Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 247: Nợ Máu Trả Bằng Máu

Chương 247: Nợ Máu Trả Bằng Máu




Sau khi rời khỏi Thiên Viêm Sơn Mạch, Sở Hành Vân cất mười tám đầu linh khôi vào không gian bên trong Luân Hồi Thạch, đồng thời hắn dùng những tài liệu mà Cảnh Thiên Ngữ đã sớm chuẩn bị để ngày đêm rèn luyện những linh khôi này.

Cuối cùng thì mười tám đầu linh khôi này cũng đồng loạt thăng cấp thành lục sát linh khôi.

Linh khôi thăng cấp có sự khác biệt với võ giả nhân loại.

Mỗi lần tu vi của võ giả đột phá thì thực lực sẽ gia tăng, đồng thời trình độ nắm giữ võ linh cũng sẽ mạnh hơn.

Mà linh khôi không phải vật sống, trong thân thể chúng không có võ linh.

Nhưng điểm khác biệt lớn nhất chính là mỗi lần những linh khôi này tấn chức thì thân thể chúng sẽ cứng rắn hơn, khó có thứ gì phá vỡ được.

Sở hữu thân thể mạnh mẽ, không hề sợ hãi bất kì thứ gì, đặc biệt nhất là khả năng bền bỉ không chết không ngớt, ba đặc điểm này chính là những điều làm nên sự bá đạo của linh khôi!

Lưu Tung âm trầm nhìn mấy đầu lục sát linh khôi trước mặt, biểu tình nhìn như trấn định nhưng nội tâm lại liên tục rung động.

Đồ vật hiếm có như linh khôi hắn chỉ nghe nói qua trong điển tịch cổ, nhưng hắn trăm triệu lần không nghĩ tới Sở Hành Vân lại có thứ trân quý như thế này, hơn nữa hắn vừa ra tay đã triệu hồi tới mười tám đầu.

Mọi người xung quanh cũng bị sự xuất hiện của mười tám đầu lục sát linh khôi dọa sợ, đồng thời trên mặt cũng tràn đầy vẻ tham lam.

Ở trong Hoàng Thành thì Địa Linh Cảnh lục trọng đã coi như cường giả hàng đầu, ở bất kỳ một gia tộc hay thế lực đều được mọi người tôn sùng, ngay cả bên trong năm đại Vũ Phủ cũng có thể được ban cho chức trưởng lão.

Mười tám đầu lục sát linh khôi này giống như là mười tám cao thủ Địa Linh Cảnh lục trọng vậy, thậm chí ở một góc độ nào đó còn muốn vượt qua, tất cả cũng vì chúng không bao giờ biết sợ hãi hay mệt mỏi.

- Tên nhóc Sở Hành Vân này mỗi lần xuất hiện đều mang cho chúng ta một sự vui mừng ngoài ý muốn. Có mười tám đầu lục sát linh khôi này, ta muốn xem thử ai còn dám đụng chạm đến Vân Đằng Thương Hội chúng ta nữa!

Dương Viêm đã sớm mang một bụng đầy phẫn nộ, trong lời của hắn có vài phần châm chọc.

Đám người Sở Hổ cùng Tần Thiên Vũ cũng mừng như điên.

Thời gian thành lập Vân Đằng Thương Hội vẫn quá ngắn, số lượng cường giả mời chào được không nhiều, đồng thời do việc thành lập phân hội khiến nhân lực đã ít càng thêm ít, cũng vì thế mới bị Vân Mộng Vũ Phủ thừa cơ hội làm khó dễ.

Nhưng sau khi có mười tám đầu linh khôi này rồi thì không cần phải tiếp tục lo những chuyện đó nữa!

Thấy Lưu Tung trầm mặc không nói, Sở Hành Vân tiếp tục tiến về phía trước.

Mỗi lần hắn tiến tới một bước thì mười tám đầu linh khôi cũng làm hành động tương tự, khí thế mạnh mẽ tràn ngập trong đại điện, áp bách lên trên thân thể đám người Lưu Tung.

Khuôn mặt Lưu Tung cau lại, hắn lạnh như băng nói:

- Sở Hành Vân, ngươi làm vậy là có ý gì?

Nghe Lưu Tung nói, trên mặt Sở Hành Vân lập tức xuất hiện một nụ cười châm chọc:

- Lưu Tung, nửa tháng này đám người các ngươi liên tục dùng thân phận nguy trang ra tay với Vân Đằng Thương Hội ta, hơn nữa mỗi lần ra tay đều cướp lấy sinh mạng của không ít người, vừa rồi nếu không phải ta đến đúng lúc thì sợ rằng hai hộ vệ lúc nãy cũng sẽ chết trong tay của ngươi!

- Các ngươi tạo nên nhiều sát nghiệp như vậy, hiện tại cũng nên nợ máu trả bằng máu rồi.

Nói đến đây, sắc mặt của Sở Hành Vân bỗng trở nên vô cùng bình tĩnh, hắn cứ như vậy ngắm nhìn đám người Lưu Tung giống như nhìn những cổ thi thể lạnh băng, trên mặt không hề có một chút cảm xúc nào.

- Nợ máu trả bằng máu?

Lưu Tung nhíu chặt vùng lông mày, trên khuôn mặt già nua tràn đầy khinh thường, hắn nói:

- Chỉ là mười tám đầu lục sát linh khôi mà đã nghĩ muốn lấy mạng ta, thật sự không tự lượng sức mình!

- Thật vậy không?

Sở Hành Vân đồng dạng nở nụ cười, đôi mắt ngay lập tức chuyển thành màu máu, thân hình lóe lên trực tiếp lao về phía Lưu Tung.

Cùng lúc đó, mười tám đầu lục sát linh khôi cũng bắt đầu hành động, chúng hóa thành mười tám vệt sáng lao tới vị trí hơn mười tên trưởng lão đằng sau Lưu Tung, tốc độ nhanh đến kinh người.

- Ngươi đã thật sự muốn chết thì ta sẽ giúp một tay!

Trong lòng Lưu Tung đã sớm tràn đầy sát ý, chỉ thấy hắn khẽ động đã xuất hiện trước người Sở Hành Vân, cổ hắc quang (ánh sáng đen) bao trùm quanh thân thể hắn, đồng thời trên người liên tục phát ra khí tức tà ác.

Hai tay hắn đánh một trảo vào trong hư không, nhất thời thiên địa linh lực xung quanh đều đọng lại, một quỷ thủ (bàn tay quỷ) dữ tợn xấu xí bỗng xuất hiện, nó tỏa ra khí tức hắc ám vô cùng kinh khủng như muốn vặn cổ Sở Hành Vân.

- Chết đi!

Quỷ thủ màu đen càng ngày càng ngưng thật, khí tức đáng sợ điên cuồng đè ép lên người Sở Hành Vân khiến thân thể hắn khẽ run, máu huyết toàn thân cũng có hiện tượng muốn run rẩy theo.

- Thực lực của Lưu Tung bên trong Vân Mộng Vũ Phủ rất gần với Ân Thiên Thành cùng Mạc Tả, hơn nữa võ linh Quỷ Thủ cũng rất quỷ dị, nó có thể xâm nhập vào cơ thể đối thủ, đồng thời liên tục ăn mòn kinh mạch cùng máu huyết, chúng ta nên ra tay giúp đỡ Sở Hành Vân!

Dương Viêm đột nhiên mở miệng nói.

Tần Thiên Vũ lập tức gật đầu, ánh mắt ngưng trọng nói:

- Nửa bước Thiên Linh Cảnh đã có thể nắm trong tay một tia dương cương khí, huống hồ tên Lưu Tung này còn ẩn ẩn một chút sát ý, lúc ra tay chúng ta cũng nên cẩn thận!

- Trận đánh này cứ để Sở Hành Vân xử lý là được!

Lúc này Lận Thiên Trùng đột nhiên ngăn cản đám người Tần Thiên Vũ, hắn cười nhạt nói:

- Các ngươi quá coi thường Sở Hành Vân rồi, trận chiến này chưa tới cuối cùng vẫn chưa biết là ai hơn ai đâu!

Mọi người nghe vậy liền khẽ run, ánh mắt đều đổ dồn vào cuộc chiến phía trước mặt.

Sở Hành Vân vẫn bình tĩnh như trước, cánh tay khẽ vẫy, Linh Kiếm liền xuất hiện ở trên không trung, huyết quanh mạnh mẽ tràn ra va chạm với khí tức tà ác tạo nên hàng loạt tiếng va chạm.

- Chiến!

Một âm thanh lạnh lùng phát ra từ miệng Sở Hành Vân.

Trảm Không Kiếm lập tức ra khỏi vỏ rồi hòa cũng một thể với Linh Kiếm, trên thân kiếm xuất hiện vô số hoa văn màu máu, huyết quang giống như thủy triều tỏa ra xung quanh Sở Hành Vân.

- Tà Quỷ Trảm!

Lưu Tung nổi giận gầm lên một tiếng, hắn lập tức rút trường đao ra, võ linh Quỷ Thủ đằng sau lưng lập tức hóa thành một đoàn hắc quang quỷ dị điên cuồng lao về phía Sở Hành Vân, âm sát khí lập tức biến linh lực ở nơi nó đi qua thành hư vô.

Cảm thụ được sát ý lạnh giá của Lưu Tung, huyết quang trên người Sở Hành Vân ngày càng nồng đậm hơn, nhiễm đỏ cả thân thể của hắn, đồng thời khiến khí thế của hắn không ngừng tăng vọt.

- Băng Phong Thiên Địa!

Một đạo hàn khí lạnh như băng lập tức xuất hiện, đồng thời thân ảnh của Sở Hành Vân bỗng hóa thành ảo ảnh rồi lao thẳng về phía võ linh Quỷ Thủ mà không hề tránh né.

Tốc độ của Sở Hành Vân càng lúc càng nhanh, hắn trông giống như một đạo ánh sáng màu máu vô cùng yêu dị khiến lòng người chấn động.

- Ta đã đạt đến Tụ Linh Cảnh cửu trọng, võ linh Quỷ Thủ có thể tỏa ra vô tận âm sát khí, tên nhóc Sở Hành Vân này không ngờ lại lựa chọn tấn công trực diện, đúng thật là ngu ngốc!

Trong lòng Lưu Tung tràn đầy vẻ khinh thường, nhưng hắn chưa kịp nói gì thì đã phải nuốt lại vào trong họng, miệng há hốc không nói được câu gì.

Không chỉ mỗi hắn mà mọi người ở đây đều trợn mắt há mồm lộ vẻ kinh ngạc

Cả không gian bỗng nhiên trở nên yên lặng!

Dịch giả: Hào Ca

Biên tập: Mei_hnmn

Nhóm dịch Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch