Cảnh tượng này quá chấn động, ngay cả cường giả tuyệt thế như Lận Thiên Trùng cũng không tránh khỏi việc hít một hơi khí lạnh.
Vương khí chính là vương giả trong vũ khí, vô cùng trân quý.
Dù có tìm khắp Lưu Vân Hoàng Triều thì số lượng vương khí vẫn không vượt quá mười ngón tay. Hành động này của Sở Hành Vân thật quá hào sảng, nói đưa là đưa cứ như Vân Mộng Huyền Thiên Khải là một món đồ bình thường vậy.
- Thiếu gia, vật này quá quý trọng, ta thật sự không dám nhận.
Sở Hổ liên tục xua tay từ chối. Hắn có được một món pháp khí đã rất mừng rồi, vật trước mắt này là vương khí, lại còn là tam văn vương khí loại phòng ngự nữa, hắn thật sự chưa từng mơ tưởng đến.
Sở Hành Vân không có ý định lấy lại mà chỉ cười nói:
- Đối với ta thì Vân Mộng Huyền Thiên Khải này có giá trị không lớn, có cũng được mà không có cũng được. Nhưng đối với ngươi mà nói thì nó có thể một công đôi việc: vừa có tác dụng bảo vệ, vừa có thể nhanh chóng gia tăng tu vi,. Hơn nữa, Tiểu Hổ ngươi vẫn luôn trung thành ở bên cạnh ta nhiều năm như vậy, món vương khí này ngươi rất đáng nhận được.
Nghe những lời này, Sở Hổ ngẩng cao đầu, trong đôi mắt có một chút ướt át.
Cuối cùng hắn cũng cắn răng nhận lấy Vân Mộng Huyền Thiên Khải sau đó thật thà nói:
- Thiếu gia, người hãy yên tâm, Ngục Hổ Hám Sơn Quyết này ta nhất định sẽ tu luyện tới viên mãn, tuyệt đối không cho người thất vọng!
Mọi người nhìn Sở Hổ sau đó lại quay sang nhìn quyển thư tịch của mình, hai bàn tay không tự chủ được mà nắm chặt lại, trong con ngươi bắt đầu lóe ra những tia sáng đầy kiên nghị.
- Được rồi.
Đột nhiên Sở Hành Vân nhớ tới cái gì đó, hắn liền lập tức đổi chủ đề quay sang hỏi Tuyết Đương Không:
- Tuyết lão, ta nhờ ngươi bố trí ba tòa linh trận, tiến độ đến đâu rồi?
- Ba tòa linh trận này thật sự thâm ảo đến khó hiểu, ta nghiên cứu hơn nửa tháng mới sơ sơ lĩnh ngộ được. Hiện tại ta đã bố trí xong tất cả mắt trận, trong một tháng tiếp theo mới có thể hoàn thành phần còn lại.
Tuyết Đương Không có chút lúng túng nói.
- Một tháng, tiến độ coi như ổn.
Sở Hành Vân dừng một chút rồi lại dặn dò:
- Sau khi bố trí xong ba tòa linh trận, ta sẽ tự mình ra tay khải linh, về phần khải linh vật thì Tuyết lão không cần lo lắng, việc này cứ giao cho ta đi.
Khải linh chính là quá trình kích hoạt linh trận.
Linh trận được chia làm ba yếu tố chính: trận văn, mắt trận cùng tâm trận.
Trận văn là cơ sở, chúng chồng chất lên nhau tạo thành mắt trận, mà trận tâm thì là chỗ quan trọng nhất của linh trận.
Khải linh vật theo lời của Sở Hành Vân chính là là vật mấu chốt để kích hoạt linh trận. Khải linh vật sẽ được đặt ở tâm trận để liên tục cung cấp nguồn linh lực cuồn cuộn không dứt, đồng thời dùng để khống chế cả tòa linh trận, khiến nó không ngừng vận chuyển.
- Chẳng lẽ ngươi đã tìm được khải linh vật thích hợp?
Tuyết Đương Không hỏi ngược lại, ba tòa linh trận này đều khiến mọi người sợ hãi, khải linh vật yêu cầu cũng không thể là vật bình thường được, bằng không thì chẳng có cách nào phát huy ra uy lực chân chính của nó.
- Đương nhiên rồi!
Sở Hành Vân có chút thần bí không thèm giải thích rõ rằng, hành động của hắn khiến cho Tuyết Đương Không cảm thấy hiếu kỳ cùng chờ mong.
- Sở Hành Vân!
Lúc này bên ngoài đình viện bỗng truyền đến một tiếng gọi ầm ĩ.
Mọi người theo đó nhìn lại thì phát hiện Thiết Vô Tâm đang từ xa điên xuồng chạy vội tới, tốc độ cực nhanh trực tiếp vọt vào trong phòng khách rồi thở dốc, trên mặt mang vẻ gấp gáp.
- Thiết trưởng lão, đã xảy ra chuyện gì vậy?
Sở Hành Vân cảm thấy có điểm không thích hợp.
Nhưng mà hắn vừa hỏi xong lập tức nghe được một tiếng hét vô cùng giận dữ phát ra từ bên ngoài Lăng Tiêu Vũ Phủ:
- Sở Hành Vân, mau chóng đi ra nhận lấy cái chết!
Ùng ùng!
Theo sau tiếng nói xuất hiện vô số đạo thân ảnh lao nhanh tới làm mờ đi cả ánh nắng chiều tà, thậm chí khiến cả tòa Lăng Tiêu Vũ Phủ lay động.
- Thanh âm này hình như là n Thiên Thành.
Dương Viêm đột nhiên lên tiếng khiến cả đại sảnh cứng đờ người, ánh mắt đều nhìn về Thiết Vô Tâm.
- Chuyện xảy ra rất dài dòng, chúng ta vừa đi vừa nói.
Thiết Vô Tâm có chút bất đắc dĩ nói, từ đầu đến cuối ánh mắt hắn đều tập trung lên người Sở Hành Vân, trên mặt mang nét cười khổ.
Mọi người trầm ngâm nhìn nhau rồi vội vàng theo Thiết Vô Tâm đi về phía Vũ Phủ cửa chính.
Trên đường đi, Thiết Vô Tâm đem sự việc từ đầu đến cuối đều nói ra.
Thì ra vụ việc ở Tề Vân Phong dưới sự truyền miệng của mọi người đã sớm lan đến các ngóc ngách trong Hoàng Thành, mà n Thiên Thành cũng từ đó mà biết được.
Lúc đầu hắn vẫn nghĩ đây là lời đồn vô căn cứ, nhưng thẳng đến khi thấy hơn mười thi thể không đầu của mấy vị trưởng lão thì hắn đã triệt tức giận. Sau đó n Thiên Thành bắt đầu triệu tập tất cả nhân lực của Vân Mộng Vũ Phủ, lấy khí thế điên cuồng bao vây Lăng Tiêu Vũ Phủ.
- Lúc n Thiền Thành đi tới đây bộ dạng trông rất điên cuồng, hắn vừa mở miệng đã đòi lấy mạng Sở Hành Vân. Phủ chủ để ta tới tìm các ngươi để tránh việc này càng trở nên rối rắm.
Vẻ mặt Thiết Vô Tâm lúc nói chuyện có vài phần kinh hãi
Việc xảy ra sớm hôm nay hắn đã nghe nói qua, đồng thời hắn cảm thấy khiếp sợ đối với thực lực của Sở Hành Vân, bên cạnh đó cũng có vài phần bất đắc dĩ.
Phải biết rằng Lưu Tung chính là nhân vật xếp hạng thứ ba trong Vân Mộng Vũ Phủ, chỉ còn nửa bước là có thể bước vào Thiên Linh Cảnh.
Nếu như Lưu Tung thực sự trở thành cường giả Thiên Linh Cảnh thì Vân Mộng Vũ Phủ có thể vượt mặt Lăng Tiêu Vũ Phủ để trở thành đệ nhất Vũ Phủ.
Nhưng Lưu Tung lại chết ở trên tay của Sở Hành Vân.
Ngoài ra còn có hơn mười tên trưởng lão bỏ mình, điều này là đả kích vô cùng trầm trọng với Vân Mộng Vũ Phủ.
- Nếu chỉ mình đám người Lưu Tung bị giết chết thì còn có thể hoàn hảo thương lượng, tuy nhiên lúc này sợ rằng n Thiên Thành đã biết việc n Nhược Trần cùng Mạc Tả bị giết chết, nếu không hắn sẽ không tức giận đến mức dẫn người đến bao vây Lăng Tiêu Vũ Phủ.
Sở Hổ nói một câu khiến cho Thiết Vô Tâm run lên, thiếu chút nữa từ giữa không trung ngã xuống. Hai mắt hắn trừng lớn nhìn Sở Hành Vân, cả ngày không nói được câu nào mà chỉ cười khổ.
- Việc này do ta gây ra thì cứ để ta giải quyết, Thiết trưởng lão không cần phải lo lắng.
Khác với biểu tình của mọi người, Sở Hành Vân vẫn giữ sự bình tĩnh.
Bởi vì trước khi hắn ra tay đã nghĩ đến sẽ có ngày hôm nay.
Đối với việc hắn đã sớm dự tính được thì không cần phải ngạc nhiên mà chỉ bình tĩnh đối mặt.
Khoảng cách từ đình viện đến cửa chính không quá xa, lúc đoán người Sở Hành Vân đến nơi thì bầu không khí đã vô cùng nặng nề.
Trước mắt bọn họ là một rừng người chia làm hai phe một trái một phải, số người của hai bên không ít hơn một ngàn, cổ khí tức tỏa ra cũng đủ để phá vỡ không gian xung quanh.
Bên cánh trái là đoàn người Vân Mộng Vũ Phủ.
n Thiên Thành đứng ở vị trí đầu não, khuôn mặt âm trầm như ác quỷ.
Hắn lạnh lùng quét mắt về phía trước, ánh mắt run lên khi thấy Sở Hành Vân, rống giận nói:
- Sở Hành Vân, cuối cùng ngươi cũng xuất hiện!
Dứt lời, thân thể n Thiên Thành lập tức đánh tới, trên tay hắn xuất hiện một cây trường thương đen kịt. Hắn không nói lời nào mà chỉ mang một khí tức bức người đâm về phía Sở Hành Vân.