Sở Hành Vân và Triệu Cửu Âm vừa rồi giao thủ vô cùng nhanh, giống như chỉ trong một cái chớp mắt.
Lúc mũi kiếm bị chặt đứt, Sở Hành Vân cũng không có chút kinh hoảng nào, hắn vẫn bình tĩnh, đầu ngón chân điểm nhẹ, thân thể lập tức trở lại vị trí cũ, ánh mắt lạnh lùng nhìn Triệu Cửu Âm.
- Triệu Cửu Âm không hổ danh là Lưu Vân đệ nhất kiếm tu, kiếm pháp quả nhiên cao siêu, chỉ trong nháy mắt đã chiếm thế thượng phong, thậm chí chặt đứt trường kiếm của Sở Hành Vân
- Kết quả của trận chiến này chúng ta đã sớm đoán được, chỉ không ngờ lại kết thúc nhanh như vậy.
Mọi người lại tiếp tục nghị luận, âm thanh bàn tán khiến Vũ Đằng vô cùng đắc ý, hắn cất cao giọng nói:
- Sở Hành Vân, trận tỉ thí này ngươi đã thất bại, mau mau đem 200 vạn linh thạch nộp lên đây.
Giọng của hắn xen lẫn linh lực khiến âm thanh cứ quanh quẩn bên trong lầu các. Biểu hiện của Vũ Đằng vô cùng kiêu ngạo, đắc ý, hắn cảm giác cuối cùng cũng giải tỏa được cục tức trong lòng.
- Trận tỉ thí này ai bị thương trước sẽ thua, trên người ta có vết thương nào sao?
Thần sắc Sở Hành Vân trở nên lạnh lẽo, hắn dùng ánh mắt khinh thường nhìn Vũ Đằng.
Vũ Đằng cười lạnh nói:
- Kiếm của ngươi đã gãy, trận chiến này còn tiếp tục được sao?
Kiếm tu luận bàn, thắng bại chỉ trong chớp mắt.
Mũi kiếm của Sở Hành Vân đã bị gãy làm tăng thêm sự chênh lệch giữa hai người. Nếu cứ tiếp tục đánh tiếp thì kết quả cũng chẳng thể thay đổi.
- Ai nói đoạn kiếm gãy này không thể dùng?
Sở Hành Vân nắm chặt đoạn kiếm gãy trong tay, cả người một lần nữa đứng đối diện với Triệu Cửu Âm, giọng nói như cơn gió lạnh trên đỉnh núi tuyết:
- Huống chi đối mặt với loại người vô sỉ này, nếu ta tránh lui chính là xỉ nhục hai chữ kiếm tu!
- Cái gì?
Vùng lông mày Triệu Cửu Âm bỗng nhiên co lại, nhưng rất nhanh hắn liền khôi phục bộ dạng ban đầu, cười như điên nói:
- Tiểu tử ngông cuồng, ngươi đã không muốn thừa nhận thất bại vậy ta sẽ khiến ngươi tâm phục khẩu phục!
Xuy lạp!
Triệu Cửu Âm tiến về phía trước một bước, kiếm khí lại lần nữa hóa thành độc xà, tràn đầy khí tức âm lạnh chém về hướng Sở Hành Vân.
Một kiếm này rất nhanh, hướng di chuyển cũng kì lạ tạo cảm giác giống như có hơn mười đường kiếm khí cùng một lúc đánh tới, khóa chặt mọi chỗ hiểm trên người Sở Hành Vân. Trong không gian ngoại trừ kiếm ảnh thì chẳng còn thứ gì khác.
Cảm giác được sát ý trên người Triệu Cửu Âm, hai mắt Sở Hành Vân ngưng thần, chân bước thẳng về phía trước, hơn mười đường kiếm khí kia đánh vào khoảng không, căn bản không đánh trúng người Sở Hành Vân.
- Điều này sao có thể?
Triệu Cửu Âm mở to hai mắt đầy kinh ngạc, một kiếm toàn lực của hắn cứ như vậy bị Sở Hành Vân tránh đi.
Không chờ đối thủ mở miệng nói tiếp, Sở Hành Vân ngay lập tức xuất hiện ở bên cạnh hắn, đoạn kiếm gãy quét ngang, tuy nhiên không hướng về người Triệu Cửu Âm mà đánh lên thanh kiếm trên tay hắn.
Răng rắc!
Lại tiếng kim loại gãy vang lên.
Nhưng lúc này, mũi kiếm gãy của Triệu Cửu Âm vừa văng ra ngoài đã phát ra một cổ khí tức huyết hồng lượn lờ trong không gian.
- Không tốt!
Vừa nhìn thấy cổ khí tức huyết hồng này, sắc mặt Triệu Cửu Âm trở nên trắng xám không gì sánh được, hắn không hề nói lời nào mà lập tức lui về phía sau, bộ dạng vô cùng hoảng loạn.
Nhưng trong nháy mắt khi thân hình hắn chuyển động, Sở Hành Vân cầm đoạn kiếm gãy chém một đường, kiếm quang kèm theo khí tức màu huyết hồng đánh lên trên cơ thể Triệu Cửu Âm khiến hắn không có cách nào tránh né.
Xuy!
Kiếm khí xẹt qua ngực Triệu Cửu Âm trực tiếp lưu lại một vết kiếm dữ tợn. Cổ khí tức huyết hồng cũng theo vết kiếm thẩm thấu vào trong cơ thể hắn.
- Vũ công tử, mau mau lấy ra giải dược, ta...ta chưa muốn chết!
Thân thể Triều Cửu Âm vừa mới rơi xuống đất, sắc mặt đã trở nên cực kì điên cuồng, hắn như nổi điên chạy về hướng Vũ Đằng.
Nhưng hắn vừa đi được hai bước thì trên da thịt đã xuất hiện vô số huyết ban có màu tím đen, chúng vừa xuất hiện đã phóng ra một mùi hết sức hôi thối.
Thình thịch!
Cả người Triệu Cửu Âm lập tức ngã xuống, toàn thân không ngừng co quắp, huyết ban càng ngày càng dày dặc, chỉ sau hai nhịp thở thì sinh cơ trên người hắn bắt đầu tiên tán, cuối cùng hóa thành hư vô
Nhìn một màn liên tục biến hóa trước mắt này khiến mọi người khó có thể hoàn hồn lại. Tuy nhiên mỗi người ở đây đều là kẻ đứng đầu thế lực lớn trong Hoàng Thành, tâm tư không giống người thường, họ rất nhanh liền thông suốt.
Không ngờ trên mũi kiếm mà Triệu Cửu Âm sử dụng lại ẩn chứa kịch độc.
Sau khi Sở Hành Vân chặt đứt mũi kiếm, cổ kịch độc này bắt đầu tràn ra ngoài, mà một kiếm kia của Sở Hành Vân vừa vặn trở thành trung gian dẫn dắt kịch độc vào bên trong cơ thể Triệu Cửu Âm.
Tuy nhiên mọi người vẫn cảm thấy kinh hãi, kịch độc này quá khủng khiếp, lấy tu vi Địa Linh Cảnh thất trọng của Triệu Cửu Âm mà chỉ vài nhịp thở đã lìa đời.
- Không nghĩ tới, đường đường là Lưu Vân đệ nhất kiếm tu mà lại dùng thủ đoạn đê tiện như vậy, may là ta không bị nhiễm loại độc này nếu không cũng sẽ có kết quả tương tự.
Sở Hành Vân giả vờ sợ hãi, ánh mắt tức giận nhìn về phía Vũ Đằng, hỏi:
- Vũ công tử, xem ra mắt nhìn người của ngươi thật sự quá kém, không ngờ hai lần liên tiếp gặp phải hạng người dơ bẩn, thật sự khiến ta lo lắng thay cho ngươi.
- Ngươi...
Trên người Vũ Đằng bất ngờ tràn ngập lửa giận, hắn phẫn nộ đứng lên.
Sở Hành Vân thấy thế liền vội vàng khoát tay nói:
- Vũ công tử, những lời vừa rồi ta nói chỉ vì quan tâm ngươi mà thôi, cũng không có ý muốn nói ngươi âm mưu hãm hại ta. Kiếm này Triệu Cửu Âm tự mình lấy ra, kịch độc tự nhiên cũng do hắn chuẩn bị, không có bất kì quan hệ nào với ngươi.
- Tuy nhiên đây vẫn là một trận tỉ thí, ta đã đánh bại Triệu Cửu Âm, nếu Vũ công tử không muốn thừa nhận cũng không sao, cứ trực tiếp đổi ý là được, dù sao ngươi cũng là người bị hại mà.
Vừa thay đổi đề tài, trên mặt Sở Hành Vân hiện lên bộ dạng tùy ý, khóe miệng nở một nụ cười vô hại nhìn Vũ Đằng.
- Lần này thì Vũ Đằng thảm rồi!
Lận Thiên Trùng vừa nghe được lời của Sở Hành Vân vừa nói lập tức dở khóc dở cười.
Giữa Triệu Cửu Âm và Sở Hành Vân không có cừu oán gì, căn bản không cần phải hạ sát thủ.
Trận tỉ thí ngày hôm nay chính là ý của Vũ Đằng, mà Triệu Cửu Âm chỉ là một tên thủ hạ dưới trướng hắn.
Ân oán giữa Vũ Đằng và Sở Hành Vân ai cũng rõ ràng, chỉ cần là người sáng suốt liền có thể nhìn ra độc này do Vũ Đằng sắp đặt, hắn muốn mượn lần tỉ thí này giết chết Sở Hành Vân.
Nhưng Sở Hành Vân lại nói độc này không có chút nào liên quan đến Vũ Đằng, còn mở miệng mắng Triệu Cửu Âm là hạng người vô sỉ, dơ bẩn hạ lưu, trên thực tế hắn mượn những lời này để mắng Vũ Đằng dơ bẩn, hạ lưu.
Điều này Vũ Đằng rõ ràng hơn ai khác, lửa giận ngập tràn hai mắt, hắn hận không thể lập tức giết chết Sở Hành Vân nhưng lại không có cách nào làm được.
Hắn càng phẫn nộ chẳng khác nào tự nhận mọi thứ đều là âm mưu của mình nhằm hãm hại Sở Hành Vân.
Đến lúc đó, hắn sẽ triệt để biến thành trò cười, hai lần sử dụng mưu kế hại người nhưng vẫn không lần nào thành công, ngược lại bị Sở Hành Vân vạch bộ mặt thật!
Vù vù vù!
Vũ Đằng thở hổn hển, mắt liếc nhìn thi thể của Triệu Cửu Âm, ngón tay búng một cái, một chiếc nhẫn trữ vật lập tức rơi trên bàn rượu của Sở Hành Vân, lạnh lùng nói:
- Lần này tính là ngươi thắng, nhưng lần tới ta sẽ không lưu tình!
Sở Hành Vân nhận lấy nhẫn trữ vật rồi nhìn lướt qua. Sau đó, hắn dùng một ánh mắt quái dị nhìn Vũ Đằng , giọng vô cùng kì quái nói:
- Vũ công tử, hình như lúc ở Tề Vân Phong ngươi cũng nói một câu y hệt!
- Lần trước ngươi tặng cho ta quốc bảo Thiết Phong Quốc, mà lần này lại là 200 vạn linh thạch. Ta hiện tại rất chờ mong lần tiếp theo ngươi sẽ lấy gì ra đây?