Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 241: Đại Quân Hồi Triều

Chương 241: Đại Quân Hồi Triều




Mùa thu đã qua, mùa đông lại đến.

Tuy chưa có một trận mưa tuyết nào đổ xuống nhưng bầu không khí ở Hoàng Thành đã bắt đầu trở nên lành lạnh.

Thân ảnh của Sở Hành Vân và Lận Thiên Trùng bỗng nhiên xuất hiện ở ngoài cửa thành.

Hai người họ khoác lên mình một bộ áo bào màu đen, trên người lộ ra vẻ mệt mỏi, đầu ngẩng cao nhìn về tòa thành trước mặt, trong mắt thoáng xuất hiện vài tia sáng.

- Cuối cùng cũng trở về!

Lận Thiên Trùng thở một hơi nhẹ nhõm, hắn quay sang Sở Hành Vân cười nói:

- Đi ra ngoài hơn nửa tháng, bộ xương già này của ta cũng bắt đầu muốn rã rời, đợi lát nữa nhất định phải nhờ cô nhóc Lạc Lan giúp ta đấm lưng mới thả lỏng được!

Nghe thế Sở Hành Vân liền cười nhạt một tiếng.

Từ trước đến nay hắn luôn một mình một người hành động, mặc kệ ở đi đến bất kì nơi nào trên Chân Linh Đại Lục cũng không có cảm giác giống như vậy.

Nhưng hiện tại khi hắn nhìn thấy Hoàng Thành, trong lòng cũng có vài phần tưởng niệm, sự mệt mỏi cũng bắt đầu biến mất không ít.

- Có thể là do tình cảm trói buộc!

Sở Hành Vân nghĩ tới đám người Lạc Lan, nụ cười trên mặt càng rõ ràng hơn, bọn họ nhanh chóng phóng ngựa lao về phía bên trong Hoàng Thành.

- Tĩnh Thiên Quân đúng là một binh đoàn dũng mãnh, chỉ mới một năm mà đã thành công tiêu diệt Thiết Phong Quốc, thậm chí còn bắt quốc vương làm tù binh rồi tự mình áp giải về Hoàng Thành.

- Thực lực của Vũ Tĩnh Huyết đã đạt đến Thiên Linh Cảnh lục trọng, thủ hạ của hắn cũng có vô số cao thủ, muốn hủy diệt bất kì một quốc gia nào cũng không hề khó khăn, chỉ đáng thương cho Thiết Phong Quốc, không những bị thua trận mà trên dưới cả nước đều bị tàn sát rất thể thảm.

- Tĩnh Thiên Quân lựa chọn trấn thủ biên cương là vì muốn loại bỏ trướng ngại vật, những thành trì hoặc vương quốc dựa vào Lưu Vân Hoàng Tộc sẽ bị bọn họ chèn ép hoặc tiêu diệt không thương tiếc. Lần này Vũ Tĩnh Huyết lựa chọn áp giải quốc vương Thiết Phong Quốc trở về triều, dị tâm đã quá rõ ràng rồi!

- Lời này của ngươi không thể nói tầm bậy, nếu bị Tĩnh Thiên Quân nghe được thì cả ta và ngươi đều không có đường sống, thủ đoạn của Tĩnh Thiên Quân ngươi không phải là không biết, tốt nhất nên tránh đi thì hơn!

Mới trở về Hoàng Thành, Sở Hành Vân đã nghe không ít người bàn tán, mà phần lớn đều tràn đầy phẫn nộ với Vũ Tĩnh Huyết và Tĩnh Thiên Quân của hắn.

- Đi!

Sở Hành Vân nói xong liền lập tức gia tăng tốc độ.

Lúc này ở trung tâm Hoàng Thành có một đoàn người đang bắt đầu di chuyển, cả đội ngũ đều nhắm hướng Hoàng Cung mà đi.

Đội ngũ này số lượng khá nhiều, đạt đến 3000 người, trên thân mỗi một người đều tỏa ra khí tức sát phạt mãnh mẽ giống như vừa từ bên trong biển máu trở về, hai mắt tràn ngập sát khí.

Mà đi đầu đội ngũ có chín gã đại hán khôi ngô đang gánh kiệu, trên kiệu có một người đàn ông trung niên ngồi ngay ngắn, thân mặc bộ giáp màu đen kèm theo áo choàng lành lạnh bay phất phới trong gió, trên người tỏa ra một cổ khí tức dương cương đầy bá đạo.

Diện mạo người này không hề xuất chúng, thậm chí có thể nói là vô cùng bình thường, tuy nhiên đôi mắt của hắn sắc bén như là lưỡi đao, đồng thời thấp thoáng lộ ra ánh sáng tìm đen vô cùng quỷ dị khiến người nhìn cảm thấy hoảng sợ.

Người này chính là người cầm đầu của Tĩnh Thiên Quân —— Vũ Tĩnh Huyết!

Sau lưng Vũ Tĩnh Huyết dựng một cây cột dài, bên trên treo một gã đàn ông cao gầy trông cực kì thê thảm, hai tay hai chân của hắn đều bị chặt đứt, chỗ bị chặt vẫn có thể thấy một ít máu chảy ra.

Tên đàn ông này chính là quốc vương Thiết Phong Quốc trong miệng mọi người đã nhắc đến.

Nghiêm túc mà nói thì giữa Thiết Phong Quốc và Lưu Vân Hoàng Triều cũng không có bất kì thù hận gì, ngược lại bởi vì hai phe giao dịch rất nhiều lần nên quan hệ vô cùng tốt, hàng năm đều phái sứ giả đến dâng tặng vật phẩm trân quý.

Một năm trước quốc vương Thiết Phong Quốc đã tự mình đến Hoàng Thành gặp Đường Chính, hai người mới gặp như quen đã lâu, ăn uống cười nói rất vui vẻ, sau cùng còn kết làm đồng minh, hai bên giúp đỡ hỗ trợ lẫn nhau để củng cố tình nghĩa.

Vũ Tĩnh Huyết sau khi biết việc này không thèm nói lời nào, hắn lập tức dẫn quân về phương bắc, tiến vào lãnh địa của Thiết Phong Quốc.

Ngắn ngủi mới một năm mà Thiết Phong Quốc đã bị tiêu diệt năm tòa thành trì, tất cả đều bị Tĩnh Thiên Quân thiêu hủy, Thiết Phong Quốc cũng triệt để bị xóa tên trong Bắc Hoang Vực.

Vũ Tĩnh Huyết cố ý lưu lại mạng sống của quốc vương Thiết Phong Quốc, đồng thời chém đứt tất cả tay chân rồi tự mình áp giải về Hoàng Thành mục đích chính là để thể hiện uy quyền.

Hành động này không chỉ hung hăng đánh vào mặt Lưu Vân Hoàng Tộc mà còn muốn thông báo cho võ giả toàn thiên hạ rằng nếu có ai dám đối nghịch với Vũ Tĩnh Huyết hắn thì sẽ có kết quả vô cùng thê thảm!

- Thực lực của tên Vũ Tĩnh Huyết này cũng rất mạnh, không phải là dạng người tầm thường!

Hai người họ tới gần quảng trường, Lận Thiên Trùng tùy ý nhìn lướt qua, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người của Vũ Tĩnh Huyết rồi tán thưởng một câu.

Hắn nhìn ra được Vũ Tĩnh Huyết không chỉ có tu vi cường hãn mà bộ giáp đen kịt mặc trên người cùng với Phương Thiên Họa Kích đeo sau lưng đều là vương khí vô cùng trân quý, bên trên tỏa ra lực lượng thần văn mạnh mẽ.

Đặc biệt hơn là ở bên trong cơ thể Vũ Tĩnh Huyết ẩn giấu một cổ lực lượng rất mờ mịt, người bình thường không có khả năng cảm nhận được.

Chỉ cần dựa vào những thứ đó đã có thể khẳng định thực lực của Vũ Tĩnh Huyết đã vượt qua tất cả mọi người trong Lưu Vân Hoàng Triều. Hơn nữa hắn gần như bất bại, dù là phủ chủ của năm đại Vũ Phủ liên thủ cũng khó tạo ra bất kì uy hiếp nào với hắn.

Kẻ này hoàn toàn xứng đáng là Lưu Vân Hoàng Triều đệ nhất nhân!

Sở Hành Vân đứng bên cạnh Lận Thiên Trùng dĩ nhiên cũng nhìn ra thực lực của Vũ Tĩnh Huyết, hắn không nói lời nào mà chỉ lặng lẳng đứng, ánh mắt lạnh lùng tập trung lên người Vũ Tĩnh Huyết.

- Hả?

Giống như cảm nhận được gì đó, thân thể Vũ Tĩnh Huyết khẽ run, hắn quay đầu nhìn về hướng Sở Hành Vân đang đứng, cuồi cùng ánh mắt rơi trên người Sở Hành Vân.

Ánh mắt của hai người bỗng chốc va chạm với nhau trong hư không, thiên địa xung quanh như muốn biến đổi, ngoài hai người họ ra thì không còn ai khác tồn tại.

- Phụ thân, người làm sao vậy?

Lúc này, đằng sau Vũ Tĩnh Huyết có một người thanh niên lực lưỡng đi tới, hắn lớn lên có vài phần giống với Vũ Tĩnh Huyết, người này gọi làm Vũ Đằng, là con của Vũ Tĩnh Huyết.

- Không có gì, chẳng qua ta cảm thấy ánh mắt của tên thanh niên kia rất quen thuộc, hình như ta đã gặp hắn ở nơi nào rồi!

Vũ Tĩnh Huyết thu hồi ánh mắt, hắn trầm ngâm một chút rồi nhắm mắt lại, không tiếp tục để ý xung quanh nữa.

Vũ Đằng nhìn theo hướng đó liền phát hiện Sở Hành Vân, hắn nhếch miệng cười nói:

- Người nọ tuổi hình như xấp xỉ ta, tu vi lại không cao, chỉ mới bước vào Địa Linh Cảnh nhất trọng, xem bộ dáng kia hơn phân nửa là một tên tiểu tử vô danh, làm sao phụ thân có thể từng gặp qua hắn được!

- Hay là ta bắt kẻ này lại rồi móc hai mắt của hắn ra?

Vũ Đằng vươn đầu lưỡi đỏ thắm liếm môi một cái, ý định muốn đánh ngựa chạy về phía bên đó.

- Chậm đã!

Vũ Tĩnh Huyết lập tức ngăn cản, thấp giọng nói:

- Chúng ta rất nhanh phải vào Hoàng Cũng rồi, nếu bắt hắn sợ rằng sẽ ảnh hưởng đến công việc, về phần thanh niên kia chỉ là một nhân vật nhỏ mà thôi, không cần phải quan tâm làm gì!

- Được, mọi thứ cứ theo như lời phụ thân!

Vũ Đằng lập tức dừng bước lại, hắn gật đầu rồi trở lại vị trí bên cạnh Vũ Tĩnh Huyết.

Nhưng mà, khi hắn xoay người liền liếc mắt nhìn thật sâu Sở Hành Vân sau đó mới dời đi, tiếp tục theo chân đội ngũ tiến về hướng Hoàng Cũng.

Dịch giả: Hào Ca

Biên tập: Mei_hnmn

Nhóm dịch Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch