Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 244: Lại Là Vân Mộng Vũ Phủ

Chương 244: Lại Là Vân Mộng Vũ Phủ




Thấy Lạc Lan bị như vậy, sắc mặt Sở Hành Vân hơi ngưng trọng, hắn nhanh chóng tiến về phía trước.

- Lạc Lan, những vết thương trên người của muội từ đâu mà ra vậy?

Sắc mặt Sở Hành Vân bỗng trở nên lạnh lùng, hắn nhanh chóng phát hiện không những trên chân của Lạc Lan có vết thương mà ngay cả trên cánh tay, trên người cùng kinh mạch đều bị thương không nhẹ.

Những vết thương này tuy không nguy hiểm đến tính mạng nhưng số lượng rất nhiều, cần phải nghỉ dưỡng một thời gian dài mới có thể lành lại.

- Sở đại ca, cuối cùng huynh đã trở về!

Lạc Lan nhào vào trong lòng Sở Hành Vân khóc như mưa, hiện tại trông nàng giống như tìm được một chỗ an toàn để dựa dẫm trong cơn giông tố.

- Lạc Lan, muội đừng khóc, có ta ở đây rồi!

Sở Hành Vân vỗ về Lạc Lan, ánh mắt mang theo vài phần thăm dò nhìn Lận Thiên Trùng.

Tuy nhiên Lận Thiên Trùng chỉ lắc lắc đầu, hắn cũng không biết đã xảy ra chuyện gì.

Sau khi Sở Hành Vân tiến vào Lăng Tiêu Các, Lận Thiên Trùng trực tiếp về thẳng đình viện để chuẩn bị nghỉ ngơi sau chuyến đi.

Không ngờ khi hắn về tới thì cả đình viện chỉ còn mỗi mình Lạc Lan, hơn nữa lúc ấy Lạc Lan đang dưỡng thương, khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên trắng xám tràn đầy thống khổ.

Lận Thiên Trùng vừa đánh thức Lạn Lan dậy, hắn còn chưa kịp đặt câu hỏi thì cô nàng đã vội vã chạy đi tìm Sở Hành Vân, không còn cách nào khác nên Lận Thiên Trùng đành phải nhanh chóng dẫn nàng đến đây, hắn cũng hoàn toàn không biết gì cả.

Sở Hành Vân vươn tay lau đi hai hàng lệ trên má Lạc Lan rồi nhẹ nhàng hỏi:

- Nói cho ta biết chuyện gì đã xảy ra? Ai đã làm muội bị thương?

Lạc Lan tuy vẫn còn chút nghẹn ngào nhưng cũng cố gắng nói:

- Chuyện này xảy ra sau khi Sở đại ca rời đi. Khoảng nửa tháng trước, lúc huynh vừa rời khỏi Hoàng Thành, chúng ta dựa theo huynh căn dặn mà lui tới những nơi thương hội kinh doanh, trong khoảng ba ngày đầu thì mọi chuyện vẫn ổn, không xảy ra bất kì chuyện gì, tuy nhiên thẳng đến tối ngày thứ tư thì thương hội đột nhiên bị địch tập kích.

Tập kích?

Nội tâm Sở Hành Vân bỗng dưng run lên, trong lòng hắn bắt đầu lạnh dần, Vân Đằng Thương Hội đã sớm trở thành đệ nhất thương hội ở Lưu Vân Hoàng Triều, được rất nhiều thế lực cùng gia tộc ủng hộ, không biết kẻ nào dám mạnh mẽ ra tay như vậy?

- Là ngươi của Tần gia sao?

Hai mắt Sở Hành Vân nhíu lại, người đầu tiên hắn nghĩ đến chính là Tần Thiên Phong.

Lạc Lan lại lắc đầu trả lời:

- Chắc chắn không phải người Tần gia, đám người kia không nhiều lắm, chỉ tầm mười người nhưng tu vi thấp nhất lại là Địa Linh Cảnh ngũ trọng, người cầm đầu tự xưng là Lưu Diệt Vân, thực lực Địa Linh Cảnh cửu trọng vô cùng mạnh mẽ, thậm chí còn lĩnh ngộ ra một chút dương cương khí.

- Ngày hôm đó bọn họ đã lợi dụng sắc trời vừa trở tối để tập kích thương hội chúng ta, thủ đoạn cực kì tàn nhẫn, không những hủy đỉnh đoạt đan mà còn đại khai sát giới, hai mươi tám tên hộ vệ không một ai sống sót, tất cả đều bị giết chết ngay tại chỗ, về phần những người khác tuy không bị mất mạng nhưng thương thế cũng cực kì nghiêm trọng.

Lạc Lan bỗng nghĩ đến cảnh tượng thảm thiết ngày hôm đó, lúc nói chuyện cơ thể liên tục run rẩy, khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên trắng bệch, hơi thở dồn dập vì kinh hãi.

- Lưu Diệt Vân... Diệt Vân... xem ra đám người này mục đích là nhắm vào ta!

Sở Hành Vân nắm chặt hai tay, lần ám sát này không chỉ cướp đoạt nhiều thứ mà còn giết hại hai mươi tám mạng người vô tội, thật sự mất hết nhân tính.

Lận Thiên Trùng híp mắt, trầm giọng nói:

- Thực lực của đối phương tuy mạnh nhưng nhân số lại không nhiều lắm, theo lý mà nói thì thương hội phải có năng lực chống đối, tại sao lại thiệt hại nặng nề như vậy?

Bên trong Vân Đằng Thương Hội thì Dương Viêm có thực lực mạnh nhất là Địa Linh Cảnh cửu trọng.

Trừ hắn ra thì thực lực của ba người Tuyết Đương Không, Chu Thanh Ninh cùng Trương Phàm Quy cũng không kém, nếu tăng thêm một đám luyện đan sư cùng luyện khí sư thì Vân Đằng Thương Hội không có khả năng bị thương thảm trọng như vậy.

- Hai vị đại sư Chu Thanh Ninh cùng Trương Phàm Quy một ngày một đêm trước đó đã dẫn người rời khỏi Hoàng Thành đến các thành trì lớn khác để chuẩn bị thành lập phân hội, còn về Tần gia chủ cùng Dương đại sư thì đã sớm ra ngoài thu thập linh tài, thương hội cao thủ còn lại cũng không nhiều.

Trong lời nói của Lạc Lan có phần bất đắc dĩ.

Hành động của đối phương vốn đã có kế hoạch kĩ càng, hoàn mĩ nắm bắt được thời điểm Vân Đằng Thương Hội không người, đặc biệt còn có tên Lưu Diệt Vân kia đã nắm trong tay một chút dương cương khí, có thể coi là nửa bước Thiên Linh Cảnh.

- Từ sau lần đó, tên Lưu Diệt Vân kia vẫn không thu tay lại, hắn luôn luôn tìm cơ hội ra tay đánh lén khiến nửa tháng này, nội tâm của những người trong thương hội đều lo sợ. Không những vậy, Tần gia cùng chín đại thương hội dưới trướng hắn cũng đã nhiều lần quấy rối, muốn thương hội chúng ta giao ra đan phương, nếu không sẽ khiến Vân Đằng Thương Hội vĩnh viễn không có ngày yên tĩnh.

Những lời của Lạc Lan vừa nói khiến khí tức trên người Sở Hành Vân ngày càng trở nên lạnh lẽo hơn.

- Chuyện này có ảnh hưởng cực lớn, lẽ nào bọn người Dương Viêm không có trở về?

Lận Thiên Trùng có chút tức giận, việc này đã ảnh hướng đến an nguy của cả Vân Đằng Thương Hội, đúng ra mọi người phải trở lại Hoàng Thành để cùng nhau tìm kiếm biện pháp giải quyết

Nhưng từ biểu hiện của Lạc Lan có thể đoán được rằng chuyện này vẫn chưa xử lý xong xuôi, thậm chí còn càng diễn ra ác liệt hơn, số người tử thương cũng gia tăng.

- Sau khi việc này xảy ra không bao lâu, đám người Dương Viêm đại sư liền lập tức trở về Hoàng Thành, đồng thời cũng nhiều lần ra tay áp chế đối phương, thế nhưng chín đại thương hội kia đã trực tiếp bỏ qua việc kinh doanh mà liên tục phái người đến quấy rối. Còn về Lưu Diệt Vân cũng tương tự, hắn liên tục ra tay rồi bỏ đi, không hề ham chiến khiến chúng ta căn bản không có biện pháp nào.

Lạc Lan hít sâu mấy hơi, nhỏ giọng nói:

- Hoa phủ chủ cũng đã phái ra cao thủ đến hỗ trợ chúng ta nhưng vẫn không giải quyết được, đối phương số lượng tuy ít nhưng lại hiểu rất rõ thương hội chúng ta cùng Lăng Tiêu Vũ Phủ, hơi có chút động tĩnh là chúng liền lập tức biết được.

Năm đại Vũ Phủ có quy luật bất thành văn (kiểu như luật rừng) là cấm tuyệt đối không được có quan hệ thâm giao với bất kì thế lực gia tộc nào, lại càng không được ra tay hỗ trợ để tránh ảnh hưởng đến bố cục bên trong Hoàng Thành, thậm chí có thể dẫn đến tranh đấu lớn.

Hoa Vân Hà có thể phái ra cao thủ đến bảo vệ đã cực kì trượng nghĩa rồi, nhưng mạng lưới tình báo của đối phương cũng không kém, có thể phân tán đến khắp nơi trong Lăng Tiêu Vũ Phủ.

Sở Hành Vân trầm ngâm một lát sau đó quay lại nói với Lận Thiên Trùng:

- Lận tiền bối, người đối với chuyện có cảm nghĩ gì không?

Lận Thiên Trùng cười lạnh một tiếng:

- Ở bên trong Lưu Vân Hoàng Triều thì người đạt tới cảnh giới Thiên Linh Cảnh vô cùng ít, nửa bước Thiên Linh Cảnh cũng rất hiếm thấy, bọn họ có thực lực mạnh như vậy, lại có mạng lưới tình báo khổng lồ, nếu không có thế lực thần bí nào khác thì chắc chắn là Vân Mộng Vũ Phủ rồi.

- Ta cũng nghĩ vậy.

Sở Hành Vân gật đầu, nói bổ sung:

- Sau khi chúng ta rời đi tầm ba ngày thì đã giết chết đám người Mạc Tả cùng Ân Nhược Trần, mà ngày thứ tư thì đối phương liền ra tay, hơn nữa còn lợi dụng đánh lén vào buổi tối, theo ta đoán thì chắc chắn Ân Thiên Thành đã không nhịn được nữa nên mới hạ thủ với Vân Đằng Thương Hội để phát tiết lửa giận trong lòng.

- Về phần đám người Tần Thiên Phong thì dễ hiểu thôi, bọn họ sớm biết được Vân Đằng Thương Hội cùng Lăng Tiêu Vũ Phủ không có quá nhiều quan hệ, hơn nữa có Vân Mộng Vũ Phủ làm chỗ dựa nên có thể liên tục chèn ép. Tuy nhiên ta không ngờ tới bọn họ lại điên cuồng đến như vậy, ngay cả việc kinh doanh cũng bỏ qua, điều động tất cả mọi người ngày đêm quấy rầy việc vận hành của thương hội ta.

Chín đại thương hội bao gồm cả Tần gia đều thuộc phái Cấp Tiến, đã tồn tại gần trăm năm ở Hoàng Triều, đã sớm cắm rễ ở nơi đây, nội tình dày đặc, bọn họ cùng nhau ra tay chèn ép thì thật sự rất khó để xử lý.

- Chúng ta cũng đã từng nghi ngờ Vân Mộng Vũ Phủ, nhưng đám người Lưu Diệt Vân dung mạo trông rất lạ, cách thức ra tay cũng khác với người của Vân Mộng Vũ Phủ.

Lạc Lan đột nhiên mở miệng nói.

- Những thứ nhìn thấy bằng mắt chưa chắc đã là thật, dung mạo có thể thay đổi, cách thức ra tay cũng có thể thay đổi, ngoại trừ Vân Mộng Vũ Phủ thì ta không nghĩ còn thế lực nào khác trong Hoàng Thành dám ngắm vào ta!

Sở Hành Vân cùng Lận Thiên Trùng nhìn nhau, trong đôi mắt hai người có thể thấy rõ một tia chắc chắn.

- Được rồi, mấy người Sở Hổ hiện tại đang ở đâu?

Sở Hành Vân có chút lo lắng về thương thế của đám người Sở Hổ.

- Tối hôm qua Tần Thiên Phong có đến, hắn nói hôm nay nhất định phải cùng thương hội chúng ta bàn bạc về vấn đề đan phương, đoàn người Lưu Diệt Vân cũng ở đó, theo thời gian mà tính toán thì hiện tại có lẽ bọn họ đã tới Tề Vân Phong.

Đôi mắt Lạc Lan vẫn còn đỏ hoe.

Oanh!

Đột nhiên, một cổ khí tức đáng sợ từ người Sở Hành Vân tràn ra, cổ khí tức này tràn đầy băng hàn, huyết quang cùng âm sát khí lượn lờ như muốn phá hủy mọi thứ.

- Sở đại ca, huynh muốn làm gì?

Lạc Lan bị cổ khí tức này dọa sợ, cơ thể không nhúc nhích được.

- Đối phương nhắm về Tề Vân Phong chắc chắn là muốn thương hội chúng ta vào khuôn phép, nếu bọn họ mà vận dụng vũ lực thì ta cũng sẽ không im lặng ngồi nhìn, ta sẽ lấy máu huyết của bọn chúng để cọ rửa sự ủy khuất cùng nhục nhã của thương hội chúng ta!

Sở Hành Vân lạnh lùng nói, kiếm khí phong bạo bắt đầu xuất hiện bao phủ thân thể hắn, sau đó lóe lên một cái, hắn lập tức biến mất khỏi tấm mắt của Lạc Lan.

Lúc này Sở Hành Vân đã thật sự nổi giận!

Dịch giả: Hào Ca

Biên tập: Mei_hnmn

Nhóm dịch Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch