Cơn bực bội xông thẳng lên đầu khiến Tô Không muốn hộc máu.
- Một đầu phi hành linh thú Địa Linh Cảnh đã có giá 10 vạn linh thạch, ngươi bắt ta giao ra ba đầu phi hành linh thú chỉ để đổi lấy 20 vạn linh thạch, nghĩ ta là thằng ngu à?
Sau đó hắn nhìn về đám hội trưởng còn lại, lớn tiếng nói:
- Chư vị, Vân Đằng Thương Hội đã ép chúng ta đến mức này, nếu không ra tay phản kích thì sau này họ sẽ chừa đường sống cho chúng ta sao?
Mặc dù lời này của hắn đầy kích động nhưng cả đám hội trưởng không ai dám đáp lời.
Trong chín đại thương hội thì Tần gia có thực lực mạnh nhất. Vừa rồi Tần Thiên Phong đã sớm bỏ của chạy lấy người, tám thương hội bọn họ hiện tại như rắn mất đầu, nào có can đảm đối kháng Vân Đằng Thương Hội.
Phải biết rằng Vân Đằng Thương Hội không chỉ có Sở Hành Vân cùng mười tám đầu lục sát linh khôi; từ đầu đến giờ đám người Dương Viêm cũng chưa có bất kì hành động nào. Nếu bọn họ dám gây ra hỗn chiến thì chỉ tự đưa mình vào chỗ chết!
- Ta nói rồi, ta không hề muốn xé rách mặt mũi với các vị, chúng ta tốt nhất nên biến chiến tranh thành tơ lụa là tốt nhất. Nếu như Bạch Hà Thương Hội không giao ra 30 vạn linh thạch cũng không sao, đương nhiên ta sẽ không ngại ra tay một lần nữa!
Sở Hành Vân vô cùng bình thản nói.
Mười tám đầu lục sát linh khôi dần tiến lại gần, Vạn Thú Hỏa trong hư không cũng bắt đầu trở nên lập lòe như có thể rơi xuống đất bất kì lúc nào, hỏa quang hừng hực chiếu sáng khuôn mặt Tô Không.
- Ghê tởm!
Tô Không nhìn vào ánh mắt lạnh giá của Sở Hành Vân, hắn liền hiểu được hôm nay Bạch Hà Thương Hội không còn cách nào thoát thân, nhất định phải xuất ra nội tình của mình.
Sau khi trầm ngâm trong chốc lát, Tô Không cười lên một tiếng đầy thê lương rồi lấy ra ba tấm lệnh bài màu bạc ném về phía Sở Hành Vân.
Sở Hành Vân lập tức nắm ba tấm lệnh bài vào trong tay, tiếp theo đó hắn liền truyền linh lực vào bên trong.
Ông ông ông!
Ba tiếng vang lập tức phát ra, Sở Hành Vân khẽ động, quát to vào trong hư không:
- Xuất hiện đi!
Chỉ thấy ba tấm lệnh bài khẽ run, một luồng ba động như có như không truyền ra. Không lâu sau, trên bầu trời Tề Vân Phong lập tức xuất hiện ba đầu Kim Dực Hắc Ưng bay lượn đồng thời phát ra từng tiếng hót cao vút.
Ba tấm lệnh bài này gọi là Ngự Thú Lệnh, chỉ cần võ giả truyền linh lực vào trong đó liền có thể liên kết với linh thú ở bên trong, dựa vào mối liên kết này họ liền dễ dàng khống chế chúng.
Mà ba đầu Kim Dực Hắc Ưng trên bầu trời Tề Vân Phong chính là ba đầu phi hành linh thú Địa Linh Cảnh của Tô Không.
- Phi hành linh thú Địa Linh Cảnh có thể ngày đi ngàn dặm, dùng để truyền tin hay vận chuyển linh tài đều vô cùng thuận tiện, đặc biệt nếu vào thời khắc nguy hiểm thì còn có thể dùng để chiến đấu. Dùng 20 vạn linh thạch đổi lấy ba đầu phi hành linh thú này thật sự quá lời!
Sở Hổ mắt nhìn cảnh tượng trên bầu trời mà nội tâm vô cùng nóng bỏng.
Ngay cả đám người Dương Viêm cùng Tần Thiên Vũ cũng đều mang vẻ mặt vui mừng. Ba đầu Địa Linh Cảnh phi hành linh thú vừa có thể ngăn địch, lại vừa có thể thuận lợi di chuyển, có thể nói là trăm lợi không có một hại.
- Thế nào? Bạch Hà Thương Hội chúng ta có thể đi được chưa?
Trong lòng Tô Không đang rỉ máu, trong giọng nói có chút run rẩy.
- Đương nhiên.
Sở Hành Vân nhẹ nhàng cười, tâm niệm hắn khẽ động, mười tám đầu lục sát linh khôi lập tức chừa một lối đi để người của Bạch Hà Thương Hội bình yên rời khỏi.
Sở Hành Vân cất ba tấm Ngự Thú Lệnh vào, sau đó hắn nhìn về phía bảy đại thương hội còn lại.
Lúc này La Xuyên Phong cùng Lý Vân Hải gần như đứng ra cùng một lúc, họ khẽ phất tay lấy ra hai chiếc nhẫn trữ vật đưa cho Sở Hành Vân, bên trong vừa vặn đủ 30 vạn linh thạch.
La Thủy Thương Hội cùng Dương Bảo Thương Hội dưới quyền hai người họ tài lực xa xa không bằng thương hội Tần gia, 30 vạn linh thạch gần như tiền lời trong hai năm của cả thương hội. Lúc này bọn họ lấy ra chắc chắn thương hội sẽ rơi vào cảnh khó khăn.
Nhưng dù sao thì bọn họ không dám cò kẹ mặc cả.
Vừa rồi tình trạng thê thảm của Bạch Hà Thương Hội ai cũng thấy tận mắt, bọn họ không chiếm được tiện nghi gì mà ngược lại còn bị Sở Hành Vân bóc lột nhiều hơn một đầu phi hành linh thú Địa Linh Cảnh.
Từ những điểm này bọn họ liền phải cắn răng lấy ra 30 vạn linh thạch rồi nghênh ngang rời đi.
- Coi như các ngươi thức thời!
Sở Hành Vân cười tủm tỉm cất hai chiếc nhẫn trữ vật vào, ánh mắt nhìn về phía những thương hội còn lại không chút biểu cảm nào, nhàn nhạt nói:
- Hiện tại đến lượt các vị rồi đó!
Lộp bộp!
Trong lòng năm người bọn họ kịch liệt đấu tranh, hai mắt nhìn nhau, khuôn mặt tràn đầy đau khổ.
Trong chín đại thương hội thì thương hội Tần gia có thực lực mạnh nhất, tiếp theo đó là La Thủy Thương Hội, Bạch Hà Thương Hội cùng Dương Bảo Thương Hội, năm thương hội còn lại chỉ xếp hàng trung bình.
30 vạn linh thạch coi như tất cả tài sản của bọn họ, một khi giao ra thì như mất sạch, thậm chí cả gia tộc đều sẽ rơi vào cảnh khốn khó.
- Sở hội trưởng, Cẩm Tú Thương Hội ta nguyện ý gia nhập Vân Đằng Thương Hội, từ nay về sau sẽ nghe theo Vân Đằng Thương Hội sai đâu đánh đó. Chẳng biết hành động này của ta có thể bỏ qua việc phải nộp 30 vạn linh thạch không?
Người nói chuyện là hội trưởng của Cẩm Tú Thương Hội.
Lời này vừa ra thì những người còn lại bỗng hai mắt nhìn nhau, không ngờ Cẩm Tú Thương Hội lại cam nguyện thuần phục!
Từ khi Vân Đằng Thương Hội được thành lập cho đến nay, chín đại thương hội bọn họ luôn luôn chống đối lại, thậm chí không tiếc tăng giá linh tài để chèn ép Vân Đằng Thương Hội, đồng thời thể hiện uy thế của mình.
Mà bây giờ Cẩm Tú Thương Hội, một trong chín đại thương hội, lại lựa chọn thuần phục!
- Tự nhiên có thể.
Sở Hành Vân thẳng thắng trả lời:
- Thực lực Cẩm Tú Thương Hội thật sự không tầm thường, ở trong các thành trì lớn đều có phân hội. Hôm nay Vân Đằng Thương Hội chúng ta đang trên đà xây dựng phân hội, các ngươi tham gia vào vừa lúc có thể cung cấp thương lộ (những con đường thông thương), thuận tiện hơn cho việc xây dựng phân hội của chúng ta!
Nói đến đây, Sở Hành Vân nhìn hội trưởng Cẩm Tú Thương Hội rồi đột nhiên cười nói:
- Tất cả những thương hội hợp tác với chúng ta sẽ được chia lợi nhuận 5-5. Xét thấy Cẩm Tú Thương Hội các ngươi đã phạm phải sai lầm, lợi nhuận sau này sẽ phân phối theo tỉ lệ 7-3, các ngươi chiếm ba thành có được không?
- Cái gì? Ba... ba thành?
Nghe vậy, hội trưởng Cẩm Tú Thương Hội có chút ngạc nhiên nói không nên lời.
Cẩm Tú Thương Hội nguyện ý gia nhập Vân Đằng Thương Hội chỉ vì không có khả năng trả 30 vạn linh thạch. Nhưng không ngờ Sở Hành Vân lại bảo bọn họ không cần phải trả số linh thạch đó, đồng thời còn được chia lợi nhuận.
Điều này đúng là chuyện tốt từ trên trời rớt xuống, hơn nữa còn chuẩn xác rơi vào đầu của Cẩm Tú Thương Hội.
Phải biết rằng, Vân Đằng Thương Hội hiện tại đã là đệ nhất thương hội ở Lưu Vân Hoàng Triều, bất kì thương hội nào hợp tác cùng bọn họ đều có lợi nhuận gia tăng gấp mấy lần. Ba thành lợi nhuận mà Sở Hành Vân nói ra tuy rất ít, nhưng nếu so với thời kì toàn thịnh của Cẩm Tú Thương Hội còn vượt qua mấy lần
Hít ——
Hội trưởng Cẩm Tú Thương Hội hít sâu một hơi, hắn tiến về phía trước rồi khom người với Sở Hành Vân:
- Sở hội trưởng, chuyện lúc trước là do ta bị kẻ xấu che mắt nên mới mạo phạm đến mọi người, mong ngài có thể bỏ qua! Ngày sau Cẩm Tú Thương Hội chúng ta sẽ hết lòng hỗ trợ Vân Đằng Thương Hội, tuyệt đối không thay lòng!
Sau khi nói xong, hội trưởng Cẩm Tú Thương Hội lập tức dập đầu xuống đất lạy ba cái, trên mặt không một chút căm hận nào mà chỉ có tâm phục khẩu phục.