Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 274: Tính Sai

Chương 274: Tính Sai




- Động thủ!

Trong mắt Đường Chính cũng đồng dạng hiện lên một đạo quang mang, sắc mặt cực kỳ ngưng trọng không dám có chút khinh thường nào.

Bốn người đồng thời xuất thủ, phát tán ra dương cương khí bá đạo điên cuồng lao về phía Vũ Tĩnh Huyết bao phu xung quanh thân thể hắn làm hư không bị chấn động truyền ra tiếng nổ ầm ầm không ngớt.

Lúc này, một ngàn Lưu Vân Thiết Vệ đứng trên lưng phi hành thú cũng bắt đầu động thủ. Trọng nỗ chấn động bắn ra từng đạo mũi tên lạnh lẽo thô bạo xé nát cả bầu trời. Số lượng tên cực kỳ lớn, tựa như là lưu quang từ trên trời giáng xuống mang theo vô tận lãnh ý hướng về phía Vũ Tĩnh Huyết. Tất cả người trong Lưu Vân Thiết Vệ đều là cao thủ được chọn lọc ra từ trong vạn người, không ít người đã bước chân vào cảnh giới Địa Linh Cảnh nên trên mũi tên có xen lẫn âm sát khí âm lãnh, một khi va chạm sẽ bộc phát ra uy lực cực kỳ kinh khủng muốn cắn nuốt hết tất cả mọi thứ.

Ùng ùng!

Vô số đòn tấn công được tung ra, mới vừa tới gần Vũ Tĩnh Huyết liền bạo phát ra âm thanh va chạm đinh tai nhức óc.

Một cơn cuồng phong cùng lúc đó xuất hiện hướng về phía lao đi Vũ Tĩnh Huyết, cuốn theo cả một mảnh không gian. Cơn cuồng phong này tuyệt không tầm thường, trong đó xen lẫn âm sát khí cùng dương cương khí, nháy mắt tiếp xúc mặt đất ngay lập tức để lại vô số đạo vết nứt to nhỏ.

Tứ đại cường giả Thiên Linh Cảnh không giữ lại chút thực lực nào, bạo phát ra một kích tuyệt sát. Đừng nói là cảm thụ, dù chỉ là nhìn cũng đủ để cho đoàn người có cảm giác kinh hãi, trên mặt không có chút tia máu nào.

-Uy lực như vậy, cho dù là một ngọn núi cao cả ngàn trượng thì trong nháy mắt đều sẽ bị đánh nát, thực lực Vũ Tĩnh Huyết có cường thịnh hơn nữa cũng không có khả năng bình yên vô sự rời đi, dù sao thì hắn cũng chỉ có tu vi Thiên Linh Cảnh lục trọng.

Ngắm nhìn cỗ cuồng phong kia, Sở Hành Vân thầm nói. Dường như hắn cũng bị thủ đoạn của Đường Chính chấn kinh.

Hầu như trong nháy mắt, trăm nghìn chiêu thức tiến công liền lao đến, hơn nữa giữa chúng hầu như không có chút khoảng cách nào làm cho người khác khó mà trở tay kịp tựa như là đã trải qua vô số lần diễn luyện. Lần này, Vũ Tĩnh Huyết dù may mắn không chết thì cũng nhất định sẽ bị trọng thương!

Ông!

Nhưng mà đúng lúc này, một đạo quang mang tím đen quỷ dị đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt của Sở Hành Vân khiến trái tim của hắn điên cuồng loạn động, tựa hồ cảm thấy một khí tức quen thuộc nào đó.

-Cổ hơi thở này... Là thiên địa lực!

Ánh mắt Sở Hành Vân run lên, chăm chú nhìn về phía quang mang đó.

Răng rắc!

Hai tiếng vỡ vụn vang lên, binh khí trong tay hai gã lão giả lập tức tan biến thành cát bụi, đồng thời một đạo quang mang tím đen quỷ dị trong nháy mắt xuất hiện lấy thế sét đánh không kịp bưng tai lao đến mi tâm của họ.

Ngay sau đó, thân thể bọn họ run lên một cái, trợn trừng hai mắt thật lớn, từ mi tâm đột nhiên phun ra hai cây cột máu, không kịp nói một tiếng nào từ giữa không trung rơi xuống đất.

-Mau lui lại!

Sở Hành Vân hét lớn một tiếng khiến Đường Khinh Dự cùng Đường Chính run lên một cái, cũng không kịp tìm hiểu chuyện gì vừa xảy ra, thân thể điên cuồng lui về phía sau.

Bất quá, phản ứng của bọn họ vẫn là quá chậm.

Cổ cuồng loạn kình phong bao phủ ở trêm bầu trời đêm phát ra một tiếng ầm ầm rồi tan vỡ, Vũ Tĩnh Huyết đứng trên không cầm phương thiên họa kích trong tay, võ linh giao long màu tím đen lượn lờ ở xung quanh thân thể hắn, tựa như vô thượng chiến thần đang miệt thị thế gian vạn vật.

Chỉ thấy hắn vung cánh tay lên, hư không đột nhiên chấn động, trên thân phương thiên họa kích tuôn ra vô cùng vô tận quang mang tím đen, cuối cùng biến thành hư ảnh một con giao long vượt qua sự ngăn cản của không gian, trực tiếp hướng về phía Đường Chính bay tới.

-Thật mạnh! Sao Vũ Tĩnh Huyết lại có thể mạnh đến trình độ như vậy?

Trong lòng Đường Chính đột nhiên dân lên một mảnh bi ai. Hai gã quốc chủ Thiên Linh Cảnh chỉ vừa đối mặt liền bị Vũ Tĩnh Huyết thuấn sát giết chết.

Mà giờ này khắc này, đạo hư ảnh giao long lộ ra khí tức hủy diệt kia lại đang xông tới khiến hắn không có chút ý chí chống cự nào, hoàn toàn vô lực, chỉ có thể mở to hai mắt đợi tử vong đến.

-Tuyết Sư Lăng Thiên!

Giữa lúc Đường Chính cảm giác mình ắt hẳn phải chết thì một đạo thân ảnh Tuyết Sư khổng lồ, đột nhiên chắn trước người của hắn, hàn khí lạnh giá không ngừng chậm rãi lan tràn ra đóng băng cả không trung chống đối lại hư ảnh giao long tím đen kia.

-Nhân cơ hội này, mau chạy!

Đường Khinh Dự quay đầu lại giận dữ hét với Đường Chính. Khi hắn đang nói chuyện, thất khiếu bắt đầu rịn ra máu tươi, sinh cơ cả người điên cuồng biến mất tựa như nước chảy mây trôi.

-Hừ, châu chấu đá xe, đúng là không biết lượng sức.

Trên mặt Vũ Tĩnh Huyết không lộ ra chút tình cảm nào, lạnh nhạt tựa như băng sương. Hắn điểm ngón tay về phía trước, hư ảnh giao long liền dễ dàng xuyên thấu qua tầng tầng lớp lớp băng sương.

Thân thể Đường Khinh Dự điên cuồng run rẩy. Hắn chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, thân thể bị đạo hư ảnh giao long bao phủ, sát khí tiến nhập vào cơ thể đánh cho cốt nhục chia lìa, biến thành một đám huyết vụ.

-Đã chết, lại chết một người.

Đoàn người hoảng sợ, ngốc trệ nhìn đám huyết vụ màu đỏ trên bầu trời. Đám người Đường Chính vừa xuất thủ, chỉ trong một cái sát na liền, Vũ Tĩnh Huyết liền dễ dàng chống đỡ, hơn nữa bốn gã cường giả Thiên Linh Cảnh thì đã chết mất ba người, tất cả đều là ngay lập tức bị chém giết, ngay cả tiếng kêu rên cũng không kịp phát sinh.

-Âm dương giao hòa, khí thông thiên địa. Vũ Tĩnh Huyết đã lừa tất cả chúng ta, tu vi của hắn hắn cũng không phải là Thiên Linh Cảnh lục trọng mà đã sớm bước chân vào cảnh giới Âm Dương Cảnh!

Sở Hành Vân nắm chặt bàn tay, trên mặt hiếm thấy hiện ra thần sắc ngạc nhiên.

Vừa rồi, một tia thiên địa lực chính là do Vũ Tĩnh Huyết thả ra. Vũ Tĩnh Huyết đã dung hợp thành công âm dương nhị khí từ lâu, bước chân vào Âm Dương Cảnh, thậm chí còn có thể tùy ý nắm thiên địa lực trong tay. Điểm này, tất cả mọi người chưa từng phát hiện, ngay cả Sở Hành Vân cùng Lận Thiên Trùng cũng như vậy!

-Động thủ, thề sống chết thủ hộ quân vương, tru diệt phản..!

Thấy Đường Chính rơi vào nguy hiểm, một gã Hoàng Thành Cấm Quân bỗng nhiên đứng dậy, thét lên một đạo âm thanh hùng tráng muốn cổ động mọi người ngăn cản thế tiến công của Vũ Tĩnh Huyết.

Nhưng đạo âm cuối cùng còn chưa thốt lên thì một đạo mũi tên phá không ở trên bầu trời đêm xẹt qua một đường vòng cung ưu mỹ đâm thấu trái tim người này.

-Chuyện gì vừa xảy ra?

Cả đám Hoàng Thành Cấm Quân mở to hai mắt. Lúc này, mũi tên càng ngày càng xuất hiện nhiều hơn, hầu như muốn che kín cả bầu trời lao về phía Lưu Vân Thiết Vệ.

Đồng thời, mặt đất cũng bắt đầu chấn động. Ở một chỗ xa bên ngoài hoàng cung ngưng tụ một sát khí kinh thiên che cả khoảng không, lấy tư thái mạnh mẽ không gì sánh được hướng về phía nơi này chạy tới, đồng thời còn kèm theo cả âm thanh rống giận.

-Tĩnh Thiên Kỳ!

Đoàn người nhìn về phía sát khí dày đặc. Nơi đó lơ lửng một cây đại kỳ màu đen hồng, trên lá cờ chỉ có một chữ Tĩnh, đó là cờ hiệu của Tĩnh Thiên Quân. Và nguồn gốc của luồng sát khí này chính là đến từ Tĩnh Thiên Quân!

Ùng ùng!

Âm thanh rống giận càng ngày càng hùng hồn, khí tức sát phạt cuồn cuộn phóng lên cao khiến cả mảnh không gian tựa như bị đông cứng lại càng làm cho tâm thần Hoàng Thành Cấm Quân cùng Lưu Vân Thiết Vệ bắt đầu xuất hiện sợ hãi, hoảng hốt.

Số lượng binh lính trong Tĩnh Thiên Quân không nhiều lắm, chỉ có ba ngàn người. Nhưng ba ngàn người này không hề khác biệt, tất cả đều đã bước chân vào Địa Linh Cảnh, chinh chiến sa trường nhiều năm giết chóc vô số quân sĩ. Cổ sát khí này chính là sát khí giết chóc, chỉ có tàn sát nghìn vạn người mới có thể ngưng tụ đến trình độ ngưng thật như thế này.

Cùng so sánh, Hoàng Thành Cấm Quân cùng Lưu Vân Thiết Vệ chỉ tựa như những đứa trẻ con, căn bản không đáng giá nhắc tới!

-Tĩnh Thiên Quân nghe lệnh, giết hết tất cả Hoàng Thành Cấm Quân cùng Lưu Vân Thiết Vệ cho ta, một người cũng không được để thoát.

Vũ Tĩnh Huyết nhẹ nhàng phun ra một câu lệnh, tựa hồ vừa rồi hắn chỉ là đưa ra một cái mệnh lệnh rất bình thường.

Rầm rầm oanh!

Ba ngàn Tĩnh Thiên Quân lập tức bắt đầu xung phong tiến lên, hoặc là ngửa mặt lên trời rống giận, hoặc là múa may binh khí. Trong lúc nhất thời, cả mảnh không gian tựa như đang run rẩy, sát khí hóa thành một vòng xoáy đáng sợ màu đen, điên cuồng xoay tròn tiến về phía trước.

Cấm quân Hoàng Thành cùng Lưu Vân Thiết Vệ bị cổ vòng xoáy màu đen này bao phủ, trước mắt của bọn họ lóe lên ánh đao, kiếm ảnh vạn trượng, còn chưa làm ra bất kì hành động gì, đầu liền rớt xuống, cột máu từ cổ phún ra ngoài, nhiễm đỏ cả bầu trời.

Trong khoảnh khắc, tiếng kêu rên vang khắp nơi.

Vô số người cố gắng chạy trốn khỏi vòng xoáy màu đen kia, trên người vết máu loang lổ, trên mặt sợ hãi không ngừng, liều mạng muốn thoát đi nơi đây. Hình ảnh máu tanh kia làm cho đám khách dự yến tiệc đều cảm giác hai chân đang run rẩy.

Giờ này khắc này, bọn họ rốt cuộc biết ba ngàn Tĩnh Thiên Quân kinh khủng cỡ nào.

Một vạn Hoàng Thành Cấm Quân, một ngàn Lưu Vân Thiết Vệ chỉ tựa như gà đất cùng chó sành, trong nháy mắt quân tâm đã hoàn toàn bị đánh tan, biến thành một bên đơn phương tàn sát.

Dich giả : lushi

Biên : Mei_hnmn

Team dịch : Vạn Yên Chi Sào

Nguồn : truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch