Tiếng nói vừa dứt, toàn trường thoáng chốc trở nên yên tĩnh.
Trước dạ yến, tất cả mọi người biết mục đích Vũ Tĩnh Huyết đến đây là vì hoàng quyền, hắn muốn thay thế Đường Chính trở thành một quân vương mới của Lưu Vân Hoàng Triều.
Nhưng tất cả mọi người đều không nghĩ tới, Vũ Tĩnh Huyết sẽ nói những lời như thế. Từng chữ trong tất cả lời nói của hắn đều có vẻ là vì suy nghĩ cho lê dân, mưu phúc cho bách tính, thậm chí còn thể hiện tham vọng chấn hưng Lưu Vân Hoàng Triều trở thành đệ nhất hoàng triều.
-Làm càn!
Đường Việt vỗ bàn, giận dữ hét:
-Vũ Tĩnh Huyết, ngươi thân là quần thần của quân vương nhưng không ngờ lại dám cả gan phạm thượng nói ra những lời đại nghịch bất đạo như vậy, nếu như hoàng triều rơi vào trong tay của ngươi thì sớm muộn đều sẽ rước lấy tai ương diệt vong!
Nghe vậy, Vũ Tĩnh Huyết ngừng cười cợt, liếc mắt nhìn Đường Việt khinh thường nói:
-Tiểu quỷ chưa đủ lông đủ cánh cũng dám xuất khẩu ngông cuồng ở trước mặt ta, thực sự là không biết trời cao đất rộng.
Hai tròng mắt của hắn ngưng trọng lại, một cổ vô hình sát khí xuất hiện lao vào trên người của Đường Việt khiến hắn cảm giác thân thể phảng phất bị vây giữa địa ngục chết chóc, tùy thời đều có khả năng tử vong.
Đường Chính thấy vậy liền kinh hãi. Hắn ngay lập tức hướng phía bên cạnh lướt tới dùng Kim Sắc Phi Toa chống đỡ ở trước người cùng cổ vô hình sát khí va chạm vào nhau, ngay lập tức cả hai cùng nhau triệt tiêu.
Phốc!
Đem Đường Việt che ở sau người, Đường Chính phun ra ngụm máu tươi đỏ sẫm, sắc mặt hắn đột nhiên trở nên trắng xám. Cùng lúc đó Đường Khinh Dự cũng vội vàng bước tới, võ linh Sương Dực Tuyết Sư đã gọi từ ra lâu, huyền phù ở trên hư không trung tản ra hàn ý lạnh thấu xương.
-Chỉ là sát khí cũng không đỡ được thì làm sao đủ tư cách để kế thừa ngội vị quân vương đây?
Vũ Tĩnh Huyết lại trào phúng một câu khiến cho sắc mặt nhóm người Lưu Vân Hoàng Tộc ở đây trở nên khó coi, đồng thời tỏa ra sát ý lạnh lẽo.
Đường Chính đem máu tươi trên khóe miệng lau đi, rồi đứng lên lạnh lùng nhìn Vũ Tĩnh Huyết, quát một tiếng:
-Vũ Tĩnh Huyết, ngươi đã bước vào cảnh giới Thiên Linh Cảnh từ lâu, lại tự xưng đệ nhất nhân Lưu Vân Toàng Triều nhưng vừa ra tay lại thi triển sát chiêu đối với Đường Việt , lẽ nào ngươi không cảm thấy mất mặt sao? Còn nữa, thực lực của ngươi quả thực cường hãn nhưng chỉ dựa vào một câu nói đã nghĩ muốn cướp ngôi vị quân vương thì thật đúng là ngông cuồng. Trừ phi hôm nay Đường gia ta bị diệt, nếu không ngươi đừng hòng mơ tưởng đạt được ý muốn!
Nói xong, trên mặt Đường Chính hiện rõ vẻ kiên quyết, Kim Sắc Phi Toa lại xuất hiện, kim quang như to như trụ đem cả lầu các đều xuyên thủng qua, chiếu sáng cả một vùng trong trời đêm.
Vù vù vù!
Cùng lúc đó, ở giữa phiến bầu trời đêm đen kịt đột nhiên xuất hiện hai đạo bóng đen như u linh chậm rãi hạ xuống đất. Hai bóng đen này là hai lão giả râu tóc trắng bệch, khuôn mặt nhăn nheo nhưng hai mắt lại tràn ngập tinh mang, khí tức sắc bén, vừa hạ xuống liền ngay lập tức tập trung khí tức vào người Vũ Tĩnh Huyết.
-Tu vi hai gã lão giả này thật cao thâm, một người là Thiên Linh Cảnh tam trọng, một người là Thiên Linh Cảnh tứ trọng.
Đưa mắt nhìn về phía hai người đột nhiên xuất hiện, đoàn người phát ra tiếng nghị luận.
Ở trong Lưu Vân Hoàng Triều, cường giả Thiên Linh Cảnh cực kỳ thưa thớt. Người đạt cảnh giới này đã đủ để khai tông lập phái, trở thành chúa tể một phương. Nhưng lúc này, hai gã cường giả Thiên Linh Cảnh mà bọn họ vẫn chưa từng thấy qua vừa ra tay liền tập trung khí tức vào Vũ Tĩnh Huyết, đây chẳng lẽ là người Lưu Vân Hoàng Tộc mời tới trợ giúp?
Cái ý niệm này vừa mới hiện lên, một trận âm thanh bùng nổ truyền đến làm lầu các lay động, bầu trời đêm chấn động. Từng cổ khí tức mạnh mẻ tựa như biển sâu không ngừng tiến lại đây khiến tường lầu các cũng bắt đầu xuất hiện dấu vết nứt.
Oanh!
Cả tòa lầu các ầm ầm vỡ vụn ra. Mọi người đưa mắt nhìn hướng lên phía trên, trong ánh sáng mờ nhạt hơn trăm con yêu thú phi hành xuất hiện ở trên bầu trời đêm, trên lưng chúng chứa gần nghìn người mang trọng giáp, trong tay cầm trọng nõ, cả người toát ra vẻ khát máu.
-Lưu Vân Thiết Vệ, tất cả những người này đều là Lưu Vân Thiết Vệ!
Có người kinh hô. Nhưng mà tiếng oanh minh cũng không tiêu tán, mà trái lại càng ngày càng lớn làm cho mặt đất cũng bắt đầu chấn động.
Từ bốn phương tám hướng bắt đầu nổi lên bụi mù cuồn cuộn. Nhất thời, trong tầm mắt mọi người xuất hiện vô số kỵ binh mặc nón giáp chỉnh tề, tay nắm chặt binh khí bao vây toàn bộ mọi người lại.
Tu vi những kỵ binh này không thấp, đều đã bước chân vào cảnh giới Tụ Linh Cảnh, con số đạt vạn người, chỉ là khí thế phát ra cũng đủ để cho tâm thần người khác khiếp sợ, không sinh nổi chút ý niệm chống lại nào trong đầu.
-Không ngờ Lưu Vân Thiết Vệ cùng Hoàng Thành Cấm Quân đều được xuất động, bao vây cả tòa lầu các từ lâu. Xem ra bằng bất cứ giá nào, Lưu Vân Toàng Tộc cũng thề phải giết Vũ Tĩnh Huyết!
Nhìn đội ngũ binh sĩ vừa xuất hiện, sắc mặt đoàn người bất đầu không ngừng biến ảo. Thì ra mục đích Lưu Vân Hoàng Tộc muốn tổ chức yến tiệc ở trong hoàng cung chính là bố trí mai phục chém giết Vũ Tĩnh Huyết.
-Cổ Mãng, Thục Nguyên Ngọc, mặc dù các ngươi là bại tướng dưới tay ta nhưng là dù sao cũng là chủ nhân một quốc gia không ngờ lại cam nguyện đầu nhập vào Lưu Vân Toàng Tộc, con dân các ngươi ở dưới cửu tuyền chỉ sợ sẽ không nhắm mắt đi.
Đối mặt với vô tận thiết kỵ trước mắt, mặt Vũ Tĩnh Huyết vẫn không đổi sắc đồng thời dùng ánh mắt châm chọc nhìn về hai gã cường giả Thiên Linh Cảnh trước mặt.
-Đầu nhập vào Lưu Vân Hoàng Tộc thì như thế nào, chỉ cần có thể lấy thủ cấp của ngươi thì cho dù là tan xương nát thịt, chúng ta cũng tuyệt không hối hận.
Hai gã lão giả gắt gao nhìn chằm chằm Vũ Tĩnh Huyết, trong giọng nói tràn đầy vẻ cừu hận. Hai người bọn họ theo thứ tự là quốc chủ Thiên Phong Quốc cùng quốc chủ Bảo Ngọc Quốc. Mấy năm trước, Vũ Tĩnh Huyết suất lĩnh trăm vạn hùng binh chinh chiến tứ phương, tất cả các vương quốc xung quanh hầu như đều rơi vào sự thống trị của hắn, Thiên Phong Quốc cùng Bảo Ngọc Quốc đương nhiên cũng không ngoại lệ.
Đối mặt với hung uy của Vũ Tĩnh Huyết, hai vương quốc này quyết không đồng ý thần phục nên cuối cùng bị Vũ Tĩnh Huyết dùng hỏa hoạn đốt sạch, biến cả vương quốc thành một mảnh đất khô cằn. Mà hai người bọn họ lại may mắn sống sót, âm thầm đầu nhập vào Lưu Vân Hoàng Tộc muốn lấy thủ cấp Vũ Tĩnh Huyết tế con dân của mình.
-Ha ha ha!
Vũ Tĩnh Huyết cười lớn một tiếng, lớn tiếng nói:
-Chỉ bằng các ngươi cùng đám người ngu xuẩn này cũng muốn lấy tính mạng của ta, ta thực sự không nghĩ ra các ngươi lấy dũng khí ở đâu ra.
-Phải không?
Đường Chính cũng cười, thanh âm lạnh như băng nói rằng:
-Trước buổi dạ yến, ta đã bày ra cách âm linh trận ở trong hoàng cung. Ngươi vừa xuất hiện, linh trận lập tức được khởi động, âm thanh trong hoàng cung ngoại nhân căn bản vô pháp biết được.
-Nói cách khác, dù cho ngươi có đưa ra lệnh hiệu triệu thì ba ngàn Tĩnh Thiên Quân của nguơi cũng vô pháp nghe được. Thời khắc này, ngươi đã trở thành địch nhân của tất cả mọi người, dù cho thực lực của ngươi có mạnh mẽ, thủ đoạn có quỷ dị cỡ nào cũng đừng mơ tưởng tìm thấy con đường sống!
Kim Sắc Phi Toa vừa lóe lên, hai tên lão giả kia cũng đồng thời vận chuyển võ linh phóng xuất ra dương cương khí thuộc về cường giả Thiên Linh Cảnh dần bao phủ toàn bộ mảnh không gian này, đao mang sắc bén cùng hỏa quang cực nóng ngay lập tức áp bách xuống. Tứ đại cường giả Thiên Linh Cảnh xếp thành một hàng, chỉ là cổ khí tức đã phong tỏa hết thảy đường lui của Vũ Tĩnh Huyết. Tất cả sát ý trên trời, dưới đất đều tập trung vào trên người Vũ Tĩnh Huyết.
-Kẻ vô tri luôn cho là mình đã nắm giữ thế cục, thể hiện ra một bộ dạng nắm chắc phần thắng. Nhưng bọn họ không biết, làm như vậy chỉ khiến họ chết nhanh hơn, các ngươi cùng đám người kia giống y hệt nhau.
Đối mặt với thế vây công, Vũ Tĩnh Huyết không có chút nào sợ hãi mà ngược lại lắc đầu thở dài một cái, trong hai con ngươi lạnh lẽo vô tình kia đột nhiên hiện lên một đạo quang mang tím đen.
Hưu!
Tiếng xé gió vang lên, thân thể Vũ Tĩnh Huyết tựa như một đạo lưu quang vẫn thạch(1), hướng thẳng về phía trước lao đi.
Quang mang tím đen lượn lờ xung quanh thân thể của hắn dần ngưng tụ thành một con ác giao, thân dài gần trăm mét, trên đó hiện đầy lân phiến dữ tợn tràn ngập hàn quang làm cho cả phiến bầu trời đêm đều tràn đầy khí tức hung tàn.
(1)Lưu quang vẫn thạch : giống như lúc mà mấy thiên thạch lao xuống trái đất.