Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 249: Vô Tình Chém Giết

Chương 249: Vô Tình Chém Giết




Sợi xích quỷ dị này không ngừng tỏa ra ánh sáng màu đỏ, mặc dù không chói mắt nhưng ai nhìn thấy chúng thì linh hải trong cơ thể lập tức trở nên run rẩy.

- Dương cương khí!

Lận Thiên Trùng mắt nhìn về phía trận đấu đang diễn ra, miệng bỗng nhiên nói một câu.

Nghe vậy, đám người Tần Thiên Vũ mới hiểu được chuyện gì đang xảy ra.

Hèn chi khi vầng sáng màu đỏ xuất hiện thì âm sát khí trong cơ thể bọn họ lại tỏ ra sợ hãi như vậy, thì ra đây chính là dương cương khí chí dương chí cương mà chỉ có cường giả Thiên Linh Cảnh mới đủ sức nắm giữ.

- Ngươi nói không sai, sợi xích này chính là do dương cương khí ngưng tụ thành!

Trên mặt Lưu Tung tràn ngập đắc ý, hắn nhìn Sở Hành Vân cười gằn:

- Trong lúc chiến đấu ta đã lén xuất ra một luồng dương cương khí nho nhỏ bám lên trên cơ thể ngươi, hiện tại chỉ cần ta tâm niệm vừa động thì luồng dương cương khí đó sẽ nổ tung, mà ngươi cũng sẽ chết đến hồn phi phách tán!

Sau khi nói, Lưu Tung càng cười to hơn, biểu hiện của hắn cũng có vẻ điên cuồng hơn trước.

- Dương cương khí cùng âm sát khí là hai loại lực lượng tương sinh tương khác, từ lúc bước vào Địa Linh Cảnh ta đã có thể nắm giữ rất rõ âm sát khí, chẳng lẽ ngươi nghĩ ta không biết hành động đê tiện của ngươi sao?

Sở Hành Vân trừng mắt nhìn Lưu Tung, đồng thời mở miệng châm chọc khiến Lưu Tung đang cười bỗng nhiên câm lặng, hai mắt mở to, giọng run run nói:

- Cho dù ngươi phát hiện thì đã sao, cuối cùng cũng không phải bị ta khống chế sao? Hiện tại cái mạng nhỏ của ngươi nằm trong lòng bàn tay ta, muốn chém muốn giết chỉ cần một ý niệm!

Nói xong, Lưu Tung giơ cao sợi xích bằng dương cương khí giống như phô trương thanh thế, miệng liên tục hừ lạnh.

- Ngươi đã tự tin như vậy thì cứ thử đi!

Sở Hành Vân hai tay khoanh trước ngực, bộ dạng đầy tự tin khiến Lưu Tung cảm thấy chột dạ, trong nội tâm có dự cảm không tốt.

Hắn liếc mắt nhìn Sở Hành Vân rồi lại đảo qua sợi xích bằng dương cương khí trong tay, gằn giọng nói:

- Đúng là hạng người cuồng vọng, đi chết đi!

Ông!

Khí tức toàn thân Lưu Tung bắt đầu sôi trào, sợi xích dương cương khí bắt đầu tỏa ra ánh sáng như vầng mặt trời chói chang, đồng thời một cổ lực lượng vô cùng cuồng bạo tuôn ra khiến sợi xích nổ tung.

Lực lượng cuồng bạo này ngày càng đến gần Sở Hành Vân, sắc mặt Lưu Tung tái nhợt nhưng trên miệng lại nở một nụ cười, hắn lẩm bẩm:

- Ta tiêu hao ba năm, vất vả lắm mới có thể cảm nhận được một luồng dương cương khí, không ngờ hôm nay phải lãng phí ở trên người tên Sở Hành Vân này. Dù sao điều này cũng đáng giá, ta có thể giúp Vũ Phủ loại bỏ một mầm họa lớn!

Lưu Tung trong nội tâm đang nghĩ đến vấn đề này, hắn ngẩng đầu định quan sát trạng thái lúc chết của Sở Hành Vân thì bỗng một tia sáng xanh thẳm xẹt qua khiến hắn cứng đờ cả người.

Trong tầm mắt của hắn, trên người Sở Hành Vân bỗng xuất hiện một bộ giáp, mà trên bộ giáp đó có từng luồng ánh sáng xanh di chuyển như những đám mây bao phủ toàn thân Sở Hành Vân.

Ánh mắt Lưu Tung gắt gao nhìn chằm chằm vào bộ giáp màu xanh đó, con ngươi nhanh chóng co rút lại, đến cuối cùng liền hét lên một tiếng:

- Vân Mộng Huyền Thiên Khải, không ngờ lại là Vân Mộng Huyền Thiên Khải!

Lời này của hắn làm mọi người cảm thấy giật mình.

Ai ở đây đều không hề xa lạ gì với cái tên Vân Mộng Huyền Thiên Khải, thậm chí có thể nói rất quen thuộc, nó chính là tam văn vương khí, là trấn phủ chí bảo truyền thừa mấy trăm năm của Vân Mộng Vũ Phủ.

Nhưng món bảo vật vô cùng trân quý này chẳng phải luôn nằm bên trong Vân Mộng Vũ Phủ sao, sao nó lại có thể rơi vào tay của của Sở Hành Vân được?

Vù vù vù vù!

Lưu Tung liên tục thở hổn hển, ánh mắt hắn nhìn về phía Sở Hành Vân đã hoàn toàn vô thần, trống rỗng.

Nửa tháng trước, Ân Thiên Thành triệu tập hết tất cả trưởng lão để chuẩn bị cho kế hoạch ám sát Sở Hành Vân.

Để phòng ngừa vạn nhất, Ân Thiên Thành đã giao Vân Mộng Huyền Thiên Khải vào trong tay Mạc Tả, yêu cầu hắn bằng mọi giá phải mang thủ cấp (đầu lâu) của Sở Hành Vân trở về.

Đến nay đã qua nửa tháng mà đoàn người Mạc Tả vẫn chưa trở về, Vân Mộng Huyền Thiên Khải không ngờ lại xuất hiện ở trong tay của Sở Hành Vân.

Trong giây lát Lưu Tung bỗng nhận ra điều gì đó, nhưng càng nhiều hơn vẫn là sự khó tin, hắn thực sự không nghĩ ra Sở Hành Vân đã dùng cách nào để giết chết đám người Mạc Tả!

Khó hiểu.

Vô cùng khó hiểu.

Lưu Tung vẫn không cách nào ngừng tự hỏi, tuy nhiên hắn sẽ mãi không bao giờ tìm được câu trả lời.

Dương cương khí cuồng bạo đánh vào những đám mây xanh chỉ phát ra từng tiếng va chạm nhỏ rồi biến mất, thân ảnh Sở Hành Vân hóa thành một tia chớp lao về phía bên này, Lưu Tung có thể rõ ràng cảm giác được bên trong cổ huyết quang kia có chứa sát khí dày đặc.

- Không!

Lưu Tung hét lên một tiếng đầy thê lương, hai mắt như muốn nứt ra nhìn chằm chằm vào kiếm quang sắc bén phía trước, trong đầu hắn liên tục xuất hiện vô số ý niệm như sợ hãi, chấn động, khó hiểu,... sau đó liên tục lùi về phía sau.

Nhưng hắn vẫn không có khả năng thay đổi vận mệnh của mình.

Phốc!

Kiếm ảnh che trời một lần nữa hiện ra, kiếm quang hùng hậu trong chớp mắt liền bao phủ Lưu Tung, nó mang khí thế như muốn chặt đứt hư không đâm thẳng về phía trước, sau đó phát ra vô số tia sáng xuyên thủng tầng mây rồi bắn lên trời cao.

Thân thể Lưu Tung bị kiếm quang chôn vùi liền phát ra vô số tiếng kêu thê lương, những âm thanh này vang vọng đến chỗ sâu nhất trong tâm hồn những người ở đây.

Sở Hành Vân không nhìn luồng kiếm quang này, thậm chí khi hắn ra tay cũng không thèm liếc mắt nhìn đối thủ.

Hắn quỳ một chân trên mặt đất, hai tay chống xuống liên tục thở hổn hển do tiêu hao quá độ, tuy nhiên ánh mắt vẫn bình tĩnh như trước.

Mọi người nhìn chằm chằm Sở Hành Vân một hồi lâu quên cả việc hít thở, họ cảm giác muốn điên lên vì một màn điên cuồng này, ngay cả đám người Tần Thiên Vũ cùng Dương Viêm cũng trở nên đờ đẫn.

Trước khi trận chiến này xảy ra, bọn họ vẫn nghĩ Sở Hành Vân còn lâu mới là đối thủ của Lưu Tung, thậm chí còn có ý định ra tay bức lui Lưu Tung để giải cứu Sở Hành Vân.

Ai mà nghĩ tới được Sở Hành Vân lại có thể lấy sức một mình giết chết Lưu Tung, phải nói là hoàn toàn tiêu diệt, ngay cả thi thể và hài cốt cũng chẳng còn!

- A! A! A!

Trong lúc mọi người vẫn suy nghĩ về một màn kia thì bỗng vô số tiếng kêu thê lương vang lên khiến họ phục hồi lại tinh thần.

Những tiếng kêu này xuất phát từ hơn mười tên trưởng lão của Vân Mộng Vũ Phủ.

Lúc đầu bọn họ chiến đấu với mười tám đầu linh khôi hơi chiếm thế thượng phong, nhưng sau khi Lưu Tung chết thì bọn họ liền như mất hết tinh thần, thân thể cũng trở nên cứng ngắc.

Những kẻ này đã mất đi ý chí chiến đấu lập tức bị mười tám đầu linh khôi ra tay vô tình lần lượt đánh nát đầu.

Phốc phốc phốc phốc!

Từng tên trưởng lão dần dần mất đi sinh cơ, cuối cùng họ đều biến thành những thi thể lạnh giá, lẳng lặng nằm trên mặt đất, chết đến không thể chết tiếp.

- Các ngươi tạo nhiều sát nghiệp như vậy, hiện tại nên nợ máu trả bằng máu rồi.

Vào lúc này trong đầu mỗi người đều vang vọng câu nói của Sở Hành Vân, tuy nhiên không ai dám cười nhạo, cũng không ai có can đảm để cười nhạo.

Bởi vì Sở Hành Vân đã chứng minh bằng hành động của mình.

Cả đám người Vân Mộng Vũ Phủ, bao gồm cả Lưu Tung đều chết sạch, nợ máu đã được trả bằng máu rồi!

Dịch giả: Hào Ca

Biên tập: Mei_hnmn

Nhóm dịch Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch