Mấy ngày trước, Vũ Tĩnh Huyết dẫn quân trở về Hoàng Thành, lúc chuẩn bị vào trong cung bỗng phát hiện thấy Sở Hành Vân, đồng thời hắn có cảm giác Sở Hành Vân trông rất quen thuộc như trước kia đã gặp qua.
Sau khi Vũ Đằng biết chuyện này liền có ý nghĩ muốn bắt giữ Sở Hành Vân, đồng thời móc hai mắt hắn ra.
Khi đó đại quân sắp tiến vào trong Hoàng Cung nên Vũ Tĩnh Huyết không muốn vì việc này mà chậm trễ, vì vậy hắn đã ngăn cản không cho Vũ Đằng ra tay.
Nhưng trong lòng Vũ Đằng vẫn nhớ mãi chuyện này.
Hắn trăm triệu lần không ngờ tới người mà hắn muốn móc hai mắt ra chính là Sở Hành Vân. Điều này khiến Vũ Đằng vô cùng ngạc nhiên, đồng thời lúc nhìn Sở Hành Vân trong mắt có vẻ suy ngẫm.
- Theo lời của Vũ công tử chẳng lẽ người đã từng gặp qua ta, đồng thời nhớ kĩ dung mạo. Chỉ tiếc ta hình như chưa bao giờ gặp qua công tử cả.
Khác với vẻ mặt lạnh lùng của Vũ Đằng, Sở Hành Vân trông rất bình tĩnh, ánh mắt khẽ đảo qua lập tức thu lại.
Nghe vậy, tất cả mọi người không khỏi hít một hơi khí lạnh, trái tim cũng kịch liệt nhảy lên.
Vào ngày đại quân hồi triều, Vũ Đằng vẫn luôn ở bên cạnh Vũ Tĩnh Huyết, những người có mặt tại hiện trường đều thấy rõ.
Vừa rồi Vũ Đằng nói hắn đã từng gặp Sở Hành Vân, điều này chứng tỏ hôm đại quân hồi triều Sở Hành Vân cũng có mặt ở đó.
Nhưng Sở Hành Vân lại đáp rằng hắn chưa bao giờ thấy Vũ Đằng, điều này giống như không thèm để Vũ Đằng vào mắt, mặc dù thấy qua liền quên đi, không để lại một chút ấn tượng nào.
- Không hổ danh là chủ nhân của Vân Đằng Thương Hội, tài nói chuyện quả nhiên sắc bén.
Sắc mặt Vũ Đằng chợt trầm xuống, sau đó hắn lại cười lớn một tiếng, bước từng bước đến chỗ Sở Hành Vân.
Mỗi một bước của hắn khiến lòng người những người xung quanh trở nên nặng chĩu, cảm giác thân mình như lọt vào đầm lầy xụt lún khiến bọn họ rất khó di chuyển.
Cuối cùng Vũ Đằng cũng đến trước mặt Sở Hành Vân, nhưng hắn không lập tức ra tay mà dùng ánh mắt tham lam nhìn về phía vầng sáng bên trong linh trận.
Không lâu trước, Vũ Đằng đã thâm nhập vào Lưu Vân Sơn Mạch săn giết mấy đầu linh thú cao cấp để rèn luyện bản thân.
Nhưng hắn bất ngờ cảm nhận được một trận cuồng phong kéo đến, mà trận cuồng phong này không giống bình thường, bên trong xen lẫn thiên địa linh lực dày đặc. Vũ Đằng nhìn theo hướng cơn cuồng phong phát ra thì thấy được một cơn lốc linh lực khổng lồ.
Dị tượng này hấp dẫn Vũ Đằng tiến về phía Tề Vân Phong, cuối cùng phát hiện ra sự tồn tại của Du Long Ngưng Linh Trận.
- Linh trận này chắc là do ngươi bố trí phải không?
Sau khi quan sát một hồi, Vũ Đằng lập tức lên tiếng tra hỏi Sở Hành Vân:
- Nhanh nhanh lấy ra linh trận đồ đưa cho ta, ta muốn quan sát kĩ một phen.
Nghe vậy Sở Hành Vân liền mở miệng cười:
- Linh trận đồ chính là bí mật của cả linh trận, vô cùng trân quý. Ngươi dựa vào cái gì mà bắt ta giao ra?
Ông!
Lời vừa dứt, trong nháy mắt trên người của Vũ Đằng bộc phát ra một cổ khí tức lạnh nhưng băng cực kì nguy hiểm tập trung lên người Sở Hành Vân, hắn dùng một bộ dạng cao cao tự đại nói:
- Ta là con trai của Vũ Tĩnh Huyết, bằng điểm này đã đủ chưa?
Tuy chỉ là một câu ngắn gọn nhưng lại khiến mọi người hai tay nắm chặt, trong lòng tràn ngập lửa giận.
Tên Vũ Đằng này vô cùng ngang ngược, hắn ỷ mình là con của Vũ Tĩnh Huyết liền muốn mạnh mẽ cướp đoạt trận đồ của Du Long Ngưng Linh Trận. Lúc hắn mở miệng lại mang theo nồng đậm uy hiếp, chẳng xem ai ra gì.
- Tu vi Vũ Tĩnh Huyết đã đạt đến Thiên Linh Cảnh lục trọng, có thể nói hắn chính là đệ nhất nhân của Lưu Vân Hoàng Triều. Đồng thời, dưới quyền của hắn còn có 3000 Tĩnh Thiên Quân khiến không ai có thể ngăn cản.
Sở Hành Vân vẫn vô cùng bình tĩnh, lông mày hắn hơi nhíu, giọng điệu châm biếm nói:
- Tuy nhiên Vũ Tĩnh Huyết là Vũ Tĩnh Huyết, Vũ Đằng là Vũ Đằng. Ngươi lấy tên tuổi Vũ Tĩnh Huyết tới uy hiếp ta hình như hơi buồn cười đấy!
- Ngươi muốn chết!
Vũ Đằng trong phút chốc bị chọc tức đến bạo nộ, ánh mắt trở nên lạnh giá, âm sát khí lập tức hóa thành vô số lưỡi dao sắc bén điên cuồng lao về phía Sở Hành Vân.
Tuy nhiên những lưỡi dao này vừa mới ngưng tụ thành hình thì trên hư không đã xuất hiện một đạo kiếm ảnh trọc trời, kiếm khí phá ra triệt để phá tan âm sát khí. Dư chấn của trận chiến tạo thành một cơn lốc thổi bay tà áo của những người xung quanh.
- Thật mạnh!
Thân hình Vũ Đằng khẽ động rồi lập tức lui về vị trí cũ.
Tu vi của Vũ Đằng là Địa Linh Cảnh bát trọng nên có thể tùy ý khống chế âm sát khí, một khi ra tay thì âm sát khí lập tức hóa thành thực chất, nhanh như một tia lửa điện giết chết đối thủ.
Nhưng khả năng nắm giữ âm sát khí của Sở Hành Vân còn mạnh hơn, những lưỡi dao vừa ngưng tụ trên bầu trời đã lập tức bị kiếm ảnh đánh tan. Hành động của Sở Hành Vân cứ như đã đoán trước được thời gian, tuyệt chiêu và hướng tấn công của Vũ Đằng.
- Kẻ này có thể chém giết võ giả nửa bước Thiên Linh Cảnh cũng không phải do may mắn. Hèn gì phụ thân lại nói chủ nhân của Vân Đằng Thương Hội là người duy nhất hắn nhìn không thấu.
Vũ Đằng đột nhiên nhớ lại lời của Vũ Tĩnh Huyết, trong lòng bỗng nhiên sinh ra chút kiêng kị, không dám tiếp tục cuồng vọng tự đại.
Sở Hành Vân xua tan đám bụi mù rồi liếc mắt nhìn Vũ Đằng, thản nhiên nói:
- Nếu muốn linh trận đồ thì gọi Vũ Tĩnh Huyết đến đi, bằng vào một mình Vũ công tử ngươi vẫn chưa đủ đâu!
- Ngươi...
Lửa giận trong lòng Vũ Đằng lại gia tăng, hắn sớm đã nhìn thấy sự khinh thường trong ánh mắt Sở Hành Vân, cảm giác giống như từ đầu đến cuối Sở Hành Vân không hề để hắn vào mắt.
Nhưng đúng thật là từ đầu đến giờ Sở Hành Vân chẳng thèm để mắt đến Vũ Đằng.
Thực lực Vũ Đằng tuy rằng không kém, đã đạt tới Địa Linh Cảnh bát trọng, dù ở bên trong năm đại Vũ Phủ cũng là thiên tài yêu nghiệt.
Nhưng với Sở Hành Vân thì Vũ Đằng chẳng là gì cả, nếu hắn xuất ra toàn lực thì trong một chiêu đủ để giết chết Vũ Đằng, ngay cả thi thể cũng bị nghiền nát.
- Thật sự thú vị!
Lúc này Vũ Đằng đột nhiên nở nụ cười.
Hắn dùng ánh mắt lạnh như băng đánh giá Sở Hành Vân, giọng điệu có phần thẹn quá hóa giận, hắn quát lớn:
- Mấy năm qua, ngươi là người thứ nhất dám can đảm nói chuyện với ta như vậy, nếu ngươi tự tin vào thực lực của mình thì dám tỉ thí một trận không?
Dứt lời, Vũ Đằng nháy mắt với một lão giả bên cạnh hắn, lão giả kia lập tức đứng ra, khí tức Địa Linh Cảnh cửu trọng từ người hắn bộc phát tràn ngập hư không.
- Đây là tôi tớ của ta, tu vi hắn không cao, chỉ mới vừa bước vào Địa Linh Cảnh cửu trọng. Nếu Sở hội trưởng đánh không lại hắn thì lập tức giao linh trận đồ cho ta được không?
Vũ Đằng nhìn về phía Sở Hành Vân mở miệng thương lượng, nhưng giọng điệu của hắn lại vô cùng ngang ngược. Hắn muốn tỉ thí là tỉ thí, chẳng thèm quan tâm đối phương có đồng ý hay không.
Sở Hành Vân trên mặt hiện lên một tia âm lãnh màu sắc, hắn biết nếu không cho Vũ Đằng một đáp án rõ ràng thì hắn sẽ tiếp tục bị dây dưa.
Suy tư trong chốc lát, Sở Hành Vân trầm giọng hỏi ngược lại:
- Nếu như ta thắng thì sao?
Thấy Sở Hành Vân có ý tiếp nhận lời khiêu chiến, trong lòng Vũ Đằng mừng như điên, hắn lập tức đáp:
- Nếu như ngươi thắng, ta lập tức rời khỏi Tề Vân Phong này, tuyệt đối không bao giờ nhắc về chuyện linh trận đồ, ngoài ra vật này cũng sẽ là của ngươi.
Vũ Đằng khẽ lật tay, một con ấn màu đen trực tiếp xuất hiện trong tầm mắt mọi người.
Con ấn này chỉ lớn chừng nắm tay, trên đó điêu khắc chằng chịt đồ văn phức tạp: có núi, có sông, có vô số thú hoang tạo cảm giác huyền diệu khó lường.