Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 272: Đem Quân Vị Nhường Cho Ta

Chương 272: Đem Quân Vị Nhường Cho Ta




Lộp bộp!

Vũ Đằng lại bị chọc tức đến tim đập loạn, nhưng lại không tiếp lời vì sợ bị Sở Hành Vân chọc tới tức chết.

Toàn bộ lầu các bị náo loạn như vậy nhất thời trở nên im lặng đến bất thường, biểu cảm trên mặt mỗi người khác nhau, mơ hồ cảm thấy bầu không khí hỗn loạn tràn ngập cả không gian này.

- Quân vương đến!

Giữa lúc bầu không khí có chút khẩn trương thì bên ngoài lầu các truyền tới một tiếng hô lớn.

Mọi người đưa mắt nhìn lại, trong tầm mắt của họ, Lưu Vân Quân Vương Đường Chính đang chậm rãi đi tới hướng lầu các, đi theo phía sau hắn là một người thanh niên nho nhã mặc tử kim trường bào.

Người thanh niên này có dung mạo tuấn dật, bộ dạng tiêu sái, khi giơ tay nhấc chân kèm theo một loại khí tức thượng vị giả, ánh mắt của hắn càn quét toàn trường, không có cảm giác hèn mọn mà biểu hiện rất là trấn định.

- Tam hoàng tử Đường Việt?

Ánh mắt Sở Hành Vân tập trung lên người thanh niên này, thấp giọng nói.

Người thanh niên này chính là Đường Việt.

Lúc trước, Sở Hành Vân vì muốn gom góp đủ tài liệu luyện khí để thăng cấp Trảm Không Kiếm nên đã từng dùng thủ pháp Dẫn Linh Độ Huyệt giúp Đường Việt tu bổ kinh mạch, khiến hắn có thể tiếp tục sống và bình yên tu luyện.

Sau sự kiện đó, Sở Hành Vân cũng không nghe được thêm chút tin tức nào của Đường Việt. Nào ngờ lần này lại được nhìn thấy, tu vi của hắn cũng đã bước vào Địa Linh Cảnh tứ trọng, toàn thân lượn lờ vô số âm sát khí.

Ngay lúc Sở Hành Vân đang suy nghĩ , ánh mắt dời qua liền lại phát hiện Đường Việt đã chạy tới trước người hắn, chắp tay khom người nói:

- Đã sớm nghe qua uy danh của Sở hội trưởng, hôm nay được gặp mặt thì quả nhiên danh bất hư truyền, sau khi dạ yến kết thúc không biết Sở hội trưởng có thể cùng ta uống rượu thỏa thích một lần được để ta tạ ơn cứu mạng trước đây.

Trong lúc nói, đôi mắt Đường Việt chú ý về biểu hiện của Sở Hành Vân, trên mặt không có một chút vẻ vênh váo mà ngược lại mang vẻ hào sảng, thưởng thức khiến Sở Hành Vân có cảm giác rất thoải mái.

- Thiên phú và tâm tính cao như vậy, khó trách Tam hoàng tử sẽ được lập làm thái tử.

Trong lòng Sở Hành Vân âm thầm suy nghĩ, hai tay ôm quyền trả lời:

- Nếu có cơ hội thì ta nhất định sẽ phụng bồi.

Khóe miệng Đường Việt nở nụ cười nhạt, lúc này mới trở lại bên cạnh Đường Chính.

Mọi người thấy một màn như vậy, sắc mặt liền có chút biến hóa.

Dưới cái nhìn của bọn họ thì Lưu Vân Hoàng Tộc cùng Sở Hành Vân, một người là về chính trị còn một người là về thương nghiệp nên sẽ không qua lại với nhau quá nhiều, và cũng không thành lập bất cứ quan hệ gì. Thế nhưng cảnh tượng trước mặt họ chứng tỏ Sở Hành Vân và Lưu Vân Hoàng Tộc có qua lại từ trước.

- Chẳng lẽ Lưu Vân Hoàng Tộc muốn bắt tay với Vân Đằng Thương Hội?

Trong nội tâm một đám chủ nhân các thế lực lớn đều đồng loạt xuất hiện ý nghĩ này. Ánh mắt của họ không tự chủ được nhìn về phía Vũ Đằng nhưng lại phát hiện hắn không thèm nhìn lại, hai tròng mắt vẫn lạnh lùng nhìn chằm chằm Sở Hành Vân.

Đường Chính đi tới vị trí trung ương, ánh mắt nhìn mọi người , lông mày hơi nhăn. Hắn hướng về phía Vũ Đằng lạnh lùng nói:

- Dạ yến đã bắt đầu, vì sao còn không thấy mặt Vũ Tĩnh Huyết?

- Cha ta phải quản lý trăm vạn hùng binh nên vô cùng bận rộn, tới muộn cũng là chuyện vô cùng bình thường, các ngươi chờ thêm chút nữa đi!

Vũ Đằng liếc mắt về phía Đường Chính sau đó thu hồi lại, bộ dạng không kiên nhẫn đáp.

- Chờ sao?

Sắc mặt Đường Chính cau lại tỏ ra vẻ tức giận.

Hắn là ai? Hắn là Lưu Vân quân vương, người nắm quyền cao nhất của Lưu Vân Hoàng Triều này. Hiện tại mọi người đang ở trong Hoàng Cung cũng là nơi của hắn, cho nên tất cả phải nghe theo lời hắn.

Nhưng Vũ Tĩnh Huyết hết lần này đến lần khác tới muộn, lại còn để cho Vũ Đằng truyền lời bắt mọi người phải chờ đợi cung nguyênh hắn tới. Hành động này chính là coi thường Lưu Vân Hoàng Tộc cũng như tất cả người ở đây.

- Người còn chưa thấy mặt mà đã tỏ ra vẻ ngông cuồng như vậy, Vũ gia các ngươi vẫn nghĩ mình có thể một tay che trời hay sao!?

Đường Chính lớn tiếng quát, ánh mắt nhìn về phía Vũ Đằng bất ngờ phát ra kim mang nặng nề.

Hưu một tiếng!

Sau lưng hắn bỗng xuất hiện hư ảnh con thoi, con thoi này như lưỡi đao sắc bén tỏa ra vô số kim mang khiến bầu không khí trở nên ác liệt hơn, mơ hồ còn có thể nghe được âm thanh phá không.

- Không ngờ Đường Chính lại ẩn dấu sâu như vậy, tu vi của hắn sớm đã đạt tới Thiên Linh Cảnh tam trọng.

Lận Thiên Trùng cười nhẹ nói, trên người Đường Chính tràn ngập dương cương khí chứng tỏ hắn đã bước chân vào Thiên Linh Cảnh.

Tiếng xé gió càng ngày càng rõ ràng, trong lúc mọi người đang hướng mắt quan sát thì cả tòa lầu các bỗng nhiên lay động, một cổ khí tức nặng nề như núi áp xuống như muốn trấn áp Vũ Đằng.

Buổi dạ yến lần này rất quan trọng, nó tụ họp rất nhiều nhân vật quyền thế của Lưu Vân Hoàng Triều, không ngờ Vũ Tĩnh Huyết vẫn chậm chạp, không thèm cho Lưu Vân Hoàng Tộc một chút mặt mũi nào. Thân là Lưu Vân quân vương, Đường Chính sao có thể nhẫn nhịn, hắn muốn lấy Vũ Đằng để khai đao, khẳng định uy thế của mình.

Nhưng khí tức này chưa kịp chạm vào người Vũ Đằng thì một cổ cuồng phong quỷ dị đột nhiên từ bên ngoài lao tới, phá vỡ cửa chính rồi va chạm vào cổ khí tức kia, sau đó cả hai liền biến thành hư vô.

Cộp cộp cộp cộp!

Sau khi cơn cuồng phong biến mất thì có vô số tiếng bước chân vang lên, âm thanh phát ra bên trong tòa lâu các yên tĩnh nên có thể nghe thấy rất rõ ràng.

Chỉ thấy bên ngoài cửa, ở góc hơi tối bỗng xuất hiện một bóng người.

Người tới là một người đàn ông trung niên, đầu buộc kim quan, trên người khoác bộ chiến giáp đen nhánh, sau lưng đeo Phương Thiên Họa Kích, mũi kích có màu đỏ tươi như máu, dưới ánh sáng nhẹ nhàng của trăng đêm khiến nó trông vô cùng kinh người.

- Từ khi Đường gia nắm toàn quyền quản lý Lưu Vân Hoàng Triều đến nay, tình hình đất nước ngày càng sa sút, đến hôm nay đã gần như rơi xuống đáy bảng xếp hạng. Đường gia các ngươi đã vô dụng như vậy lại còn dám mở miệng nói mấy lời ngông cuồng này sao? Ta nghĩ hai từ hung hăng, ngang ngược nếu dùng để miêu tả các ngươi sẽ thích hợp hơn!

Người đàn ông trung niên cười sang sảng một tiếng, âm thanh như sấm liên tục nổ vang trong tai mọi người.

Trong nháy mắt, mọi người ở đây lập tức cảm thấy choáng váng đầu óc như bị cả một binh đoàn đập vào mặt, bão cát bốc lên, sát ý đằng đằng khiến họ có cảm giác như rơi vào sa trường gió tanh mưa máu, bản thân vô cùng nhỏ bé.

- Cuối cùng đã tới!

Sở Hành Vân không có rơi vào bên trong loại cảm giác này, hai con ngươi đen kịt nhìn chằm chằm vào tên nam tử trung niên này, tâm thần khẽ run, cừu hận dần dần bộc lộ.

Trong cả Lưu Vân Hoàng Triều, người có thể phát ra lượng sát khí khổng lồ như thế này chỉ có mỗi mình Vũ Tĩnh Huyết.

Ông!

Con thoi màu vàng điên cuồng run rẩy, kim mang như làn sóng thủy triều đánh tan tầng sát khí. Đường Chính tiến lên phía trước hai bước rồi nhìn thẳng về phía Vũ Tĩnh Huyết, tức giận nói:

- Đường gia ta vô dụng!? Vũ Tĩnh Huyết, lời này của ngươi là có ý gì!?

Nghe thấy Đường Chính mở miệng hỏi, Vũ Tĩnh Huyết cũng không đáp lại cười càng to hơn, bá đạo hơn.

Một lát sau, hai mắt hắn như từ trên cao nhìn xuống Đường Chính, điên cuồng trả lời:

- Đạo lý rất đơn giản, Đường Chính ngươi là Lưu Vân quân vương, thực lực thua ta thì không đề cập tới, ngay cả việc trị vì hoàng triều cũng làm không xong. Lưu Vân sáu mươi bốn tòa thành trì đều mở miệng than vãn, nhất là những thành trì ở biên cương lại thường xuyên bị các vương quốc khác xem thường.

- Nếu không phải ta tự mình trấn thủ biên cương, bảo vệ đất nước thì sợ rằng biên giới Lưu Vân Hoàng Triều đã sớm bị phá nát!

- Một gã quân vương nhu nhược như vậy tốt nhất nên nhường vương vị lại cho ta đi. Chỉ dưới sự quản lý của Vũ Tĩnh Huyết ta thì Lưu Vân Hoàng Triều mới có thể mãi cường thịnh không suy, thậm chí có thể trở thành đệ nhất hoàng triều tại Chân Linh Đại Lục!

Dịch giả: Vạn Cổ Thư Thần

Biên tập: Hào Ca

Nhóm dịch Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch