Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 246: Vạch Trần Thân Phận

Chương 246: Vạch Trần Thân Phận




- Tên Sở Hành Vân này mất tích hơn nửa tháng mà vẫn chưa có chết, không ngờ lại còn bước chân vào Địa Linh Cảnh, điều này thật sự không thể nào, nửa tháng trước hắn vẫn chỉ là Tụ Linh Cảnh thất trọng thôi mà!

Trong lòng Lưu Diệt Vân nổi lên một trận sóng gió lớn, hắn vung tay đánh văng hai gã hộ vệ ra xa rồi gắt gao nhìn chằm chằm Sở Hành Vân.

Mọi người xung quanh cũng há hốc mồm tròn xoe mắt nhìn. Trong vòng nửa tháng đã từ Tụ Linh Cảnh thất trọng đột phá đến Địa Linh Cảnh nhất trọng, thiên phú thật là khủng khiếp, bên trong Hoàng Thành hình như không ai có tốc độ tu luyện nhanh như vậy.

Thủy Sùng Hiền thấy một màn này trong lòng liền càng thêm rầu.

Hắn tưởng rằng Thủy Thiên Nguyệt có thể vượt qua Sở Hành Vân, sớm một bước tiến vào Địa Linh Cảnh.

Nhưng hắn trăm triệu lần không ngờ tới cái suy nghĩ này của mình buồn cười đến mức nào.

Sở Hành Vân không chỉ bước chân vào Địa Linh Cảnh mà âm sát khí trên người đã vô cùng hùng hậu, ngay cả hắn cũng cảm nhận được sự sợ hãi đến từ nội tâm.

- Lẽ nào quyết định khi xưa của ta đã sai rồi sao?

Thủy Sùng Hiền lại một lần nữa tự hỏi bản thân mình, sắc mặt cũng chuyển thành rầu rĩ, không còn vẻ kiêu ngạo đắc ý lúc đầu.

Sở Hành Vân vừa tới liền phát hiện đám người Sở Hổ cũng không gặp vấn đề gì, trong lòng liền cảm thấy an tâm hơn.

- Ta biết thiếu gia người sẽ an toàn trở về mà!

Sở Hổ bước nhanh về phía trước, trong mắt có vài phần mừng rỡ.

Từ lúc Sở Hành Vân ra đi đến nay đã hơn nửa tháng mà không có một chút tin tức gì, điều này khiến đám người Sở Hổ cảm thấy lo lắng, sợ rằng Sở Hành Vân đã gặp phải vấn đề gì đó.

- Đã khiến ngươi phải lo lắng rồi!

Sở Hành Vân có thể cảm nhận được sự quan tâm của mọi người dành cho mình, hắn xoa đầu cười đầy áy náy, tiếp theo đó ánh mắt bắt đầu trở nên lạnh lùng nhìn về phía đám người Tần Thiên Phong.

Ánh mắt này khiến trái tim Tần Thiên Phong cùng La Xuyên Phong kịch liệt nhảy lên, trong lòng xuất hiện cảm giác hoảng sợ, cả người nhanh chóng lùi về phía sau.

Trước đây lúc ở Thiên Hương Lâu, Sở Hành Vân cũng đã dùng ánh mắt giống như vậy, nó rất lạnh, lạnh như bóng ma âm u từ địa ngục khiến bọn họ vừa thấy đã run rẩy.

- Ngươi chính là Sở Hành Vân sao?

Lưu Diệt Vân đứng dậy, nhếch miệng cười:

- Ngươi là chủ nhân của Vân Đằng Thương Hội chắc phải là người hiểu chuyện, chỉ cần các ngươi giao ra tất cả đan phương thì chúng ta sẽ lập tức rời đi, tuyệt đối không tiếp tục quấy rối nữa!

- Đương nhiên ngươi cũng có thể lựa chọn từ chối, nhưng chỉ cần ngươi nói một chữ “không” thì ta đảm bảo cả Vân Đằng Thương Hội đều có kết quả rất thảm.

Khí tức trên người Lưu Diệt Vân bỗng xuất hiện một tia dương cương khí, hắn mở miệng đe dọa.

- Nói không sai, nếu không giao ra đan phương thì chúng ta sẽ tử chiến đến cùng!

Nghe được lời của Lưu Diệt Vân, Tần Thiên Phong dần hồi phục lại tinh thần, ngày hôm nay hắn tuyệt đối sẽ không từ bỏ ý đồ, nhất định phải đoạt được tất cả đan phương.

Ùng ùng!

Chiến ý vừa mới tiêu tán đã bắt đầu hừng hực trở lại, đám người của chín đại thương hội bắt đầu tiến gần đến phía sau Lưu Diệt Vân để nương nhờ uy thế của hắn.

- Nhìn dáng dấp của bọn họ hình như đã quyết định xuống tay với các ngươi.

Lận Thiên Trùng xuất hiện sau lưng Sở Hành Vân, trên mặt hắn mang theo một nụ cười nhạt, trong đôi mắt có hàn quang lưu chuyển.

- Lận tiền bối, ám thương trong cơ thể người chỉ mới vừa được ngăn chặn, hiện tại không thích hợp để ra tay. Hơn nữa việc này cũng do ta gây ra, cứ để ta tự mình giải quyết đi!

Sở Hành Vân vừa nói xong, còn chưa đợi Lận Thiên Trùng đáp ứng thì đã trực tiếp tiến tới đứng mặt đối mặt với đám người Lưu Diệt Vân.

- Thế nào? Không lẽ Sở hội trưởng muốn ra tay?

Thấy Sở Hành Vân một mình tiến lên, Lưu Diệt Vân lập tức châm chọc.

Đột nhiên mọi người trong Vân Đằng Điện đều nhìn về phía Sở Hành Vân.

- Trong từ điển của Sở Hành Vân ta chưa bao giờ có hai chữ “e ngại”, các ngươi nếu muốn chiến thì Vân Đằng Thương Hội sẽ sẵn sàng tiếp chiêu, chỉ có điều...

Sở Hành Vân đột nhiên cố ý ngân dài lời của mình, hắn cười nói:

- Đây là tranh đấu giữa các thương hội, hình như đâu có quan hệ gì với Vân Mộng Vũ Phủ các ngươi?

Hắn vừa dứt lời, cả đại điện liền trở nên yên tĩnh.

Gần như tất cả đều cảm thấy khó hiểu, duy nhất chỉ có đám người Lưu Diệt Vân bỗng cảm giác tim đập nhanh, biểu tình trở nên rất mất tự nhiên.

- Lời này của ngươi là có ý gì, Vân Mộng Vũ Phủ ở đâu vào đây?

Lưu Diệt Vân nở nụ cười nhạt, hắn giả vờ trấn định nói.

- Phải vậy không?

Sở Hành Vân đồng dạng cười, đôi mắt sắc bén như nhìn thấu tất cả, hắn không nhanh không chậm nói:

- Phương pháp ngụy trang mà các ngươi sử dụng là thánh giai cấp thấp Thiên Huyễn Dịch Dung Thuật, sau khi tu luyện đến viên mãn không chỉ thay đổi dung mạo mà còn có khí tức, điều này ta nói không sai chứ?

Nghe được lời Sở Hành Vân vừa nói, Lưu Diệt Vân có chút hoảng hốt, nhưng hắn vẫn tiếp tục giả ngu:

- Thiên Huyễn Dịch Dung Thuật là cái gì sao ta chưa từng nghe nói qua? Mà Sở Hành Vân ngươi cũng thật đê tiện, không ngờ lại kéo Vân Mộng Vũ Phủ vào vũng nước đục này!

Hắn một mặt nói chuyện, mặt khác vận chuyển công pháp che dấu đi tất cả khí tức.

- Không cần phải tốn công làm gì!

Sở Hành Vân dùng một loại ánh mắt khinh thường nhìn Lưu Diệt Vân, châm chọc nói:

- Phương pháp ngụy trang thô thiển như Thiên Huyễn Dịch Dung Thuật này dù ngươi có tu luyện tới cực hạn cũng đừng mơ tưởng lừa gạt được ta.

Vừa dứt lời, Sở Hành Vân vung tay lên, Vạn Thú Hỏa nhanh chóng đánh về phía đám người Lưu Diệt Vân.

Nhưng ngọn lửa chưa đến gần bọn họ thì đã lập tức không thấy đâu nữa, sau đó vô số đạo ấn ký thần bí xuất hiện, trên ấn ký tỏa ra ánh sáng chiếu về phía đám người Lưu Diệt Vân khiến khuôn mặt của họ biến đạng, cả người cũng bắt đầu xảy ra sự thay đổi.

- Thì ra là Lưu Tung trưởng lão!

Sở Hành Vân thu tay lại, những đạo ấn ký kia cũng bắt đầu biến mất. Hắn cười tủm tỉm nhìn đoàn người trước mặt, giọng nói to rõ khiến ai cũng có thể nghe được.

Mọi người đưa mắt nhìn lại thì không còn thấy Lưu Diệt Vân đâu nữa, chỗ hắn vừa đứng hiện tại là một lão giả thân hình cao gầy mặc hắc bào, mà bộ dạng của đám người phía sau hắn cũng thay đổi.

- Không nghĩ tới, Lưu Diệt Vân lại là Lưu Tung, mà đám người phía sau hắn hình như cũng là trưởng lão Vân Mộng Vũ Phủ thì phải?

- Tranh đấu bên trong Hoàng Thành thì năm đại Vũ Phủ không có quyền can thiệp. Vậy mà nửa tháng này đám người Vân Mộng Vũ Phủ không ngờ lại chẳng coi quy định ra gì, nhiều lần ra tay đối với Vân Đằng Thương Hội ta, lại còn có ý đồ muốn cướp đoạt đan phương, thật là vô sỉ!

- Thảo nào bỗng nhiên lại có một đám cao thủ xuất hiện, thì ra là do Vân Mộng Vũ Phủ làm trò quỷ.

Đám người Vân Đằng Thương Hội liên tục bàn luận, trong lòng có bao nhiêu lửa giận đều bộc phát ra hết khiến sắc mặt đám người của chín đại thương hội vô cùng khó coi.

Năm đại Vũ Phủ có địa vị cao cả bên trong Lưu Vân Hoàng Triều, tuyệt đối không thể ra tay can thiệp vào việc tranh đấu giữa các thế lực bên trong Hoàng Thành, nếu không sẽ gặp phải tất cả thế lực vây công để ổn định sự cân bằng.

Vân Mộng Vũ Phủ làm ra những hành động điên cuồng đối với Vân Đằng Thương Hội đã khiến nhiều người nổi giận!

- Lui!

Tần Thiên Phong thấp giọng nói một câu, thân hình lập tức lui về phía sau, hắn muốn phân rõ ranh giới với Vân Mộng Vũ Phủ.

Thấy Tần Thiên Phong hành động như vậy, đám người Lưu Tung tức giận mắng liên tục.

Lúc đi lên Tề Vân Phong bọn họ đã từng nói sẽ cùng nhau tiến lùi, trăm triệu lần không nghĩ tới chỉ vì một việc nhỏ như thế này mà đám người Tần Thiên Phong liền lập tức cắt đứt mọi quan hệ hợp tác.

- Coi như ta đã thấy rõ bộ mặt thật của các ngươi, chuyện ngày hôm nay Vân Mộng Vũ Phủ chúng ta nhất định sẽ không bỏ qua!

Lưu Tung hung hăng trừng mắt nhìn đám người Tần Thiên Phong, sau đó liền muốn quay đầu chạy khỏi nơi này.

- Đi được sao?

Ánh mắt Sở Hành Vân trở nên lạnh lùng, hắn tùy tiện đánh một chỉ vào trong hư không.

Hưu hưu hưu!

Mười tám thân ảnh hạ xuống phong tỏa khắp các ngỏ ngách trong Vân Đằng Điện.

Trên người những thân ảnh này không có một chút sinh cơ nào, chúng đứng im một chỗ như vật chết, tuy nhiên cổ khí tức trên người vô cùng mạnh mẽ bao phủ toàn bộ Vân Đằng Điện.

Mười tám thân ảnh này chính là linh khôi.

Nhưng chúng không còn là tam sát linh khôi mà đã biến thành lục sát linh khôi, thực lực đều đạt đến Địa Linh Cảnh lục trọng!

Dịch giả: Hào Ca

Biên tập: Mei_hnmn

Nhóm dịch Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch