Ân Thiên Thành quát một tiếng, hắn đã có ý muốn giết người.
Hắn sẽ không tin lời Sở Hành Vân nói, trong lòng sớm khẳng định Sở Hành Vân đã giết đám người Mạc Tả. Mối thù giết con cùng đoạt bảo đang đan xen nhau trong nội tâm khiến đầu hắn bầy giờ ngoài trừ sát niệm thì không còn gì khác.
Nhưng Hoa Vân Hà vẫn ngoảnh mặt làm ngơ, hắn cứ như vậy đứng thẳng, kim mang trên Toái Hư Thương ngập tràn trong hư không.
- Dừng ở đây đi.
Một lát sau, Hoa Vân Hà không chút biểu cảm nói:
- Ân Thiên Thành, năm đó ngươi vì lợi ích bản thân mém chút khiến Sở gia tai ương ngập đầu, hiện tại chính là thiên đạo luân hồi, không ngừng báo ứng ngươi mà thôi. Những gì ngươi phải nhận hôm nay vốn là sự trừng phạt cho tội ác năm xưa, ta khuyên ngươi nên sớm dừng lại đi, đừng có lấn sâu vào trong đó nữa!
Bộ dạng Hoa Vân Hà tuy lạnh lùng nhưng cũng rất bình tĩnh. Ân Thiên Thành đang trong cơn giận bỗng nhếch miệng cười tràn đầy xem thường:
- Cái gì là thiên đạo luân hồi? Cái gì là không ngừng báo ứng? Ân Thiên Thành ta không thèm để ý. Ngày hôm nay ta bằng mọi giá phải giết chết Sở Hành Vân, kẻ nào cản đường ta sẽ giết kẻ ấy!
- Đúng là đồ vô sỉ!
Lúc này ở chính giữa hư không xuất hiện một đạo thân ảnh.
Người tới chính là Thanh lão.
Trên người hắn xuất hiện những gợn sóng xanh lưu chuyển, hai mắt nhìn thẳng về phía Ân Nhược Trần, hừ lạnh nói:
- Chuyện hôm nay rõ ràng ngươi đuối lý trước đến không có đường chối cãi. Không ngờ đến phút cuối vẫn dám mở miệng uy hiếp, thanh danh Vân Mộng Vũ Phủ coi như bị hủy trong chốc lát.
- Nếu như ngươi thật sự muốn chiến thì Lăng Tiêu Vũ Phủ chúng ta sẵn sàng tiếp đến cùng!
Hoa Vân Hà tiến về phía trước, hắn giơ cao Toái Hư Thương lên, trong con ngươi tràn ngập chiến ý.
Vừa rồi hắn truyền âm với Dương Viêm nên đã biết rõ toàn bộ câu chuyện.
Ân Thiên Thành không ngờ lại vô sỉ như vậy. Hắn chỉ vì muốn lấy mạng Sở Hành Vân mà phái nhiều cao thủ truy sát, ngay cả Thiên Linh Cảnh nhị trọng Mạc Tả cũng bị điều đi.
Sau sự kiện đó, hắn lại còn trở nên điên cuồng hơn, không ngờ ra lệnh cho đám người Lưu Tung che dấu tung tích rồi lấy giết chóc đến áp bức Vân Đằng Thương Hội giao ra đan phương, đồng thời dựa vào hành động này dụ Sở Hành Vân phải xuất hiện.
Hai sự kiện nghe như không có chút liên hệ với nhau nhưng người sau màn lại chính là Ân Thiên Thành.
Đúng như Hoa Vân Hà vừa nói, thiên đạo luân hồi, không ngừng báo ứng, nếu như Ân Thiên Thành không có mở màn trước thì bây giờ đâu phải thế này.
Chỉ tiếc Ân Thiên Thành vẫn không chịu thay đổi, dường như hắn đã bị giết chóc làm mờ mắt.
- Chỉ một mình Sở Hành Vân mà đã khiến các ngươi ra tay bảo vệ đến mức này, hiện tại xem ra tất cả mọi việc khó tránh khỏi liên quan đến Lăng Tiêu Vũ Phủ rồi, nhất định là đám các ngươi cùng ra tay giết chết Mạc Tả!
Ân Thiên Thành rống giận quát, hai mắt hắn đỏ bừng nhìn mấy người trước mặt, cao giọng nói:
- Đệ tử Vân Mộng Vũ Phủ nghe lệnh, lập tức toàn lực ra tay, chỉ cần là người Lăng Tiêu Vũ Phủ liền giết không tha, tuyệt đối không lưu lại kẻ nào sống!
Lời vừa dứt, một đám trưởng lão sau lưng Ân Thiên Thành bắt đầu triệu hồi võ linh của mình, chiến ý trên người điên cuồng ngưng tụ tràn ngập không gian.
Đều là trưởng lão của Vân Mộng Vũ Phủ, bọn họ từ lâu đã có ý định muốn Sở Hành Vân phải chết. Hiện tại có cơ hội rồi, bọn họ không cần quan tâm đúng sai mà chỉ có một mục đích chung chính là giết chết Sở Hành Vân để trừ mối hận trong lòng.
Trong đám đệ tử cũng có không ít kẻ tiến lên, bọn chúng có cùng ý nghĩ với mấy tên trưởng lão, chỉ cần Sở Hành Vân còn tồn tại một ngày thì Vân Mộng Vũ Phủ sẽ mất hết mặt mũi.
Cho nên chỉ cần giết chết Sở Hành Vân thì mọi việc đều có thể chấm dứt, Vân Mộng Vũ Phủ cũng không cần phải mang tiếng xấu.
- Vân Mộng Vũ Phủ thật đúng là ngang ngược bá đạo, ngày hôm nay ta muốn nhìn xem các ngươi có năng lực gì!
Tuyết Khinh Vũ quát một tiếng, thân hình như bông tuyết chậm rãi hạ xuống sau lưng Sở Hành Vân.
Phía sau nàng là Diệp Hoan, Dương Viêm cùng một đám đệ tử.
Hôm nay Vân Mộng Vũ Phủ trắng trợn khiêu khích đã ảnh hưởng đến thanh danh của Lăng Tiêu Vũ Phủ, mà bây giờ còn muốn đánh giết bốn phía không chừa người sống.
Đối thủ đã cuồng vọng đến mức này sao bọn họ có thể nhịn được?
Trong nháy mắt, toàn bộ bầu không khí liền trở nên nặng nề ngột ngạt không gì sánh được, chiến ý, lãnh ý, các loại khí tức đầy trời như muốn làm phiến thiên địa này trở nên điên đảo.
- Cái gì?
Đột nhiên hai mắt Ân Thiên Thành nhíu lại.
Trong tầm mắt của hắn có một tia sáng đang lao đến.
Khi tia sáng đó đến gần thì có thể thấy được một hư ảnh sư tử tràn ngập băng sương, bên trong hư ảnh là một lão giả mặc hắc bào, nơi hắn đi qua không khí lập tức đông lại.
- Võ linh Sương Dực Tuyết Sư!
Trong lòng Ân Thiên Thành bỗng có cảm giác không tốt.
Ùng ùng!
Cùng lúc đó, mặt đất bắt đầu rung động, trong lúc mọi người đang không biết chuyện gì xảy ra liền phát hiện cóngười chạy đến, số lượng hơn trăm, trên thân họ tỏa ra khí tức lạnh lùng, tay cầm vũ khí sắc bén, sát khí lưu chuyển quanh thân.
Mà những người này đều mặc trường bào màu đen, trên ống tay áo điêu khắc vô số hoa văn cùng biểu tượng cơn lốc, gió thổi tay áo bay tán loạn khiến những hoa văn bên trên trông rất sống động.
- Đường Khinh Dự, đây là ân oán giữa hai Vũ Phủ bọn ta, không có quan hệ đến Lưu Vân Thiết Vệ các ngươi, ngươi đột nhiên xuất hiện là có ý gì?
Ân Thiên Thành mặc dù lạnh lùng nói nhưng thần sắc đã có chút bình tĩnh.
Lão giả trước mắt này tên là Đường Khinh Dự, hắn chính là thống lĩnh của Lưu Vân Thiết Vệ, tu vi đồng dạng bước vào Thiên Linh Cảnh.
Vân Mộng Vũ Phủ đã muốn quyết chiến với Lăng Tiêu Vũ Phủ đến không chết không ngớt, nếu như Lưu Vân Thiết Vệ tham gia vào thì bố cục sẽ trở nên hỗn loạn, Ân Thiên Thành rất không muốn thấy một màn như vậy.
- Sở Hành Vân đã từng cứu mạng tam hoàng tử nên hắn là ân nhân của Lưu Vân Hoàng Tộc. Hôm nay có người muốn lấy mạng hắn thì Lưu Vân Hoàng Tốc tất nhiên phải cứu giúp, bằng không chúng ta sẽ bị coi là kẻ máu lạnh vô tình!
Đường Khinh Dự mỉm cười, tuy nhiên cổ hàn khí trên người hắn vẫn bao phủ mỗi một người của Vân Mộng Vũ Phủ.
Không chỉ riêng hắn mà còn hơn trăm tên Lưu Vân Thiết Vệ cũng không mang cảm xúc nào khác ngoài giết chóc.
Ân Thiên Thành lập tức rơi vào trầm mặc.
Nếu cuộc chiến chỉ diễn ra giữa hai đại Vũ Phủ thì Vân Mộng Vũ Phủ bọn họ chưa chắc sẽ thua, huống hồ mục đích của hắn chỉ có mỗi mình Sở Hành Vân nên sẽ không quá khó khăn, thế nhưng lúc này Lưu Vân Thiết Vệ lại xuất hiện.
Thực lực tổng hợp của Lưu Vân Thiết Vệ hay của riêng Đường Khinh Dự đều không thể xem thường, nếu bọn họ trắng trợn ra tay thì Vân Mộng Vũ Phủ chắc chắn rơi vào hoàn cảnh khó khăn, đến cuối cùng sẽ bị hai phe làm thịt.
Nhưng Ân Thiên Thành vẫn khó nuốt trôi cơn giận này!
Hắn phí hết tâm tư bày ra kế hoạch, kết quả cuối cùng lại dẫn đến hao binh tổn tướng, ngay cả Vân Mộng Huyền Thiên Khải cũng rơi vào tay Sở Hành Vân. Chỉ cần nghĩ đến đây trong mắt hắn liền tràn ngập lửa giận
- Phủ chủ, chúng ta căn bản không giết được Sở Hành Vân, hay là lui trước đi.
Lúc này một gã trưởng lão bỗng lên tiếng.
Ân Thiên Thành vừa định bộc phát cơn giận thì phát hiện không chỉ mình gã trưởng lão đó mà những tên khác cũng bắt đầu cảm thấy chán nản, có một số tên còn sợ hãi lùi về sau.
Hình ảnh này giống như một con dao sắc bén đâm sâu vào nội tâm Ân Thiên Thành.
- A!
Chỉ thấy Ân Thiên Thành ngửa mặt lên trời hét lớn, bên trong tiếng hét có thể cảm nhận được sự phẫn nộ cùng không cam lòng, đặc biệt nhất là sát ý lạnh giá.
Con hắn đã chết, thủ hạ đắc lực nhất của hắn cũng đã chết, ngay cả trấn phủ chi bảo truyền thừa mấy trăm năm cũng đánh mất, thế nhưng hắn vẫn không có cách nào giết chết hung thủ, lại còn phải cụp đuôi rời đi.
Điều này đã làm hắn mất sạch mặt mũi, đồng thời khiến Vân Mộng Vũ Phủ chịu chung số phận.
Từ nay về sau, Vân Mộng Vũ Phủ chắc chắn sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ, mà Ân Thiên Thành hắn chính là trò cười lớn nhất.
Nhục nhã như vậy hắn không thể chịu đựng nổi!
- Sở Hành Vân, Ân Thiên Thành ta thề với trời, sẽ có một ngày ta chém ngươi ra thành trăm mảnh!
Ân Thiên Thành tức giận rống lên một tiếng vang vọng khắp hư không, truyền đến tất cả ngỏ ngách trong Hoàng Thành.
Mọi người nhìn lại liền phát hiện thân thể Ân Thiên Thành không ngừng run rẩy, khuôn mặt biến đổi, tóc tai bù xù giống như một gã ăn mày bên đường, chật vật không gì sánh được.
Càng làm cho mọi người sợ hãi chính là tóc của hắn đang dùng tốc độ mắt thường có thể thấy chuyển thành màu trắng!
Ân Thiên Thành đường đường là phủ chủ Vân Mộng Vũ Phủ, là siêu cấp cường giả Thiên Linh Cảnh tam trọng, không ngờ giờ phút này lại bị Sở Hành Vân chọc giận đến bạc đầu!