Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 245: Hết Sức Căng Thẳng

Chương 245: Hết Sức Căng Thẳng




Nửa tháng trước Tề Vân Phong vẫn còn một ngọn núi cao hiểm trở, ít có người nào dám can đảm đặt chân đến.

Nhưng từ khi Vân Đằng Thương Hội mua lại Tề Vân Phong, cả ngọn núi bắt đầu có những sự biến đổi cực lớn, đám linh thú không còn dám hung hăng ngang ngược, khu rừng không còn ẩn chứa sát khí như trước nữa, thậm chí có thể phát hiện vô số lầu các không ngừng mọc lên khắp nơi trên đỉnh núi.

Mà ở ngay đỉnh Tề Vân Phong có một tòa cung điện vô cùng nguy nga.

Cung điện này được xưng là Vân Đằng Điện, đây là nơi mọi người tụ họp lại để xử lý vụ việc lớn nhỏ của thương hội.

Lúc này ở bên trong Vân Đằng Điện tụ hợp vô số người, trên khuôn mặt mỗi người đều cực kì âm trầm, bầu không khí cũng vì thế mà trở nên trang nghiêm cùng lạnh lẽo.

Đám người Sở Hổ đứng ở trung tâm đại điện, bọn họ bao gồm tất cả tinh anh nòng cốt của Vân Đằng Thương Hội, dẫn đầu là đám người Dương Viêm, Tuyết Đương Không cùng Tần Thiên Vũ, ánh mắt đều âm trầm nhìn về phía đối diện.

Về phần đám người phía đối diện gồm Tần Thiên Phong cầm đầu chín đại thương hội khác.

Ở bên cạnh Tần Thiên Phong có một đám người mặc áo bào đen, sau lưng bọn họ đeo vũ khí sắc bén, vẻ mặt âm lãnh, sát khí dày đặc lượn lờ quanh người liên tục không ngừng nghỉ.

Cầm đầu đám người mặc áo đen là một gã đàn ông trung niên, hai bên gương mặt hắn đều có thẹo dữ tợn, bên hông đeo một thanh trường đao vẫn còn trong vỏ nhưng lại tỏa ra khí tức bá đạo khiến mọi người đều có thể cảm nhận được.

Tên đàn ông trung niên này chính là Lưu Diệt Vân.

- Giằng co đã lâu như vậy mà Vân Đằng Thương Hội các ngươi vẫn chưa chịu bỏ cuộc sao?

Lúc này một giọng nói lạnh lẽo phát ra từ Lưu Diệt Vân, hắn mỉm cười nhìn đám người Tần Thiên Vũ, lạnh lùng nói:

- Tuy nhiên không thành vấn đề, các ngươi một ngày không chịu giao ra đan phương thì chúng ta sẽ không dừng lại, ta muốn nhìn xem Vân Đằng Thương Hội các ngươi còn có thể chống đỡ được bao lâu nữa!

- Mấy tháng trước Vân Đằng Thương Hội các ngươi còn xảo trá, lợi dụng danh nghĩa của Lăng Tiêu Vũ Phủ để lừa gạt chúng ta, khiến chúng ta bị tổn thất nặng nề. Hôm nay các ngươi cũng nên trả giá rồi!

Tần Thiên Phong mở miệng nói, vẻ mặt có vài phần càn rỡ.

Trước đây bọn hắn không dám ra tay với Vân Đằng Thương Hội cũng vì e ngại Lăng Tiêu Vũ Phủ.

Nhưng sau khi biết được sự thật đằng sau, Tần Thiên Phong đã vô cùng tức giận, hắn không thể tin được mình đã bị gạt suốt một khoảng thời gian dài, Vân Đằng Thương Hội cùng Lăng Tiêu Vũ Phủ căn bản không có chút quan hệ hợp tác nào!

Trong sự tức giận, Tần Thiên Phong đã điều động chín đại thương hội không ngừng phá rối quá trình vận hành của Vân Đằng Thương Hội, hắn bằng mọi giá phải đòi lại khoản nợ này, nếu không sẽ khó có thể làm nguôi cơn giận trong lòng!

Hai người vừa nói xong thì cả đám phía sau bỗng tiến về phía trước một bước, cổ khí thế hỗn hợp không chút kiêng kị mà mạnh mẽ bộc phát, trong đó có phẫn nộ, có lãnh ý, cũng có tham lam, nói chung là đủ loại ý niệm tập trung vào trên người Vân Đằng Thương Hội.

- Cách thức làm ăn trên thương trường từ trước đến nay chính là lừa người lợi mình, đạo lý này ai ai cũng biết!

Tần Thiên Vũ nhìn về phía Tần Thiên Phong, cười nói:

- Chín đại thương hội các ngươi thất bại là vì sự ngu ngốc của bản thân, đừng nên đổ lỗi cho bất kì thứ gì khác, giờ phút này không ngờ các ngươi lại đem nguyên do thất bại đổ hết lên trên đầu của thương hội ta, điều này đúng là làm trò hề cho thiên hạ mà!

- Ỷ có người làm chỗ dựa liền đứng đây mà sủa như chó, mặt mũi của Tần gia đều bị ngươi làm mất sạch rồi!

Tần Thiên Vũ hừ lạnh một tiếng khiến sắc mặt của Tần Thiên Phong bỗng trở nên khó coi, một đám hội trưởng đằng sau lưng hắn cũng có biểu hiện tương tự.

- Tần Thiên Vũ, ngươi vốn là gia chủ Tần gia mà hiện tại lại đi ở nhờ dưới váy của Vân Đằng Thương Hội, đã thế còn cam nguyện nghe theo một thằng nhóc ranh, người mất mặt nên là ngươi mới phải?

Trong đám người bỗng nhiên truyền ra một giọng nói cực kì chua ngoa.

Người nói chuyện không ngờ lại là Thủy Sùng Hiền.

Ở trên người của hắn lượn lờ một tia âm sát khí yếu ớt chứng tỏ đã bước chân vào Địa Linh Cảnh, lúc nói chuyện cũng ngẩng cao đầu, biểu hiện mười phần hưng phấn không chút e ngại nào.

- Thủy Sùng Hiền, ngươi làm gì có tư cách mà nói chuyện ở đây!

Ánh mắt Sở Hổ vô cùng lợi hại nhìn thẳng Thủy Sùng Hiền, cười nói:

- Thủy gia có thể đứng vững gót chân ở Hoàng Thành này cũng hoàn toàn dựa vào La gia cùng với Vân Mộng Vũ Phủ, nếu không có hai người này thì các ngươi chẳng là cái thá gì cả. May mà thiếu gia chúng ta vào thời điểm cưới Lưu Hương tiểu thư đã cùng Thủy gia các ngươi phân rõ ranh giới, nếu không sợ rằng ngươi cũng làm cho bọn ta mất mặt theo!

- Làm càn!

Sắc mặt Thủy Sùng Hiền cực kì khó coi, hiển nhiên lời vừa rồi đã đụng đến nỗi đau của hắn.

Tuy sau khi tới Hoàng Thành thì Thủy gia liền nhanh chóng phát triền rồi đứng vững vàng gót chân, mà Thủy Thiên Nguyệt cũng từ từ thể hiện tài năng của mình, hiện tại đã đạt đến Tụ Linh Cảnh cửu trọng, chỉ thiếu chút nữa liền có thể bước vào Địa Linh Cảnh.

Nhưng tất cả những thứ này nếu so sánh với thành tựu mà Sở Hành Vân đã đạt được thì vô cùng ảm đạm, căn bản không có khả năng đặt ngang hàng.

Sau khi tới Hoàng Thành, Thủy Sùng Hiền thường xuyên nghĩ đến việc năm đó cầu hôn, đồng thời cũng cực kì hối hận vì đã cùng Sở Hành Vân phân rõ giới hạn, nếu không thì Vân Đằng Thương Hội ngày hôm nay đã có một phần của Thủy gia rồi!

- Thế nào, Thủy Thiên Nguyệt đâu rồi sao không thấy? Không lẽ sợ thiếu gia nhà ta đến mức trốn chui trốn nhũi à?

Sở Hổ lại bồi thêm một câu đầy cay độc, hắn hiện tại đã không còn là thiếu niên ngây thơ năm đó, cho dù đặt mình trong hiểm cảnh cũng không hề dễ dàng sợ hãi.

- Câm miệng, Sở Hành Vân hiện tại sợ rằng đã là người chết rồi!

Thủy Sùng Hiền gầm lên một tiếng, hắn chuyển hướng nhìn về phía Lưu Diệt Vân nói:

- Lưu tiền bối, mấy kẻ này đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, hay là ngài cứ trực tiếp ra tay cho bọn chúng biết sự lợi hại!

- Nói không sai, bọn họ không muốn bồi thường tổn thất thì không còn cách nào khác ngoài việc dùng võ lực để giải quyết!

La Xuyên Phong cũng đồng ý với quan điểm này, hắn vốn đã khó chịu với Vân Đằng Thương Hội từ lâu rồi, tranh thủ cơ hội lần này để giải tỏa mối hận trong lòng.

Lưu Diệt Vân nhìn về phía đám người Sở Hổ một lần nữa, hắn nhe răng nói:

- Ta hỏi một câu cuối cùng, Vân Đằng Thương Hội các ngươi có giao ra đan phương hay không?

- Muốn chiến liền chiến, đúng ở đó lảm nhảm làm gì!

Dương Viêm chợt quát lên, bọn chúng muốn Vân Đằng Thương Hội giao ra đan phương là điều không thể nào!

- Được, có chút dũng khí đấy!

Lưu Diệt Vân cười lạnh, thân hình lóe lên liền biến thành một đạo khói đen, lập tức xẹt qua mặt Dương Viêm rồi mất dạng.

Hắn lần nữa xuất hiện thì trước vị trí đứng đã có thêm hai người khác.

Hai người này thân mặc áo giáp, trên ngực có thêu hoa văn đám mây, đây đúng đội hộ vệ của Vân Đằng Thương Hội.

Hai tay Lưu Diệt Vân bao phủ bởi một lớp khí tức màu đen gắt gao kề ở sát cổ hai gã hộ vệ, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía Dương Viêm, nói:

- Vừa rồi ta từ bên cạnh ngươi bắt đi hai người mà ngươi không hề hay biết, ta thực sự không nghĩ ra ngươi lấy dũng khí đó ở đâu?

- Từ lần đầu tiên bọn ta ra tay đến nay đã giết tổng cộng 48 người, lại thêm hai người này là vừa vặn 50, Vân Đằng Thương Hội các ngươi vì sao cứ bắt ta phải giết người vậy? Các ngươi có thể ngoan ngoãn nghe lời được không?

Hai mắt Lưu Diệt Vân vô cùng lạnh lùng, bên trong còn lập lòe sát ý.

Hắc quang trên người của hắn không ngừng dày đặc, một loại lực lượng nào đó bỗng khiến hai tên hộ vệ phát ra tiếng kêu thảm thiết, âm thanh quanh quẩn bên trong Vân Đằng Điện khiến cho người xem cảm giác giống như mình đang ở trong lao ngục vậy.

- Dừng tay!

Nhưng vào lúc này một âm thanh mạnh mẽ truyền từ xa đến khiến ánh mắt mọi người co lại, cùng lúc nhìn về nơi phát ra tiếng động.

- Âm sát khí thật hùng hậu!

Lưu Diệt Vân thầm nghĩ trong lòng, hắn quát lớn một tiếng:

- Vừa tới là người phương nào?

Giọng nói vừa dứt liền có một cơn lốc kiếm khí xuất hiện rồi chậm rãi rơi xuống trung tâm đại điện, tốc độ nhanh như sấm sét khiến mọi người khó có thể nắm bắt được.

- Sở Hành Vân!

Dương Viêm đột nhiên hô một tiếng khiến ánh mắt mọi người càng co lại gắt gao hơn, hai con ngươi như lồi ra ngoài nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tuấn dật của Sở Hành Vân, thật lâu vẫn khó mà hoàn hồn lại được.

Người tới thật sự là Sở Hành Vân.

Dịch giả: Hào Ca

Biên tập: Mei_hnmn

Nhóm dịch Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch