Lão giả áo xám vừa dứt lời, trên tay của hắn lập tức xuất hiện một thanh trường kiếm, thân kiếm cao to, toàn thân mang một màu xanh âm u giống như đây không phải kiếm mà là một con độc xà đang rình mồi.
- Là U Xà Kiếm!
Trong nháy mắt khi thanh kiếm quỷ dị này xuất hiện, sắc mặt của mọi người lập tức biến đổi giống như nhìn thấy một thứ gì đó khó có thể tưởng tượng nổi.
Cùng lúc đó, giọng Hoa Vân Hà lập tức truyền vào trong đầu Sở Hành Vân, hắn ngưng trọng nói:
- Sở Hành Vân, lão giả áo xám này tên là Triệu Cửu Âm, tu vi của hắn chỉ mới là Địa Linh Cảnh thất trọng nhưng kiếm thuật lại vô cùng quỷ dị khó lường, có thể nói là đệ nhất kiếm tu của Lưu Vân Hoàng Triều.
- Đệ nhất kiếm tu của Lưu Vân Hoàng Triều sao?
Sở Hành Vân sửng sốt một chút.
Hoa Vân Hà tiếp tục nói:
- Trước kia Triệu Cửu Âm cũng chỉ là một gã kiếm tu bình thường, nghe nói hắn từng lạc vào trong một tòa bí cảnh, đồng thời chiềm được kiếm thuật cả đời của một vị kiếm tu cường đại. Từ đó trở đi, kiếm thuật của hắn càng ngày càng cao siêu, luôn luôn tìm người xung quanh để luận bàn, cuối cùng chiếm được danh hiệu đệ nhất kiếm tu.
- Sau khi hắn trở thành Lưu Vân đệ nhất kiếm tu lại rời khỏi Lưu Vân Hoàng Triều, lưu lạc khắp thiên hạ không còn thấy tung tích. Trăm triệu lần không nghĩ tới, cuối cùng hắn lại nhập vào dưới trướng Vũ Tĩnh Huyết.
Sắc mặt Hoa Vân Hà có chút âm trầm, hắn từ trong mắt Triệu Cửu Âm cảm giác được một tia âm hàn gắt gao nhìn Sở Hành Vân, không có chút che giấu nào.
- Triệu Cửu Âm, lập tức lui ra cho ta!
Vũ Đằng quát một tiếng, lão giả áo xám lập tức lui về phía sau vài bước, nhưng U Xà Kiếm trong tay hắn vẫn không thu lại, nó như trước tỏa ra khí tức lạnh lẽo.
- Sở hội trưởng, đã khiến ngươi chê cười rồi.
Vũ Đằng lại nhìn về phía Sở Hành Vân, lạnh lùng nói:
- Ký ức về việc lần trước vẫn còn khá mới mẻ trong đầu ta, ta hiểu được khi ấy không công bằng với Sở hội trưởng. Hay là vậy đi, thừa dịp buổi dạ yến hôm nay còn chưa bắt đầu, ta với ngươi lại tỷ thí một lần nữa có được không?
- Quả nhiên không sai!
Nghe được Vũ Đằng nói, mọi người liền biến sắc. Thật ra khi họ thấy được Triệu Cửu Âm đã đoán ra ý đồ của Vũ Đằng, chỉ là họ không ngờ tới Vũ Đằng lại trực tiếp khiêu khích như vậy.
- Quy tắc cuộc tỉ thí này như thế nào?
Sắc mặt Sở Hành Vân vẫn không có chút biến đổi, hắn hỏi ngược lại.
- Võ linh của Sở Hội Trưởng là Linh Kiếm, lúc trên Tề Vân Phong cũng đã biểu hiện kiếm thuật vô cùng cao thâm. Tên tùy tùng này của ta cũng đồng dạng có kiếm thuật rất cao, hay là hai người các ngươi áp chế tu vi, chỉ dùng kiếm thuật để luận bàn, ai bị thương trước coi như thua.
Vũ Đằng chỉ về hướng Triệu Cửu Âm sau lưng hắn, một câu một chữ đều vô cùng rõ ràng.
- Vũ Đằng, ngươi thật sự không biết xấu hổ sao?
Hoa Vân Hà không thể tiếp tục nhẫn nhịn, lập tức lên tiếng mắng.
Tu vi của Sở Hành Vân không cao, chỉ mới đạt tới Địa Linh Cảnh nhị trọng. Tuy nhiên nhờ vào vô số thủ đoạn cùng con bài chưa lật nên mới có thể nhảy qua vài cái đẳng cấp giết chết Lưu Tung.
Lúc này Vũ Đằng đề nghị hai bên áp chế tu vi, chỉ đơn giản so đấu bằng kiếm thuật, điều này không thể nghi ngờ chính là chèn ép Sở Hành Vân.
Huống chi, đối thủ của Sở Hành Vân lại còn là Triệu Cửu Âm mệnh danh là Lưu Vân đệ nhất kiếm tu, tạo nghệ kiếm thuật của hắn xa xa vượt qua phần còn lại.
Cuộc tỷ thí này không có một chút công bằng nào!
- Ta và Sở hội trưởng nói chuyện thì liên quan gì đến ngươi?
Vũ Đằng căn bản không sợ Hoa Vân Hà, cười mở miệng đáp trả:
- Nếu như Sở hội trưởng sợ bị thua cũng không sao, cứ trực tiếp từ chối lời mời tỉ thí là được, dù sao cũng ít người có thể đối mặt với hai chữ thua cuộc!
- Ai nói ta muốn từ chối lời thách đấu này?
Sở Hành Vân bĩu môi, không nhanh không chậm nói:
- Có thể cùng Lưu Vân đệ nhất kiếm tu luận bàn thật đáng mong đợi, điều duy nhất khiến ta chưa đồng ý chính vì cuộc tỉ thí này vẫn không thấy vụ tiền cược.
- Điều này tất nhiên phải có rồi!
Nghe Sở Hành Vân lên tiếng đồng ý, trong lòng Vũ Đằng vô cùng mừng rỡ, hắn trầm giọng nói:
- Sở hội trưởng là chủ nhân của Vân Đằng Thương Hội, nội tình chắc chắn vô cùng dày đặc. Hay là như vậy đi, chúng ta lấy linh thạch làm tiền cược đi, không cần nhiều lắm, mỗi bên 200 vạn linh thạch là được rồi.
Lộp bộp!
Ánh mắt của mọi người thoáng chốc co lại, chỉ một cuộc tỉ thí mà lấy 200 vạn linh thạch làm tiền cược thật sự quá điên cuồng. Con số khổng lồ này đã bằng với một năm lợi nhuận của Vân Đằng Thương Hội.
Hoa Vân Hà bắt đầu hít thở dồn dập, hắn vừa muốn ra tay ngăn cản lại nhận thấy vẻ mặt Sở Hành Vân vô cùng tự tin, gật đầu nói:
- Tốt lắm, một lời đã định, lấy 200 vạn linh thạch làm tiền cược đi!
Dứt lời, hắn khẽ động, trên tay lập tức xuất hiện một thanh trường kiếm bằng thép sáng bóng.
Nếu chỉ là luận bàn kiếm thuật thì không thể sử dụng Trảm Không Kiếm, trường kiếm bình thường mới có thể công bằng.
Nụ cười trên mặt Vũ Đằng càng ngày càng đậm, hắn nháy mắt một cái, Triệu Cửu Âm sau lưng hắn lập tức tiến nhanh tới trước mặt Sở Hành Vân, trên tay đồng dạng cầm một thanh trường kiếm bằng thép.
Ông!
Hai người đứng cách xa nhau năm bước, trường kiếm trong tay phát ra khí tức bén nhọn khiến mọi người đồng loạt lui về sau.
- Kiếm thuật của Triệu Cửu Âm cũng không cần phải dùng lời để diễn tả, dù thiên phú của Sở Hành Vân có cao tới đâu cũng không thể là đối thủ.
- Trước trận chiến này, Vũ Đằng đã từng bại bởi Sở Hành Vân khiến mặt mũi mất sạch, lúc này là cơ hội để hắn báo thù, nhất định đã chuẩn bị rất cẩn thận, Sở Hành Vân muốn chiến thắng còn khó hơn lên trời.
- Mười chiêu, chỉ trong vòng mười chiêu Sở Hành Vân chắc chắn phải thua!
Vô số tiếng nghị luận truyền đến, gần như không một người nào xem trọng Sở Hành Vân, phần lớn đều nghĩ Sở Hành Vân trẻ tuổi lỗ mãng khiến sắc mặt đám người Hoa Vân Hà hết sức khó coi.
Đương nhiên ngoại trừ Lận Thiên Trùng.
Vào lúc này hắn chỉ lẳng lặng ngồi xếp bằng, miệng nhấm nháp rượu cùng thức ăn ngon, bộ dạng giống như chuẩn bị được xem kịch vui.
- Không ngờ ngươi cũng có vài phần bản lĩnh, có thể hoàn toàn giấu kín sơ hở. Tuy nhiên người thắng sau cùng vẫn sẽ là ta!
Triệu Cửu Âm có chút tự phụ nói, ánh mắt bỗng bắn ra hai tia sáng, thân hình lao về phía trước, nhìn như rất chậm nhưng trong nháy mắt lập tức xuất hiện trước người Sở Hành Vân.
Hưu!
Trường kiếm phá không đâm về phía Sở Hành Vân.
Một kiếm này không sử dụng chút linh lực nào, thế nhưng kiếm khí lại hóa thành một đầu độc xà khiến đối thủ rất khó nắm bắt được quỹ tích.
- Nhất Kiếm U Xà Động!
Khí thế trên người Triệu Cửu Âm triệt để bộc phát, cánh tay hắn huy động, kiếm khí lập tức hóa thành một đầu độc xà di đánh một vòng cung từ phía bên cạnh đâm hướng cổ Sở Hành Vân.
Thấy thế, thân hình Sở Hành Vân chợt tránh sang một bên, trường kiếm chuyển động trực tiếp tránh được kiếm chiêu quỷ dị của Triệu Cửu Âm. Mũi kiếm không chút màu mè đâm thẳng về phía trước, nhưng một kiếm này lại khiến Triệu Cửu Âm cảm giác khó có thể tránh né.
- Tiểu tử này thật sự liếc mắt liền nhìn ra U Xà Kiếm của ta sao?
Ánh mắt Triệu Cửu Âm mang một tia khác thường, thần sắc trầm xuống, nhưng lập tức hắn liền cảm nhận được mỗi cổ kiếm khí áp tới khiến sống lựng lạnh run.
- U Xà!
Thân thể Triệu Cửu Âm lập tức ngửa về sau, một tay vung kiếm khiến kiếm khí hóa thành độc xà nhiễu loạn thế tiến công của Sở Hành Vân, sau đó chuyển thủ thành công đánh về phía trước.
- Khoảng cách giữa ta và hắn chỉ có ba thước, dưới tình huống xuất kiếm chắc chắn phải bị thương, theo tạo nghệ kiếm thuật của hắn không có khả năng nhận ra điềm ấy.
Sở Hành Vân nhìn kiếm khí của Triệu Cửu Âm, trong lòng không ngừng đặt dấu chấm hỏi.
Đúng lúc này ——
Sở Hành Vân lập tức cảm nhận được một khí tức thần bí, cổ khí tức này yếu ớt đến mức khiến người khác bỏ qua, nhưng sắc mặt của Sở Hành Vân lại lập tức trở nên âm trầm, hai chân nhanh chóng lui về sau tránh né.
Răng rắc!
Hai đạo kiếm khí va chạm trên hư không phát ra âm thanh chói tai.
Trong lúc mọi người đang kinh ngạc quan sát thì trường kiếm trong tay Sở Hành Vân liền bị chặt đứt.
Mũi kiếm nhanh như tia chớp cắm vào một bàn rượu tạo ra vô số tiếng vang.