Mọi người xung quanh sau khi thấy một màn này, nội tâm liên tục chấn động.
Lâm Thắng được mệnh danh là đệ nhất kiếm tu của Thiên Viêm Thành, tu vi đã đạt đến Địa Linh Cảnh lục trọng, sau khi thi triển võ linh Nộ Huyết thì thực lực lại càng mạnh, có thể được xem là đệ nhất cường giả ở nơi này.
Nhưng không thể ngờ một vị cường giả như vậy lại chết trong tay của Sở Hành Vân, ngay cả xương cốt cũng không còn, hoàn toàn tiêu tán trong thiên địa!
Sau đó mọi người bắt đầu chăm chú nhìn Sở Hành Vân.
Kẻ này là thần thánh phương nào!
Một ngày trước hắn mới chỉ là Tụ Linh Cảnh thất trọng, lại bị Liệt Hổ Đường liên tục đuổi giết, cuối cùng còn bị Lâm Thắng đánh văng xuống đáy hồ.
Nhưng mới trải qua một ngày một đêm hắn lại dùng một bộ dạng cường đại xuất hiện, tu vi liên tục tăng lên ba cấp đạt đến Địa Linh Cảnh nhất trọng, lại còn có thể thi triển ngọn lửa khủng bố như vừa rồi, triệt để đốt cháy Lâm Thắng, khiến hắn biến mất khỏi thế gian này.
Thật sự quá rung động, nếu như không phải tận mắt nhìn thấy thì mọi người sẽ không thể tin chuyện vừa rồi là sự thật, trên đời này không ngờ lại có người yêu nghiệt đến mức này, hắn đã hoàn toàn bỏ qua chênh lệch về cảnh giới!
Kiền Vũ Tâm cùng Cổ lão sau khi nhìn thấy một màn này cũng bắt đầu ngây người.
Nàng thân là công chúa của Kiền Võ Vương Triều, luôn được mọi người xem là thiên tài trăm năm khó gặp, ngay cả các chủ của Vạn Kiếm Các cũng tự mình thu nàng làm đệ tử, toàn lực bồi dưỡng dạy bảo.
Thẳng đến khi Kiền Vũ Tâm gặp Sở Hành Vân, nàng mới phát hiện cái danh thiên tài của mình kém cỏi như thế nào.
Kiếm thuật của Sở Hành Vân có thể nói là vô song, hắn tùy tiện một kiếm bọn họ không ai có thể bắt trước.
Còn thực lực của hắn thì sâu không thấy đáy, đầu tiên là tiêu diệt Cảnh Thiên Ngữ, sau đó lại giết chết Lâm Thắng, mỗi một lần ra tay đều tạo chấn động cực lớn, nếu nói là rung chuyển trời đất cũng không quá đáng.
Thậm chí nàng còn nhạy bén phát hiện một điểm.
Sở Hành Vân đánh một trận với Lâm Thắng cũng không có mở ra thần văn trên Trảm Không Kiếm, điều này chứng tỏ hắn không có sử dụng toàn bộ thực lực!
- Sau khi ta tiến vào Địa Linh Cảnh thì việc khống chế Vạn Thú Hỏa ngày càng dễ dàng hơn, cảnh giới quả nhiên là điều quan trọng nhất.
Sở Hành Vân thu hồi Vạn Thú Hỏa lại, tuy nhiên vẫn có ánh lửa nhảy lăn tăn trên các đầu ngón tay.
Hắn quay đầu lại liền phát hiện khoảng năm mươi tên cao thủ Liệt Hổ Đường đã cùng nhau quỳ xuống cầu xin tha thứ:
- Đại nhân xin rộng lòng bỏ qua, chúng ta chỉ bị lợi ích che mắt nhất thời mới dám làm bậy, xin ngài giơ cao đánh khẽ, chừa cho chúng ta một con đường sống!
Nói xong bọn họ không ngừng dập đầu phát ra những âm thanh trầm thấp.
- Bị lợi ích nhất thời che mắt?
Sở Hành Vân nở nụ cười, ánh mắt hắn nhìn về những người đang vây xem xung quanh, mở miệng nói:
- Các vị, đối với hành vi của Liệt Hổ Đường ở Thiên Viêm Thành ai có ý kiến gì không?
Hắn xen lẫn linh lực vào trong giọng nói của mình khiến mọi người đều nghe rõ ràng từng chữ một, lập tức cảm thấy kinh ngạc.
Vài giây sau, một võ giả Tụ Linh Cảnh ngũ trọng bỗng đứng ra nói:
- Bên trong Liệt Hổ Đường không có một tên nào là người tốt, đốt nhà cướp của, giết người không gớm tay, hầu như ai cũng có thù với chúng!
- Hai tháng trước đám người Liệt Hổ Đường trắng trợn giết chóc ở Lôi gia ta khiến 120 người tử vong, nếu lúc đó không phải ta có việc rời khỏi Thiên Viêm Thành thì có lẽ sẽ phải chịu chung số phận với thân nhân.
- Lý gia của chúng ta cũng nhiều lần bị Liệt Hổ Đường đánh phá, thế lực này đúng là một khối u ác tính cần trừng trị!
...
Người này nối tiếp người kia liên tục chửi rủa Liệt Hổ Đường, gần như ai ở đây cũng có thù hận với thế lực này.
Hiện tại Lâm Thắng đã chết, Liệt Hổ Đường giống như rắn mất đầu, bọn họ cuối cùng cũng có cơ hội nói ra những lời này, thậm chí có không ít người hai mắt đỏ bừng, toàn thân tràn ngập sát ý.
- Ác giả ác báo, hiện tại các ngươi còn gì để nói?
Nghe được lời của Sở Hành Vân, hơn năm mươi tên cao thủ liền sửng sốt, họ nhìn về phía đồng bạn liền nhìn thấy sự sợ hãi đang bao phủ giống như sắp phải đối mặt với cái chết.
Một khắc sau đó ở khu vực hồ nước truyền ra vô số tiếng kêu la thảm thiết, âm thanh cực lớn xuyên thấu hư không khiến cho người cách đó vài dặm cũng có thể nghe được.
Qua một khoảng thời gian những tiếng kêu la này mới bắt đầu ngừng lại, cả hồ nước đã hoàn toàn bị bao phủ bởi máu tươi, vô số thi thể trôi nổi trên mặt hồ trông rất thảm thiết, ngay cả lũ Dung Nham Hắc Mãng cũng trốn dưới đáy hồ không dám ló đầu ra.
Thân hình Sở Hành Vân lóe lên một cái rồi xuất hiện bên cạnh hồ, hắn quay đầu nhìn lại đã phát hiện Lận Thiên Trùng đang chậm rãi bước tới gần, trên khuôn mặt già nua nở một nụ cười hiền hòa.
- Thủ đoạn có chút tàn nhẫn, tuy nhiên lại thắng được lòng người!
Lận Thiên Trùng cười ha hả nói, những việc Liệt Hổ Đường đã làm khiến rất nhiều người phẫn nộ, cho nên bọn chúng đáng chết.
Sở Hành Vân hiếm khi nghe được Lận Thiên Trùng mở miệng khích lệ nên liền cười đáp trả, ánh mắt chuyển về hướng Kiền Vũ Tâm cùng Cổ lão.
Ánh mắt này khiến Kiền Vũ Tâm không biết nên làm gì cho phải, trong đầu nàng vẫn còn hiện rõ mồn một hình ảnh vừa rồi, trái tim bắt đầu nhảy loạn.
- Mục đích đến Thiên Viêm Sơn Mạch lần này đã đạt được, chúng ta cũng nên rời khỏi đây thôi!
Sở Hành Vân vô cùng bình tĩnh nói khiến cho người khác không thể cảm giác được bất kì sự khác thường nào.
Vừa dứt lời thân hình của hắn liền lóe lên rồi biến mất không thấy bóng dáng đâu nữa.
Kiền Vũ Tâm ngơ ngác nhìn, mãi cho đến khi không còn cảm giác được khí tức của Sở Hành Vân mới phục hồi lại tinh thần. Nàng nhanh chóng chạy về hướng Sở Hành Vân rời đi, miệng kêu lớn:
- Ngươi có thể nói cho ta biết ngươi tên gì được không?
Âm thanh truyền đi rất xa nhưng vẫn không có một tiếng đáp trả nào, chỉ có tiếng gió thổi vang vọng trong phiến thiên địa này.
- Đúng là tên quỷ hẹp hòi, cho dù không chỉ điểm kiếm thuật cho ta thì cũng nên cho ta biết tên của ngươi chứ!
Kiền Vũ Tâm có chút tức giận dậm dậm chân, ánh mắt nhìn về phía trước, trong đầu bỗng có cảm giác trống rỗng vô cùng cổ quái.
- Công chúa bớt giận!
Cổ lão vội vàng thấp giọng nói:
- Người này không những thực lực mạnh mẽ mà thiên phú cũng vô song, hắn nhất định một vị thanh niên tuấn kiệt của Kiền Võ Hoàng Triều ta. Đợi khi chúng ta về Hoàng Thành liền bẩm báo với bệ hạ để người hạ lệnh điều tra, chắc chắn không quá ba ngày sẽ tìm được tung tích của hắn.
- Được, cứ theo như lời ngươi nói, chúng ta bây giờ trực tiếp trở về Hoàng Thành đòi phụ hoàng hạ lệnh điều tra khắp Kiền Võ Hoàng Triều, coi như đào ba tấc đất cũng phải tìm được tung tích của hắn!
Đôi mắt Kiền Vũ Tâm bỗng nhiên sáng ngời, lập tức làm ra quyết định.
- Ngay bây giờ sao?
Cổ lão sửng sốt, hậm hực nói:
- Công chúa, chúng ta rời khỏi Hoành Thành còn không tới ba ngày, hơn nữa người vẫn chưa đột phá bình cảnh tu luyện, hiện tại lại trở về hình như hơi vội!
- Hay là ta đi viết một lá thư gửi về nói với bệ hạ điều tra giúp người vấn đề này?
Cổ lão bỗng nghĩ đến một biện pháp tốt.
- Thư từ thì quá chậm!
Ánh mắt nàng ngưng thần, kiên quyết nói:
- Ta muốn đích thân trở về Hoàng Thành nhờ phụ hoàng hạ lệnh lục xoát, ta cần trong thời gian ngắn nhất phải tìm ra người này!
- Không chỉ như vậy, ta còn muốn đi Vạn Kiếm Các một chuyến, đem tất cả những việc xảy ra kể cho sư tôn nghe, không biết vì sao ta luôn cảm giác được Kiếm Đạo Quỹ Tích mà hắn nói vô cùng cao thâm, đã vượt qua cảnh giới Nhân Kiếm Hợp Nhất của sư tôn.
Nói xong lời này, Kiền Vũ Tâm không khỏi cảm thấy hít thở khó khắn, bàn tay đặt lên chuôi kiếm cũng bắt đầu run run ...