Bóng lưng Tĩnh Thiên Quân càng ngày càng xa, mãi đến khi họ tiến vào bên trong Hoàng Cung liền không thấy đâu nữa.
Sở Hành Vân vẫn đứng tại chỗ, ánh mắt hơi nhíu rồi đột nhiên hỏi một câu:
- Lận tiền bối, người nghĩ Tĩnh Thiên Quân này như thế nào?
- 3000 quân sĩ tất cả đều đạt đến Địa Linh Cảnh, khí tức trong cơ thể cuồn cuộn, chắc chắn bọn họ đã tu luyện một loại công pháp vô cùng cao siêu. Điều đặc biệt nhất ở đám người này là trên cơ thể ai cũng có sát khí, chiến đấu cùng cấp bậc ít ai có thể chiến thắng được họ.
Lận Thiên Trùng dừng một chút rồi tiếp tục nói:
- Nhất là tên thanh niên bên cạnh Vũ Tĩnh Huyết kia, tu vi đã đạt đến Địa Linh Cảnh bát trọng, huyết khí trên thân dày đặc chứng tỏ số lượng người chết trong tay hắn không hề ít, hơn nữa hắn hình như có sát ý đối với ngươi!
Vào giây phút Vũ Đằng liếc mắt nhìn Sở Hành Vân tuy trông lơ đễnh nhưng thật ra có ẩn chứa một tia sát ý.
Sát tâm của tên này quá nặng, chỉ đơn giản một câu nói của Vũ Tĩnh Huyết mà hắn đã bộc lộ sát ý đối với Sở Hành Vân, điều này chứng tỏ sự hung tàn của hắn, đúng là không xem ai ra gì.
- Hổ phụ sinh khuyển tử, câu thành ngữ này rất thích hợp để chỉ hai người bọn họ.
Khóe miệng Sở Hành Vân lộ nụ cười lạnh, hắn nhanh chóng cất bước rời khỏi nơi này.
Lúc trở lại Lăng Tiêu Vũ Phủ, Sở Hành Vân không trở về đình viện mà đi về hướng Lăng Tiêu Các.
Lúc bước vào bên trong hắn lập tức phát hiện Hoa Vân Hà cùng Thanh lão.
- Sở Hành Vân, sao ngươi lại tới đây?
Hoa Vân Hà nhíu mày, vừa muốn tiến đến hỏi thăm thì bỗng giật mình phát hiện:
- Trên người của ngươi làm thế nào lại ẩn chứa đậm đặc âm sát khí như vậy, chẳng lẽ ngươi đã bước vào Địa Linh Cảnh?
Nghe những lời này, Thanh lão cũng vô cùng kinh ngạc.
Bọn họ rất rõ thiên phú của Sở Hành Vân muốn bước vào Địa Linh Cảnh đã chắc chắn như ván đóng thuyền, nhưng dù sao thì việc bước vào Địa Linh Cảnh cũng không hề dễ dàng, cần cả một quá trình dài cảm ngộ.
Nhưng chỉ vừa qua nửa tháng mà Sở Hành Vân đã bước chân vào Địa Linh Cảnh, điều này không khỏi quá kinh hãi đi!
- Vận khí tốt nên chiếm được một chút kỳ ngộ.
Sở Hành Vân cười cười, lập tức thay đổi chủ đề:
- Hoa phủ chủ, ta muốn gặp cha ta.
- Được.
Sở Hành Vân vừa đến thì Hoa Vân Hà đã hiểu được mục đích của hắn nên cũng không nhiều lời mà trực tiếp tiến vào mật thất.
Lần này Thanh lão cũng đi theo.
Tòa mật thất vẫn luôn được bao phủ bởi một tầng khí lạnh.
Sở Tinh Thần bị đông cứng dưới một lớp băng, hai mắt khép kín, trên người chỉ lộ ra một ít sinh cơ, ngoài ra không còn bất kì dấu hiệu nào khác.
- Xin hai vị lui về phía sau một chút!
Sở Hành Vân nói một câu rồi lập tức bước đến trước mặt Sở Tinh Thần, bàn tay hắn chậm rãi đặt lên trên lớp băng lạnh, một luồng linh lực bắt đầu tuôn trào.
Thấy một màn này, Hoa Vân Hà cùng Thanh lão đều lộ vẻ sửng sốt, bọn họ hai mắt nhìn nhau đều có thể thấy được vẻ mở mịt trong mắt đối phương.
Hai người bọn họ vừa muốn lên tiếng hỏi thì cả tòa mật thất bỗng chấn động, một tia huyết quang đột nhiên lao ra từ lòng bàn tay của Sở Hành Vân rồi hóa thành một đạo phù văn tối nghĩa lao nhanh về phía màn sương lạnh.
Bùm!
Trên khối băng vang lên từng âm thanh thanh thúy, theo huyết quang dần dần tràn ngập thì khí lạnh cũng từ từ biến mất, vô số khối băng bắt đầu rơi ra vỡ vụn thành từng mảnh.
- Không ngờ Sở Hành Vân có thể mở ra Sương Phong Linh Dương Đại Trận!
Hoa Vân Hà trợn to hai mắt, Sương Phong Linh Dương Đại Trận trước mắt này chính là trận pháp phong ấn cấp bảy, so với Lục Huyễn Tử Giao Trận còn phức tạp gấp trăm lần, không ngờ lúc này lại bị Sở Hành Vân phá vỡ.
Kinh người hơn chính là bộ dạng lúc Sở Hành Vân phá trận lại rất dễ dàng!
Âm thanh răng rắc không ngừng vang lên, từng đạo huyết quang điên cuồng tấn công lớp khí lạnh khiến chúng tiêu tan ngày càng nhanh hơn, lớp băng bên trên cũng liên tục vỡ vụn ra.
Hưu!
Thân hình Sở Hành Vân lập tức lao tới đỡ lấy Sở Tinh Thần, đồng thời hắn lấy Tỉnh Thần Thảo từ trong nhẫn trữ vật ra rồi trực tiếp nhét vào miệng phụ thân mình.
- Hèn chi nửa tháng nay ta không hề nhìn thấy Sở Hành Vân, thì ra hắn đã lén rút rời khỏi Hoàng Thành, tự mình lên đường tìm kiếm Tỉnh Thần Thảo để cứu tỉnh Sở Tinh Thần.
Hoa Vân Hà hiểu được đầu đuôi câu chuyện, vẻ mặt lộ ra sự sợ hãi.
Hoa Vân Hà hiểu rõ những thứ mà Sở Hành Vân phải đối mặt hơn bất kì ai khác, một khi hắn rời khỏi Hoàng Thành chắc chắn sẽ gặp phải nhiều lần truy sát, chặng đường vô cùng nguy hiểm chông gai.
Nhưng dù nguy hiểm thế nào thì Sở Hành Vân vẫn nhất quyết tự mình lên đường tìm Tỉnh Thần Thảo.
Hành động này thật sự khiến hắn rung động!
Sau khi Sở Tinh Thần sử dụng Tỉnh Thần Thảo thì sinh cơ toàn thân bị đóng băng bắt đầu hồi phục lại, hai mắt nhắm chặt hơi động đậy rồi từ từ mở ra.
- Đây là nơi nào?
Sở Tinh Thần hô lên một câu, chỉ ngắn ngủn bốn chữ nhưng lại khiến cho Sở Hành Vân run lên một cái, đôi mắt bắt đầu có chút đỏ hoe.
Vào thời khắc Sở Tình Thần sử dụng Tỉnh Thần Thảo, Sở Hành Vân biết rằng phụ thân hắn chắc chắn sẽ tỉnh dậy.
Nhưng dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý nhưng khi hắn thấy Sở Tinh Thần tỉnh dậy, đồng thời mở miệng nói chuyện thì cũng khó kiềm nén được cảm xúc của mình, sự mừng rỡ phát ra từ nội tâm liên tục phun trào khó có thể áp chế!
- Hoa phủ chủ, tại sao ngươi lại ở nơi này?
Sở Tinh Thần thấy được Hoa Vân Hà lại phát hiện Hoa Vân Hà đang nhìn về phía Sở Hành Vân, một màn này khiến Sở Tinh Thần nghĩ tới điều gì đó, thân thể điên cuồng run rẩy, bộ dạng có chút khó khăn nhìn về phía Sở Hành Vân.
Cảm giác được ánh mắt của Sở Tinh Thần, trong lòng Sở Hành Vân liền cảm thấy ấm áp, hắn lập tức mở miệng nói:
- Cha!
Lộp bộp!
Sở Tinh Thần càng run rẩy hơn, hai tay trực tiếp ôm chặt lấy Sở Hành Vân, mừng đến chảy nước mắt nói:
- Vân nhi, thật sự là ngươi sao? Hài tử ngoan của ta!
Giọng của hắn mang nồng đậm sự vui mừng xen lẫn muốn khóc.
Từng giọt nước mắt nóng hổi chảy dài trên khuôn mặt Sở Tinh Thần rồi rơi lên áo Sở Hành khiến nó ướt sũng.
Những giọt nước mắt tràn đầy tình thương của người làm cha khiến cho Sở Hành Vân cảm nhận được sự thân thiết đến từ máu mủ, một tia oán giận sâu trong nội tâm hắn cũng lập tức biến mất. Hắn đồng dạng vươn hai tay ôm chặc lấy Sở Tinh Thần.
- Người cha vì để cho con mình có thể bình yên sống sót mà cam nguyện vĩnh viễn không có cơ hội gặp lại; Người con vì để cứu cha của mình đã không tiếc mạo hiểm tính mạng đi tìm Tỉnh Thần Thảo. Hai cha con này tính tình thật sự rất giống nhau.
Thanh lão vuốt bộ râu trắng, miệng cười tủm tỉm nhìn một màn trước mắt.
Hoa Vân Hà cũng nở nụ cười, cảnh tượng cha con đoàn tụ đúng là khiến người ngoài cảm động.
Một lát sau Sở Tinh Thần mới buông lỏng hai tay.
Hắn đứng dậy nhìn về phía hai người Thanh lão cùng Hoa Vân Hà, cảm kích nói:
- Đa tạ hai vị đã ra sức hỗ trợ mới khiến ta có thể đoàn tụ cùng Vân nhi, xin nhận một lạy này của Sở mỗ!
Hai đầu gối Sở Tinh Thần chuẩn bị quỳ xuống đất thì lại bị Hoa Vân Hà đỡ dậy, hắn cười nhạt nói:
- Ngươi hiểu lầm rồi, Sương Phong Linh Dương Đại Trận này chính là do Sở Hành Vân tự mình hóa giải, ngay cả Tỉnh Thần Thảo cũng là do hắn mạo hiểm tính mạng mới tìm được.
- Huống chi, nếu như muốn tạ ơn thì phải là hai người chúng ta làm mới đúng, nếu không được Sở Hành Vân giúp đỡ thì sợ rằng đến bây giờ chúng ta vẫn chưa tìm ra được 66 đạo mắt trận của Lục Huyễn Tử Giao Trận, càng không cách nào hoàn toàn khống chế nó.
Hoa Vân Hà cười nhạt một tiếng, những lời này khiến Sở Tinh Thần cảm thấy vô cùng mờ mịt, hắn liếc nhìn Sở Hành Vân rồi lại đến Hoa Vân Hà cùng Thanh lão, đầu đầy mây mù, căn bản không hiểu chuyện gì đang xảy ra.