Có hai bóng người không ngừng lao đi lưu lại ảo ảnh ở phía sau một lúc mới biến mất.
- Không ngờ chuyến đi này chẳng những đạt được Tỉnh Thần Thảo mà tu vi cũng nhanh chóng tiến bộ như vậy, trong một ngày đã lập tức tăng liền ba cấp, một đường đột phá tới Địa Linh Cảnh, cảm giác cứ như trong mơ vậy!
Lận Thiên Trùng đánh giá Sở Hành Vân, hắn không hề che giấu vẻ tán thưởng trong mắt.
Năm xưa hắn tự mình nghĩ ra công pháp võ học, sáng tạo nên một cái sự tích.
Nhưng nếu so sánh với Sở Hành Vân thì vần có chút kém sắc.
- Do ta có chút kì ngộ mà thôi, còn chưa đủ để nhận được lời khen của tiền bối.
Sở Hành Vân nhún vai, hắn cũng không vì lời khích lệ của Lận Thiên Trùng mà cảm thấy đắc ý.
Lần đột phá cũng chỉ là trùng hợp.
Trước khi tiến vào bí cảnh, Sở Hành Vân cũng không nghĩ tới Cảnh Thiên Ngữ sẽ tu luyện Cửu Quỷ Hồi Linh Quyết, tự biến bản thân mình thành một cái xác sống.
May mắn thay tử khí lại vừa vặn bị sinh cơ từ Chân Hỏa Phương Hoàng khắc chế, hai loại khí tức này va chạm với nhau sẽ tạo thành một cổ lực lượng khổng lồ, cuối cùng lại giúp Sở Hành Vân nhảy qua ba cảnh giới, trực tiếp bước vào Địa Linh Cảnh.
Nghe được lời của Sở Hành Vân, Lận Thiên Trùng lại càng tỏ ra khen ngợi. Bỗng hắn lại chuyển chủ đề:
- Vừa rồi vì sao ngươi không nói tên của mình cho tiểu cô nương kia? Hình như nàng rất có hảo cảm với ngươi.
- Chỉ là một tiểu cô nương mà thôi, làm gì có cái gì gọi là hảo cảm. Mục đích nàng tiếp cận ta chỉ vì muốn lĩnh ngộ Nhân Kiếm Hợp Nhất để đột phá bình cảnh tu luyện.
Sở Hành Vân dừng một chút rồi nói:
- Lúc ta đối chiến với Song Giác Linh Mãng bên trong bí cảnh đã đặc biệt thi triển ra một kiếm toàn lực, nếu nàng ta có thể tỉ mỉ hồi tưởng thì lĩnh ngộ được Nhân Kiếm Hợp Nhất.
- Ta đâu có hỏi ngươi vụ này, tại sao ngươi lại vội vàng giải thích vậy?
Lận Thiên Trùng cười ha hả, hai mắt híp lại như mắt cáo.
- Ta đâu có, ta chỉ muốn nói ra hết tất cả sự thật mà thôi, tránh việc ngươi nghĩ ta cố tình lừa gạt nàng ta.
Sở Hành Vân hừ một tiếng, tốc độ đột nhiên gia tăng lao nhanh về phía trước.
Tuy ngoài miệng nói như vậy nhưng nội tâm Sở Hành Vân vẫn khẽ thở dài.
Hắn đã hai đời làm người, trải qua không biết sóng gió trên đời này, làm sao không nhìn ra được Kiền Vũ Tâm có một chút ý nghĩ mông lung về hắn.
Cũng vì lý do này nên Sở Hành Vân mới lựa chọn nhanh chóng rời đi mà không để lại tên tuổi.
Ở trong lòng hắn đã có Thủy Lưu Hương nên không thể chứa thêm bất kì người con gái nào khác.
- Từ khi Lưu Hương rời đi cho đến nay đã qua nửa năm, cũng không biết nàng ở Cửu Hàn Cung có ổn không? Cửu Hàn Tuyệt Mạch trong cơ thể không biết đã bị Tuyệt Hàn Huyết Ngọc trấn áp hay chưa?
Sở Hành Vân đột nhiên về Thủy Lưu Hương, ánh mắt lập tức trở nên nhu hòa.
Nội tâm hắn bắt đầu xuất hiện một cổ tưởng niệm giống như làn khói trôi nổi khó có thẻ tiêu tán.
Cùng lúc đó, ở Vô Tận Tuyết Vực cách Thiên Viên Sơn Mạch hàng vạn dặm xa xôi.
Đây là một vùng đất quanh năm lạnh giá.
Bông tuyết vô cùng vô tận rơi xuống che phủ cả phiến thiên địa, hàn ý mạnh mẽ đến mức ngay cả cường giả Địa Linh Cảnh cũng khó có thể thừa nhận, nếu không cẩn thận rất dễ bị đông cứng.
Cửu Hàn Phong chính là ngọn núi cao nhất của Vô Tận Tuyết Vực, ngọn núi này cao đến vạn trượng, từ xa nhìn lại giống như là cầu nối giữa đất với trời.
Ở trên đỉnh núi có một tòa thạch đài rộng lớn.
Bên trên thạch đài có khắc chằng chịt những kí tự màu đen, chữ này nối tiếp chữ kia tạo thành những sợi xiềng xích tỏa ra khí tức âm lãnh tập trung về trung tâm.
Tại đó có một thân ảnh nhỏ gầy đang ngồi.
Vô số bông tuyết thổi qua xen lẫn khí lạnh thấu xương khiến nàng giống như một con thuyền nhỏ giữa giông bão, không một nơi để dựa vào, có thể bị trôn vùi bất cứ lúc nào.
Oanh!
Bỗng một cổ huyết quang đột nhiên xuất hiện trên thạch đài không một dấu hiệu nào báo trước.
Dưới sự xuất hiện của cổ huyết quang này, những kí tự màu đen bắt đầu di chuyển giống như tồn tại sự sống, chúng lao về thân ảnh nhỏ gầy ở giữa, từ từ bám lên người nàng.
Âm thanh rung động không ngừng vang lên, những kí tự màu đen không ngừng lưu động, đến cuối cùng bỗng phát ra vô số vệt sáng xanh.
Những vệt sáng xanh này bắt đầu chồng chất lên nhau rồi lan tỏa ra bốn phương tám hướng bao phủ cả Cửu Hàn Phong.
- Không hổ là Cửu Hàn Tuyệt Mạch trong truyền thuyết, hàn khí tinh thuần không gì sánh kịp, vừa rồi trong nháy mắt ta liền đột phá vách ngăn tu vi tiến vào Địa Linh Cảnh!
Ở bên dưới thạch đài có một đám thiếu nữ trẻ tuổi, các nàng mặc trường bào trắng như tuyết, trên ống tay áo đều thêu hai đạo Hàn Băng Vân Văn.
Người vừa nói chuyện là một cô gái có khuôn mặt thanh tú, lúc này nàng đang rất vui mừng vận chuyển công pháp hấp thụ những ánh sáng xanh này vào trong cơ thể.
Sau khi hấp thụ thứ ánh sáng này, khí tức trên người những cô gái này nhanh chóng tăng lên, âm sát khí trong cơ thể cũng càng thêm cô đọng.
- Từ khi người này đến Cửu Hàn Cung chúng ta thì tốc độc tu luyện của tất cả mọi người -- từ đệ tử đến trưởng lão -- đều tăng cao, tổng thực lực tông môn gần như tăng trưởng mỗi ngày.
Nàng ta hít sâu một hơi, miệng không ngừng nói về vấn đề này.
- Ta nghe nói nàng ta tên là Thủy Lưu Hương, bởi vì Cửu Hàn Tuyệt Mạch trên người nên nàng ta mới bị phong ấn ở chỗ này, những ánh sáng màu xanh mà chúng ta hấp thu chính là cửu hàn khí trong người nàng ta đấy.
- Tuy cô nàng này trợ giúp rất lớn cho cả Cửu Hàn Cung ta, nhưng suy đi nghĩ lại vẫn thấy thật tội nghiệp, nửa năm nay liên tục bị phong ấn ở trên đỉnh Cửu Hàn Phong này, ăn không ngon, ngủ không yên, chịu đựng bao nhiêu đau khổ.
- Người sở hữu Cửu Hàn Tuyệt Mạch không có khả năng hình thành võ linh, hàn khí trong người nàng ta càng hùng hậu thì càng dễ bị bạo thể mà chết. Cửu Hàn Cung chúng ta ra sức bầy bố trận pháp này để giúp nàng loại bỏ hàn khí, để đền đáp lại nàng ta phải chịu đựng cảnh này cũng đúng thôi!
- Ngươi nói không sai, Cửu Hàn Tuyệt Mạch này thật sự khủng khiếp, một khi nó bạo phát thì phạm vi một trăm dặm đều sẽ bị biến thành băng tuyết, ngay cả cường giả Thiên Linh Cảnh cũng đừng mong tránh thoát!
Nghe được âm thanh nghị luận của những cô nàng này, bỗng một giọng nói kinh khủng vang lên khiến các nàng bỗng nhiên im lặng, trên mặt lộ vẻ sợ hãi.
- Yên lặng!
Hưu!
Gió tuyết bắt đầu ngưng tụ lại thành một nữ tử dịu dàng xuất hiện trước mặt bọn họ, khí tức trên người nàng phát ra khiến băng tuyết xung quanh như muốn ngừng rơi, trên ống tay áo của nàng có đến tám đạo Hàn Băng Vân Văn.
Người này chính là Lâm Băng Ly.
Nửa năm trôi qua, thực lực của nàng cũng tiến bộ rất nhiều, địa vị cũng được tăng lên, đã gần đạt tới độ cao của cung chủ Cửu Hàn Cung.
- Được hấp thu cửu hàn khí là cơ hội vô cùng hiếm có, các ngươi không lo tu luyện mà lại ở đó tranh cãi làm gì?
Ánh mắt Lâm Băng Ly nhìn tới đâu thì những đệ tử ở nơi đó liền bắt đầu run rẩy.
- Lâm trưởng lão, vừa rồi chúng ta chỉ bàn luận về việc nếu Cửu Hàn Tuyệt Mạch mà bạo phát thì sẽ thế nào? Lúc đó không chỉ Cửu Hàn Cung chúng ta mà ngay cả Vô Tận Tuyết Vực cũng gặp phải tai họa.
Một đệ tử hơi lớn tuổi đại diện nói lên suy nghĩ trong lòng mọi người.
- Đúng là lo chuyện không đâu!
Lâm Băng Ly cau mày, lạnh giọng quát:
- Cửu Hàn Tuyệt Mạch tuy rằng nguy hiểm nhưng Tuyệt Hàn Huyết Ngọc của Cửu Hàn Cung chúng ta lại vừa vặn có thể ngăn chặn, chúng ta đã luyện Tuyệt Hàn Huyết Ngọc thành chín cây huyết châm đâm vào chín đại khiếu huyệt của nàng ta, chỉ cần chín huyết châm này còn ở trên người nàng ta thì Cửu Hàn Tuyệt Mạch sẽ không gây được bất cứ nguy hiểm gì.
- Còn nữa, vào thời điểm đâm chín cây huyết châm vào người Thủy Lưu Hương, cung chủ đã đem Thiên Hồn Khống Tâm Thạch vô cùng hiếm thấy cũng đánh vào trong người nàng, khối ngọc thạch này có uy năng rất đặc biệt, nếu luyện hóa hoàn toàn thì có thể khống chế tâm thần người khác.
- Ta đã từng nghe cung chủ nói qua, không tới ba năm nàng sẽ có thể hoàn toàn luyện hóa khối ngọc thạch này, đến lúc đó thì Thủy Lưu Hương sẽ nghe những gì cung chủ nói giống như một con rối vậy, không có một chút phản kháng nào.
Lâm Băng Lý nói câu này khiến ánh mắt của tất cả mọi người như lửa nóng.
Cửu Hàn Tuyệt Mạch không chỉ hổ trợ đẩy nhanh quá trình tu luyện của bọn họ mà còn ẩn chứa lực lượng vô cùng mạnh mẽ, nếu như có thể hoàn toàn khống chế Thủy Lưu Hương thì đối với Cửu Hàn Cung sẽ trăm lợi không có một hại.
- Những gì nên nói ta đều đã nói hết, thời gian tu luyện đến đây là kết thúc, tất cả mau đứng dậy chuẩn bị trở về tông môn.
Lâm Băng Ly rất hài lòng với biểu hiện của những đệ tử này, tiếp đó nàng liền vỗ mạnh vào thạch đài một cái.
Oanh!
Huyết quang trên thạch đài bỗng nhiên run rẩy, chúng từ từ dừng lại rồi biến mất, những kí tự màu đen cũng bắt đầu rút khỏi cơ thể Thủy Lưu Hương.
Đám đệ tử Cửu Hàn Cung thấy một màn như vậy lập tức từ trong tu luyện tỉnh lại, nhanh chóng rời đi không dám ở nơi này quá lâu, cũng không dám cãi lại mệnh lệnh của Lâm Băng Ly.
Đợi sau khi mọi người rời đi, Thủy Lưu Hương vừa mới té xuống từ trên thạch đài mới bắt đầu tỉnh dậy.
Chỉ thấy nàng mới mở mắt ra thì cơ thể liền bắt đầu run rẩy, lập tức há miệng phun ra một ngụm máu đỏ sẫm.
Chín cây huyết châm làm từ Tuyệt Hàn Huyết Ngọc trong quá trình hấp thu cửu hàn khí trên cơ thể Thủy Lưu Hương cũng sẽ khiến nàng phải chịu rất nhiều đau đớn.
Đau đớn, hôn mê, ho ra máu đối với Thủy Lưu Hương đã thành thói quen, nửa năm qua gần như mỗi ngày đều như vậy.
- Chưa gì đã qua nửa năm rồi, Vân ca ca, ngươi có khỏe không?
Thủy Lưu Hương ngẩng đầu lên ngắm trăng sao trên bầu trời, trong con ngươi tràn đầy tưởng niệm.
Nửa năm này, mỗi khi màn đêm buông xuống Thủy Thiên Nguyệt đều sẽ làm hành động giống như vậy, nàng ngắm nhìn trời đêm, trong lòng nhớ về những tháng ngày đã trải qua với Sở Hành Vân.
Bởi vì Thủy Lưu Hương biết trong cơ thể nàng có một quả Thiên Hồn Khống Tâm Thạch.
Khối thạch này dưới sự luyện hóa của cung chủ Cửu Hàn Cung đã bắt đầu sinh ra một cổ lực lượng khống chế, cổ lực lượng này có thể xâm nhập vào đầu óc của Thủy Lưu Hương, đồng thời nắm giữ linh hồn nàng.
Thủy Lưu Hương rất sợ, nàng sợ trong tương lai không lâu nữa sẽ bị biến thành một con rối không có cảm xúc.
Đến lúc đó cho dù Sở Hành Vân có đứng trước mặt nàng, gọi tên nàng thì nàng cũng không có cách nào đáp trả, càng không cách nào dựa vào lòng Sở Hành Vân để cảm nhận sự ấm áp.