nó lại cực lớn, lấy máu huyết làm vật dẫn, càng thiêu đốt thì ngươi sẽ bị tổn thương càng nặng, cuối cùng dễ dẫn đến lưỡng bại câu thương (cả hai cùng bại).
Sở Hành Vân không hề sợ hãi khiến ánh mắt Lâm Thắng trở nên dại ra, hắn ấp a ấp úng nói:
- Ngươi... làm sao ngươi biết những thứ này? Là ai đã nói cho ngươi biết?
Tim Lâm Thắng đập loạn liên hồi, trong lòng vô cùng chấn động.
Võ linh Nộ Huyết là ngũ phẩm võ linh, một khi thi triển sẽ giúp hắn tăng lên năm thành thực lực, đây chính là đòn sát thủ của Lâm Thắng mà không có mấy người biết.
Nhưng Sở Hành Vân vừa mở miệng không chỉ nói hết chỗ huyền diệu của võ linh Nộ Huyết mà ngay cả những tác dụng phụ cũng chỉ ra, loại trình độ quen thuộc với võ linh Nộ Huyết còn hơn cả Lâm Thắng hắn!
- Thủ đoạn tầm thường như vậy ta chỉ cần liếc mắt là có thể nhận ra, đâu cần người nào phải chỉ!
Thần sắc Sở Hành Vân trở nên nghiêm túc, ánh mắt hắn nhìn về Lâm Thắng toát ra từng tia hàn khí khiến cả người Lâm Thắng bị khí lạnh bao phủ.
- Cho dù ngươi có biết rõ về võ linh Nộ Huyết thì thế nào, kết quả cuối cùng vẫn sẽ không thay đổi!
Lâm Thắng hừ lạnh, hắn tiếp tục thiêu đốt huyết khí trên người chấn bay hàn khí xung quanh.
- Ngươi chắc chứ?
Sở Hành Vân nở nụ cười.
Trong nháy mắt Vạn Thú Hỏa lập tức xuất hiện phía trên Trảm Không Kiếm, đồng thời hỏa quang cực nóng bắt đầu bao phủ cả khu vực.
Lâm Thắng biết được sự kinh khủng của Vạn Thú Hỏa nên không dám trực tiếp đối kháng, thân thể lập tức lui về phía sau. Tuy nhiên cả mảnh hư không đều bị hỏa quang màu tím bao phủ biến cả hồ nước thành một cái biển lửa.
Sở Hành Vân đứng ở trước mặt Lâm Thắng, nụ cười càng nở rộ:
- Võ linh này của ngươi khá là hạn chế, đến thời khắc sống chết sẽ càng mạnh mẽ nhưng cần thiếu đốt máu huyết toàn thân. Nếu muốn giết ngươi thì chỉ cần nhanh chóng thiêu hủy toàn bộ máu huyết trên cơ thể.
Câu nói này như lời nhắn tử vong vang lên trong đầu Lâm Thắng, Sở Hành Vân giơ tay lên đánh ra một chưởng, trong giây lát đã có vô số hỏa vân (đám mây lửa) xuất hiện ngập trời.
- Đây là chiêu thức gì?
Sắc mặt Lâm Thắng trở nên trắng bệch, hắn nhìn về hỏa vân trước mặt không nhịn được mà cảm thấy sợ hãi.
Hưu!
Một âm thanh phá không truyền ra làm chấn động tâm thần Lâm Thắng, sau một khắc từ bên trong hỏa vân bỗng có một ánh lửa hạ xuống nhanh như sao băng mang khí tức khủng khiếp.
- Chỉ là một tia lửa nhỏ, đừng hòng lừa gạt ta!
Lâm Thắng phì cười, tia lửa kia tuy mạnh mẽ nhưng muốn giết hắn thì vẫn chưa đủ.
Thế nhưng hắn chỉ vừa mới nói xong thì trong tầng mây lửa lại xuất hiện vô số tia lửa dày đặc như mưa trút xuống.
Sắc mặt Lâm Thắng bỗng trở nên cực kì khó coi, nhưng hiện tại hắn chỉ có thể cắn răng chống đỡ. Một đạo hỏa quang bỗng rơi trúng khiến huyết khí trong cơ thể hắn bắt đầu từ từ bị thiêu đốt, cả người trở nên nóng rực.
Hưu hưu hưu!
Cả hồ nước đã hóa thành một biển lửa, hỏa quang càng ngày càng mạnh, càng ngày càng nóng bức, khi chúng tiếp xúc với mặt hồ lập tức tạo thành một cái hố, nước bên trong gần như bốc hơi toàn bộ.
- Không...
Lâm Thắng mở to hai mắt, trận hỏa vũ (cơn mưa lửa) quá dày đặc, hắn căn bản không có cách nào để trốn, vô số tia lửa rơi trên người hắn không ngừng thiêu đốt da thịt lẫn máu huyết.
- Ta nói rồi, ta sẽ đốt sạch từng giọt máu huyết trên người ngươi!
Một giọng nói lạnh giá vang lên, Sở Hành Vân lại đánh ra một chưởng, hỏa quang liên tục rơi xuống biến hồ nước thành một mảnh dung nham, trong tầm mắt mọi người chỉ thấy toàn lửa với lửa, chúng đốt cháy sạch tất cả mọi thứ xung quanh.
- Đừng...
Sắc mặt Lâm Thắng bắt đầu trở nên cực kì dữ tợn, hai tay điên cuồng khua múa như một người đang bị rơi vào vực thẳm nên liều mạng muốn kiếm cái gì đó bám vào tìm đường sống.
Nhưng hiện tại thân thể của hắn đã bị hỏa quang hoàn toàn bao phủ, máu huyết bị bốc hơi toàn bộ, ngay cả xương cốt cũng biến thành cát bụi, triệt để biến mất khỏi thế gian này.