Thấy Sở Hành Vân rơi vào trong khốn cảnh, trên mặt Vũ Đằng hiện lên vẻ cười nhạo, giọng điệu kì quái nói:
- Tỷ thí vừa mới bắt đầu mà Sở hội trưởng đã rơi xuống hạ phong. Xem ra linh trận đồ này chắc chắn sẽ thuộc về ta rồi!
Nói xong, Vũ Đằng len lén nháy mắt một cái, bất chợt cơn mưa càng trở nên nặng hạt hơn, cuồng phong gào thét khiến người ngoài khó có thể thấy được cảnh đang diễn ra.
Vào lúc này, Sở Hành Vân đang bị thủy hình mãng xà quấn chặt, phần lớn hơi nước tiến vào trong cơ thể hắn rồi hóa thành một loại khí tức lạnh lẽo khóa chặt kinh mạch.
Đồng thời nhiệt độ cơ thể của Sở Hành Vân cũng nhanh chóng giảm xuống, cả người phát ra một loại ánh sáng nhàn nhạt, linh lực không cách nào thi triển.
- Dùng nước làm gốc để thay đổi hoàn cảnh của không gian. Nước rất nhu hòa, vừa có khả năng tấn công lại vừa có thể vây khốn kẻ địch, cho dù cường giả Thiên Linh Cảnh cũng khó khăn mới có thể thoát khốn.
Trên mặt Sở Hành Vân không một chút sợ hãi, hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời rồi chậm rãi nói.
- Ngươi đã ngộ ra sao, vậy chắc hẳn ngươi cũng chuẩn bị bỏ cuộc rồi nhỉ?
Âm thanh của lão giả áo xanh truyền đến từ bốn phương tám hướng khiến người xem khó có thể nắm bắt được vị trí.
Nghe được lời này, Sở Hành Vân chỉ từ tốn cười.
Ngay lập tức ánh mắt của Sở Hành Vân co lại, máu huyết cả người trong chớp mắt gia tăng tốc độ vận chuyển, da thịt quanh thân trở nên cứng như bàn thạch, khí tức hùng hậu từ từ tỏa ra đánh tan toàn bộ hơi nước trong cơ thể. Một luồng khí tức màu đỏ máu bắt đầu bao phủ quanh thân thể Sở Hành Vân chặn đứng tất cả nước mưa.
- Điều này sao có thể?
Sắc mặt lão giả áo xanh vô cùng kinh ngạc, trong nháy mắt một cổ huyết khí càng ngày càng dày đặc bao phủ thủy hình mãng xà như muốn nuốt chửng nó.
Oanh!
Thân hình khổng lồ của thủy hình mãng xà cuối cùng cũng bị huyết khí chôn vùi, biến mất khỏi thế gian này.
Trong mắt Sở Hành Vân bỗng lóe ra huyết quang, bàn tay khẽ động, huyết khí lập tức ngưng tụ thành một đạo huyết ảnh to lớn, bỏ qua cơn mưa xối xả mà lao thẳng về một hướng.
Tuy nhiên nơi mà huyết ảnh bao phủ lại không có bất kì thứ gì, ngay cả chút khí tức cũng không có khiến mọi người cảm thấy ngạc nhiên. Sâu trong nội tâm họ đều cho rằng đầu óc Sở Hành Vân bắt đầu gặp vấn đề nên không cách nào nắm bắt được vị trí của lão giả áo xanh.
- Không tốt!
Âm thanh của lão giả áo xanh lại một lần nữa vang lên kèm theo vẻ hoảng sợ.
Ông!
Thân hình của hắn lại hiện ra, tốc độ tăng vọt. Trong nháy mắt hắn lập tức xuất hiện trước người Sở Hành Vân, mặt đối diện với huyết ảnh khổng lồ nhưng lại không tránh né, một chưởng mạnh mẽ vô ra.
Trong khoảng khắc hai đạo chưởng ảnh đụng vào nhau, một cơn chấn động quét ngang khiến cho nước mưa đang rơi bỗng dừng lại, mà thân hình của hai người họ lại văng ra ngoài cũng một thời điểm.
Sở Hành Vân lui về phía sau hơn mười bước mới ổn định lại thân hình, khóe miệng vẫn giữ một nụ cười, huyết khí trên người của hắn lành lạnh, trên bàn tay bắt đầu có sát khí lượn lờ.
Về phần lão giả áo xanh kia, hắn lui về sau hơn hai mươi bước mới khó khăn dừng lại, trên nắm đấm xuất hiện một vệt màu trắng, máu tươi tràn ra khiến khuôn mặt hắn vô cùng dữ tợn.
- Đằng đó.. hình như có người?
Mọi người bị một màn này dọa sợ, ánh mắt dời sang lập tức phát hiện phía sau lão giả áo xanh chậm rãi xuất hiện hai người nào đó cùng với vẻ mặt kinh hoảng.
Bọn họ thấy hai người này có chút quen mắt, hình như là hai gã tùy tùng còn lại của Vũ Đằng!
Sắc mặt mọi người đều ngẩn ra. Bọn họ lập tức dời mắt về phía Vũ Đằng thì phát hiện hai lão giả phía sau hắn đã biến mất từ lúc nào, chỗ bọn họ đứng chỉ lưu lại hai vũng nước.
Lão giả áo xanh lúc này gắt gao nhìn chằm chằm Sở Hành Vân, ánh mắt còn lạnh hơn cả băng sương, giọng lạnh lùng nói:
- Tiểu tử, ngươi làm cách nào có thể phát hiện ra hai người bọn họ?
Giọng của lão giả áo xanh đầy tò mò. Tuy nhiên không chỉ có hắn mà hai người đồng bọn cũng không thể giải thích được. Rõ ràng họ đã ẩn giấu trong nước mưa, khả năng che dấu vô cùng mạnh mẽ, ngay cả một tia khí tức cũng không lộ ra.
Nhưng một quyền kia của Sở Hành Vân lại trực tiếp đánh về phía hai người họ, vị trí vô cùng chuẩn xác, nếu lão giả áo xanh không ra tay ngăn cản thì sợ rằng bản thân họ đã bị thương.
- Nghiêm chỉnh mà nói, từ lúc ngươi phóng xuất võ linh ta đã nhìn ra được âm mưu này rồi.
Thần sắc Sở Hành Vân vô cùng thong dong, hắn không nhanh không chậm nói:
- Võ linh Ô Vân của ngươi có chút kì lạ, có khả năng ngưng tụ linh lực thành nước mưa, đồng thời tạo thành một lĩnh vực riêng (không gian do võ giả tạo thành, người nắm giữ gần như có toàn quyền khống chế khu vực bên trong). Bên trong lĩnh vực này ngoại trừ ngươi thì những người khác đều sẽ bị áp chế, không chỉ khó nắm bắt vị trí của ngươi mà còn bị kiểm soát.
- Tuy nhiên từ lúc mới bắt đầu ngươi đã phạm phải hai sai lầm vô cùng lớn!
Nói đến đây, Sở Hành Vân vươn hai ngón tay ra rồi trầm giọng nói:
- Thứ nhất, tu vi của ngươi chính là Địa Linh Cảnh cửu trọng, linh lực mặc dù hồn hậu nhưng lại không có cách nào phóng xuất ra một lượng lớn linh lực nước mưa trong thời gian dài. Hơn nữa, cơn mưa này vô cùng nặng nề, ý muốn che dấu thân hình nhưng mục đích thật sự lại là đánh lừa tai mắt mọi người để họ không cách nào thấy được bóng dáng hai kẻ kia.
- Thứ hai, vừa rồi ngươi sử dụng âm sát khí hóa nước mưa thành mãnh hổ để dồn ta vào đường cùng. Nhưng đầu mãnh hổ chỉ vừa hiện ra một khoảng thời gian ngắn lại biến thành đầu mãng xà, trong khoảng khắc biến đổi ít ỏi này đủ để ta nhận ra sự tồn tại của hai người kia, đồng thời mượn thế khóa chặt vị trí của họ.
Giọng điệu Sở Hành Vân vô cùng nhẹ nhàng tùy ý nhưng lại khiến nội tâm của ba tên lão giả co giật.
Ba lão giả này chính là thân huynh đệ, họ đều nắm giữ võ linh Ô Vân giống hệt nhau. Không chỉ có vậy, công pháp, võ học, phong cách chiến đấu của ba người họ đều giống nhau như đúc.
Bằng vào một chiêu kia, bọn họ đã từng đánh bại võ giả Thiên Linh Cảnh, gần như lần nào sử dụng cũng thành công. Nhưng hôm nay, họ chỉ mới vừa đối chiến với Sở Hành Vân trong chốc lát đã bị nhìn ra sơ hở.
Cảm giác của kẻ này nhạy bén đến mức kinh người!
Cách đó không xa, Dương Viêm tràn ngập lửa giận lớn tiếng quát Vũ Đằng:
- Vũ công tử, hình như vừa rồi ngươi có nói cuộc tỉ thí này là một đấu một, nhưng cuối cùng lại để hai người kia âm thầm ra tay. Ngươi sử dụng thủ đoạn hèn hạ này không cảm thấy quá đê tiện hay sao?
- Hừ!
Vũ Đằng lạnh lùng hừ một tiếng, sắc mặt cũng bắt đầu có chút khó coi.
Từ lúc bắt đầu cho đến giờ, hắn đã sớm để cho ba lão giả này liên thủ, muốn dùng mưu kế này qua mặt tất cả mọi người đánh bại Sở Hành Vân, đường đường chính chính đoạt lấy linh trận đồ.
Trăm triệu lần không nghĩ tới, khả năng cảm nhận của Sở Hành Vân lại nhạy cảm đến mức này, hắn không những khám phá ra âm mưu mà còn trực tiếp vạch trần khiến cả ba người phải hiện thân.
Hiện tại Vũ Đằng đã lỡ đâm lao phải theo lao, mặt mũi cũng sớm vứt sạch!
- Người xưa có câu binh bất yếm trá (trong chiến tranh thì không ngại lừa dối), Vũ công tử quanh năm chinh chiến trên sa trường nên sẽ không quan tâm những thứ này.
Giữa lúc Vũ Đằng đang không biết giải thích thế nào thì Sở Hành Vân lập tức mở miệng khiến tất cả ngẩn người, ánh mắt không hẹn mà lại lần nữa tập trung lên người Sở Hành Vân.
Lúc này, Sở Hành Vân với huyết khí nồng đậm quanh thân liếc mắt nhìn Vũ Đằng rồi thu hồi, trên mặt không một chút biểu tình. Hắn bình thản nói:
- Trận chiến này cứ tiếp tục đi, lấy một địch ba đối với ta khồng hề khó!