Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 264: Võ Linh Ô Vân

Chương 264: Võ Linh Ô Vân




Vũ Đằng nâng con ấn đen kịt lên, có chút đắc ý nói:

- Ấn này chính là quốc bảo của Thiết Phong Quốc, lúc cha ta dẫn theo Tĩnh Thiên Quân đánh chiếm Thiết Phong Quốc thì cái ấn này rơi vào trong tay ta.

- Ta nghe nói ấn này có khắc hoa văn huyền diệu, bên trong ẩn chứa một lực lượng thần bí nào đó. Chỉ cần hoàn toàn kích hoạt thì có thể sánh với trân bảo, là vật tuyệt thế hiếm thấy!

Nói xong, trên người Vũ Đằng phát ra linh lực hùng hậu, linh lực như một dòng nước bao phủ con ấn màu đen lại, những hoa văn điêu khắc phía trên bắt đầu tỏa ra quang mang (ánh sáng) màu vàng trông vô cùng huyền diệu.

Tuy nhiên mọi người cũng không quá kinh ngạc với một màn này, thậm chí một chút khát vọng cũng không.

- Con ấn này tuy rằng hiếm thấy, nhưng nó lại không có chút khí tức trân bảo, dù rót bao nhiêu linh lực vào cũng chẳng có động tĩnh gì khác chứ đừng nói đến thiên địa dị tượng.

- Thiết Phong Quốc tuy là một quốc gia nhưng truyền thừa mới hơn trăm năm, quốc bảo nếu không tầm thường thì Vũ Tĩnh Huyết đã sớm chiếm lấy, đừng mong hắn dễ dàng lấy ra. Hiện tại tất nhiên có âm mưu gì đó.

- Ngươi nói không sai, nếu là trân bảo thì phải được cất giấu cẩn thận, Vũ Đằng lại sảng khoái lấy ra làm vật đặt cược chắc chắn có vấn đề.

Mọi người liên tục thảo luận, ánh mắt nhìn về con ấn mang theo vẻ khinh thường. Bọn họ đều nghĩ Vũ Đằng quá vô sỉ, không ngờ lại cầm một con ấn tầm thường như vậy đến đổi trận đồ Du Long Ngưng Linh Trận.

Lúc này ngay cả Lận Thiên Trùng cũng nở nụ cười lạnh.

Lấy thực lực của hắn, bất kì vật gì chỉ cần liếc mắt liền nhìn ra sự huyền diệu. Nhưng hắn lại không cảm giác được bất kì điểm khác thường nào trên con ấn màu đen này, không hề có lực lượng thần văn, không hề có huyền cơ mà chỉ là một con ấn bình thường.

Phát hiện vô số ánh mắt khinh thường đang nhìn mình, Vũ Đằng cảm thấy có chút mất mặt.

Thật ra hắn cũng không hề xem trọng con ấn màu đen này.

Mấy tháng trước, lúc Tĩnh Thiên Quân đánh chiếm Thiết Phong Quốc, vật này đã được Vũ Tĩnh Huyết nắm lấy.

Từ đó tới nay, Vũ Tĩnh Huyết vẫn luôn nghiên cứu con ấn này, cuối cùng đi đến kết luận nó không có bất kì điểm kì diệu nào, chỉ đặc biệt dùng kim loại hiếm rèn thành, không có bất kì chỗ nào thần kỳ khó lường.

Chính vì lý do này nên con ấn mới tới tay Vũ Đằng.

- Theo như lời ngươi nói, nếu ta thằng thì con ấn này sẽ thuộc về ta, mà bốn người các ngươi cũng lập tức rời khỏi Tề Vân Phong. Còn nếu ta thất bại thì ta sẽ đem trận đồ hai tay dâng lên.

Không đợi mọi người lên tiếng, Sở Hành Vân liền mở miệng lập tức đáp ứng yêu cầu này.

- Được, quả nhiên sảng khoái!

Vũ Đằng vô cùng vui mừng, hắn lùi về sau, đồng thời lão giả mặc áo xanh tiến lên trước đứng đối diện Sở Hành Vân, trên người hắn bỗng nhiên xuất hiện những luồng sáng giống như gợn nước.

- Thiếu gia, người trực tiếp đáp ứng hắn như vậy có mạo hiểm quá không?

Sở Hổ nghiêng đầu, trên mặt tràn ngập tò mò nhìn Sở Hành Vân, hắn có thể nhìn ra được tính toán trong lòng Vũ Đằng.

- Yên tâm đi, trận chiến này ta chắc chắn sẽ thắng!

Sở Hành Vân vô cùng tự tin khẳng định. Lúc hắn quay đầu, ánh mắt nhìn về con ấn trong tay của Vũ Đằng bỗng nhiên xuất hiện một tia sáng cuồng nhiệt.

Tuy nhiên tia sáng này vừa xuất hiện liền lập tức biến mất, không có bất kỳ người nào phát hiện ra.

Sở Hành Vân đi về phía trước vài bước, mặt đối mặt với lão giả áo xanh. Cùng lúc đó, đám người xung quanh lập tức lui về phía sau để nhường một mảnh đất trống làm nơi chiến đấu.

- Tiểu tử, lời của ngươi vừa rồi vô cùng tự tin, không ngờ lại chẳng coi ta ra gì. Nếu đã như vậy, một trận chiến này ta sẽ không lưu tình!

Lão giả áo xanh giọng khàn khàn, lúc hắn nói chuyện thì trên đỉnh đầu bỗng xuất hiện rậm rạp mây đen.

Tầng mây đen này tràn ngập khí tức võ linh, đây chính là võ linh của lão giả áo xanh, võ linh Ô Vân.

- Chiến!

Không đợi Sở Hành Vân mở miệng, lão giả áo xanh liền trực tiếp ra tay, linh lực hùng hậu dung nhập vào trong võ linh Ô Vân khiến tầng mây đen lan ra khắp bốn phía, bao trùm cả không gian mang theo khí tức âm trầm giống như sắp sửa có bão.

Ùng ùng!

Mây đen càng ngày càng dày đặc, sau đó cuồng phong cuồn cuộn nổi lên. Mưa bắt đầu rơi, càng ngày càng nặng hạt, giọt mưa rơi xuống đất tạo ra vô số âm thanh nặng nề.

- Thì ra là thế!

Sở Hành Vân nhìn bầu trời mưa, hắn như đã hiểu ra điều gì đó, khí tức bỗng nhiên bao phủ quanh thân khiến những hạt mưa này không cách nào chạm vào cơ thể hắn.

Những cây cối xung quanh dưới sự ảnh hưởng của cơn mưa liền bị xuyển thủng rồi lần lượt đổ xuống.

- Nước mưa này giống như kiếm khí sắc bén vậy!

Thấy thế, đoàn người không khỏi hốt hoảng, không ai có thể ngờ bên trong những hạt mưa này lại ẩn giấu sát chiêu mạnh mẽ như vậy.

- Quả nhiên có vài phần nhãn lực, mới chút đã phát hiện ra khí tức sắc bén bên trong nước mưa!

Giọng của lão giả áo xanh truyền đến từ trong cơn mưa, bóng dáng hắn cũng dần hiện ra.

- Chỉ vậy thôi sao?

Sở Hành Vân vẫn đứng dưới cơn mưa, nước mưa dội xối xả lên người hắn nhưng không ảnh hưởng chút nào.

- Thì sao, đối mặt với vô tận nước mưa ngươi phải mỗi phút mỗi giây tìm cách chống đỡ, ta thì không có chút ảnh hưởng nào, lại còn có thể ra tay trong vô hình!

Lão giả áo xanh khẽ động, thân hình hắn một lần nữa biến mất.

Cơn mưa càng thêm mãnh liệt đánh về phía lớp màn linh lực của Sở Hành Vân tạo ra âm thanh chói tai như có thể bị phá vỡ bất kì lúc nào.

- Lên!

Lão giả áo xanh ẩn nấp dưới cơn mưa bỗng hét lên một tiếng. Nhất thời, nước mưa rơi trên mặt đất bắt đầu quy tụ lại, hóa thành một đầu thủy hình mãnh hổ dương nanh múa vuốt, lao về hướng Sở Hành Vân.

Oanh!

Sở Hành Vân bay lên trên trời tránh thoát một phát cắn của thủy hình mãnh hổ (mãnh hổ được tạo ra bằng nước), chỗ hắn lúc nãy bị mãnh hổ cắn thành một lỗ hổng dữ tợn, uy lực rất kinh người.

Thủy hình mãnh hổ phát ra một tiếng gầm rú, thân hình tiếp tục lao về phía Sở Hành Vân. Hai đạo hổ trảo bỗng nhiên bay ra, nó biến thành hai đạo thủy quang xuất hiện trước mặt Sở Hành Vân.

- Trảm Không!

Sở Hành Vân buồn bực quát khẽ, kiếm quang trực tiếp chém đứt hai đạo hổ trảo.

Điều khiến hắn ngạc nhiên chính là hai đạo hổ trảo này lại như vô hình, trong chớp mắt khi nó tiếp xúc với Trảm Không Kiếm lập tức hóa thành vô số thủy quang chạy dọc theo cánh tay, rồi bao phủ hoàn toàn nửa người trên của Sở Hành Vân.

Hơn nữa những thủy quanh này không ngừng ngưng tụ, đến cuối cùng hóa thành thủy hình mãng xà (rắn được tạo ra từ nước) dài hơn mười thước cuốn chặt Sở Hành Vân khiến hắn không thể nhúc nhích.

Một đầu rắn to lớn sống động liên tục thè thè lưỡi, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Sở Hành Vân như nhìn con mồi.

Dịch giả: Hào Ca

Biên tập: Mei_hnmn

Nhóm dịch Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch