Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 269: Mọi Người Ngóng Nhìn

Chương 269: Mọi Người Ngóng Nhìn




- Cuối cùng các ngươi cũng tới.

Lúc này, một giọng nói quen thuộc vang lên.

Thanh lão cùng Hoa Vân Hà đã sớm có mặt. Buổi dạ yến hôm nay hội tụ rất nhiều thế lực lớn trong Hoàng Thành, ý nghĩa vô cùng trọng đại, mà Lăng Tiêu Vũ Phủ mang tiếng là đứng đầu năm đại Vũ Phủ nên không thể vắng mặt.

- Mấy ngày qua chuyện trên Tề Vân Phong rất nổi danh, ta thật sự lo lắng ngươi vì bận bịu mà quên mất buổi dạ yến này.

Hoa Vân Hà nở nụ cười, chuyện xảy ra trên Tề Vân Phong hắn cũng có nghe nói qua.

Bỗng nhiên ánh mắt Hoa Vân Hà nhìn về Sở Hành Vân lập tức biến đổi, hắn kinh ngạc nói:

- Sở Hành Vân, tu vi của ngươi lại đột phá sao?

Tuy hiện tại Sở Hành Vân không hề phát ra chút khí tức nào nhưng âm sát khí trên người của hắn có vẻ ngưng thật hơn rất nhiều, điều này nói rõ tu vi hắn lại đột phá, tiến vào Địa Linh Cảnh nhị trọng.

- Trong khoảng thời gian này ta có rất nhiều cảm ngộ, cho nên tu vi cũng tăng lên tương đối mau.

Sở Hành Vân chỉ nhẹ nhàng cười, không có chút kiêu ngạo khoe khoang nào.

Phải biết rằng, Sở Hành Vân nắm giữ Luân Hồi Thạch, Thiên Thánh Linh Châu cùng Ngưng Linh Huyền Thạch ba đại tu luyện chí bảo, hắn một ngày tu luyện bằng với người bình thường hai tháng khổ tu, hơn nữa hắn đã có sẵn vô số kinh nghiệm nên đột phá tu vi không hề thấy khó khăn.

Thật ra không chỉ mỗi mình Sở Hành Vân mà tu vi đám người Diêm Độc, Sở Hổ cũng có tiến bộ rất lớn.

Việc diễn ra lần trước đã đánh cho họ một đòn tâm lý nặng nề, khiến mỗi người trong số họ đều hiểu được mình nhỏ yếu như thế nào. Sau khi họ nhận được công pháp võ học từ Sở Hành Vân liền lập tức tiến vào trạng thái bế quan tu luyện.

Mà Sở Hành Vân cũng không hề keo kiệt, hắn đưa cho mỗi người một luồng Thánh Linh Khí khiến tốc độ tu luyện của họ tăng nhanh. Hiện tại nói một cách không hề phóng đại, thực lực của Vân Đằng Thương Hội mạnh lên từng ngày.

Nhất là Dương Viêm cùng Tuyết Đương Không, tu vi hai người họ đã đạt đến Địa Linh Cảnh cửu trọng, trải qua thời gian này khổ tu đã từ từ chạm đến cánh cửa Thiên Linh Cảnh!

- Nếu như không phải tận mắt nhìn thấy, ta sẽ không tin Vân Đằng Thương Hội có thể phát triển đến mức này trong nửa năm. Sợ rằng qua một đoạn thời gian nữa, ngay cả Lăng Tiêu Vũ Phủ cũng chỉ xứng đáng xếp sau.

Hoa Vân Hà có vài phần cười khổ nói, tuy nhiên trong lòng không hề đố kị mà lại có cảm giác vui mừng.

- Mười bảy năm trước, Lăng Tiêu Vũ Phủ ít nhiều cũng ra tay giúp đỡ nên cha ta mới sống sót đến ngày hôm nay. Mười bảy năm sau, ta cũng nhờ vào Lăng Tiêu Vũ Phủ mới phát triển nhanh chóng. Nếu có một ngày Lăng Tiêu Vũ Phủ cần giúp đỡ, ta tuyệt đối sẽ không đứng nhìn!

Sở Hành Vân vô cùng nghiêm túc nhìn Thanh lão và Hoa Vân Hà.

Nghe vậy, Hoa Vân Hà và Thanh lão nhìn nhau, họ có thể thấy được vẻ vui mừng trong mắt đối phương. Họ cảm nhận được lời này của Sở Hành Vân không phải nói cho qua loa mà là thật lòng.

- Thời gian cũng không còn sớm, chúng ta mau vào thôi.

Hoa Vân Hà đè nén tâm tình kích động lại, sau đó lên tiếng thúc giục. Một nhóm sáu người sánh vai tiến vào bên trong Hoàng Cung.

Buổi yến tiệc hôm nay được tổ chức bên trong một tòa lầu các rộng lớn, tuy đã bắt đầu mùa đông, trăm hoa héo tàn nhưng tòa lầu các này vẫn tràn ngập hương hoa. Đồng thời bên trong còn suối chảy róc rách, cầu nhỏ bắc ngang như bồng lai tiên cảnh.

Bên trong lầu các, bàn rượu đã sớm được chuẩn bị sẵn sàng, hai dãy song song chạy dọc xuống dài chừng trăm mét. Ở đó đã có không ít người ngồi, tiếng bàn luận xôn xao vang lên khiến người cách đó mười mét vẫn nghe thấy được.

Lúc sáu người Sở Hành Vân tiến vào bên trong, tiếng bàn luận lập tức biến mất, vô số ánh mắt tập trung về hướng này, gắt gao nhìn chằm chằm lên người Sở Hành Vân. Không gian yên tĩnh đến bất ngờ, ngay cả tiếng châm rơi đều có thể nghe được.

Sở Hành Vân nhận thấy ánh mắt của tất cả mọi người, trên mặt không một chút biểu tình mà vẫn lạnh nhạt như cũ. Hắn chậm rãi tiến về trước nhưng lại cảm giác được một cổ khí tức lạnh như băng đè ép về phía mình.

Cổ khí tức này đến từ một lão giả tóc trắng, hắn ngồi ngay ngắn phía trước mặt Sở Hành Vân, hai mắt đỏ như máu tươi, bình rượu đang cầm trong tay cũng xuất hiện vài vết nứt sâu.

Người này rõ ràng là Ân Thiên Thành!

Tuy nhiên Sở Hành Vân chỉ hơi ngạc nhiên rồi trở lại bình thường, hắn không thèm liếc mắt nhìn Ân Thiên Thành mà chậm rãi đi về vị trí của mình.

Một màn này khiến ánh mắt Ân Thiên Thành càng trở nên kinh khủng hơn, trong con ngươi bắt đầu xuất hiện sát khí khiến không gian yên lặng lại tăng thêm vài phần lạnh lẽo, cô đọng.

Ngoại trừ Ân Thiên Thành căm thù nhìn hắn, khí tức đám người Tần Thiên Phong và La Xuyên Phong ở phía đối diện cũng bắt đầu trở nên lạnh lẽo, ánh mắt đầy hàn quang tập trung lên người Sở Hành Vân, nhưng biểu hiện không hề có chút tự cao tự đại giống như trước kia.

Giai đoạn trướcm bọn hắn không có nhiều biện pháp chống đối với Vân Đằng Thương Hội, chỉ biết tăng giá linh tài mới có thể làm chậm quá trình phát triển.

Nhưng sau vụ việc xảy ra ở Tề Vân Phong, họ không thể tiếp tục chèn ép Vân Đằng Thương Hội mà còn bị Sở Hành Vân bóc lột.

Bốn đại thương hội bất đắc dĩ nộp lên 120 vạn linh thạch, về phần năm đại thương hội còn lại không ngờ cam nguyện thần phục, trở thành minh hữu của Vân Đằng Thương Hội.

Hiện tại thế lực Vân Đằng Thương Hội đã trở nên vô cùng khổng lồ, có thể nói hoàn toàn nắm trong tay nền kinh tế của Lưu Vân Hoàng Triều. Đồng thời các thành trì lớn khác cũng bắt đầu có phân hội, tài nguyên, nhân lực cùng cơ hội phát triển không ngừng được cung cấp.

Đám người Tần Thiên Phong đã hoàn toàn thất bại, chỉ mới nửa năm đã triệt để thua trong tay Sở Hành Vân, không có bất kì cơ hội phản kháng nào.

Ở một hướng khác bất ngờ có hai ánh mắt quét tới.

Một người trong đó mặc trên người bộ áo bào đen rộng thùng thình, lúc hắn nhìn về phía Sở Hành Vân liền nở một nụ cười hảo hữu. Người này chính là đại thống lĩnh Lưu Vân Thiết Vệ Đường Khinh Dự.

Về phần một người còn lại sắc mặt âm trầm như thép, chân mày mang vẻ ác độc, hắn vừa nhìn thấy Sở Hành Vân liền trực tiếp đứng dậy tiến về hướng này, vừa đi vừa mở miệng:

- Sở hội trưởng, không nghĩ tới chúng ta nhanh như vậy lại gặp mặt.

Lời này nghe giống như chào hỏi nhau, nhưng giọng của hắn lại vô cùng lạnh lẽo khiến tất cả người ở đây lập tức run lên, ánh mắt đồng loạt hướng về phía bên này.

Sở Hành Vân chỉ tùy ý nhìn lại, cười nhạt nói:

- Vũ công tử, đúng là chúng ta lại lần nữa gặp mặt, nhưng ba gã thủ hạ của người lại không có ở đây? Chẳng lẽ họ còn đang dưỡng thương sao?

Lời này vừa dứt, cả khuôn mặt Vũ Đằng lập tức đỏ bừng, hai tay giấu trong tà áo bỗng nhiên nắm chặt.

Chuyện xảy ra mấy ngày trước đã sớm truyền ra khắp Hoàng Thành, không có gì bất ngờ chính là hành động của Vũ Đằng đều bị mọi người cười nhạo, thậm chí có người còn sáng tác một bài hát về chủ đề này khiến Vũ Đằng không còn mặt mũi ra khỏi nhà.

Không ngờ, ngay tại bữa dạ yến này mà Sở Hành Vân lại dám đối mặt với Vũ Đằng, đồng thời mở miệng nhắc về chuyện đó khiến Vũ Đằng giận đến toàn thân run lên, cả tòa lầu các bắt đầu tràn ngập mùi thuốc súng.

- Thanh niên bây giờ miệng lưỡi thật ác độc!

Lúc này, bên cạnh Vũ Đằng bỗng xuất hiện mỗi lão giả áo xám, hắn lập tức tiến đến trước người Sở Hành Vân, tay chỉ thẳng mặt, quát to:

- Ta khuyên ngươi nên hướng Vũ công tử nhận sai đi, nếu không đừng trách kiếm của ta vô tình!

Dịch giả: Hào Ca

Biên tập: Mei_hnmn

Nhóm dịch Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch