Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 276: Lên Đầu Cơn Sóng

Chương 276: Lên Đầu Cơn Sóng




Sở Hành Vân mang theo vẻ mặt bất đắc dĩ khiến Lận Thiên Trùng dừng bước.

- Thương thế trên người Lận tiền bối cần phải tiếp tục điều dưỡng, tuy vẫn còn một phần thực lực nhất định nhưng muốn thắng cường giả Âm Dương Cảnh thì độ khó khá lớn, chỉ cần sơ suất sẽ gặp tình trạng ám thương tái phát mà mất mạng.

- Huống chi phe địch ngoài trừ Vũ Tĩnh Huyết còn có 3000 Tĩnh Thiên Quân, đội quân này đều có tu vi Địa Linh Cảnh, chiến lực rất mạnh, sát khí trên người có thể bao phủ cả một vùng trời.

Trong lời nói của Sở Hành Vân kèm theo cảm giác vô cùng bất đắc dĩ. Hắn đã hoàn toàn tính sai, hắn không ngờ Vũ Tĩnh Huyết lại có thể bước vào Âm Dương Cảnh, đồng thời nắm giữ lực lượng kinh khủng như vậy.

Phải biết rằng, khi võ giả bước vào Âm Dương Cảnh sẽ xuất hiện hiện tượng âm dương dung hòa, từ đó sinh ra một tia thiên địa lực.

Bằng vào tia thiên địa lực này có thể khiến võ giả cảm nhận được thiên địa huyền diệu, đồng thời nắm giữ thiên địa lực trong không gian để sử dụng, uy lực vượt xa Thiên Linh Cảnh.

Đơn giản mà nói, Âm Dương Cảnh là một bước ngoặc lớn trên con đường tu luyện, chỉ cần vượt qua được liền có thể cảm nhận sự huyền diệu của thiên địa, nhờ đó tăng mạnh chiến lực cùng các loại thần thông, thủ đoạn.

Lấy trạng thái của Lận Thiên Trùng hiện tại đánh một trận với Vũ Tĩnh Huyết thật sự quá mạo hiểm, căn bản khó nắm chắc phần thắng.

- Chẳng lẽ ngươi có ý thần phục Vũ Tĩnh Huyết?

Lận Thiên Trùng có chút tức giận nói.

Sở Hành Vân lắc đầu đáp:

- Vũ Tĩnh Huyết là cừu nhân của ta, không cách nào ta lại thần phục hắn. Tuy nhiên thế cục bây giờ ta không có mười phần nắm chắc, biện pháp tốt nhất vẫn là kéo dài thời gian, điều tra bí mật tu vi của Vũ Tĩnh Huyết.

Ngày mà Vũ Tĩnh Huyết dẫn quân trở về thành, Sở Hành Vân đã mơ hồ cảm nhận được trên người hắn có một cổ khí tức âm lãnh thần bí.

Cổ khí tức này ngay cả Sở Hành Vân cũng không thể hoàn toàn nhìn thấu, nhưng nó lại khiến hắn có cảm giác vô cùng quỷ dị.

Mà bây giờ, Vũ Tĩnh Huyết đột nhiên bộc lộ ra tu vi Âm Dương Cảnh, cổ khí tức âm lãnh trên người không còn mờ mịt mà trở nên vô cùng mãnh liệt, hầu như bao phủ toàn thân Vũ Tĩnh Huyết.

Theo Sở Hành Vân đoán, cổ khí tức này chính là điểm mấu chốt trong việc tu vi của Vũ Tĩnh Huyết đột nhiên gia tăng.

- Phụ hoàng!

Trong lúc Sở Hành Vân bận suy tư, âm thanh lạnh lùng của Vũ Đằng đột nhiên vang lên.

Chỉ thấy Vũ Đằng đứng dậy, ngửa đầu cung kính nói với Vũ Tĩnh Huyết:

- Hiện giờ người đã là quân vương, chỉ cần mở miệng một câu thì tất cả thương hội sẽ quỳ xuống thần phục!

- Tuy nhiên...

Thần sắc Vũ Đằng có một chút biến hóa, hắn dùng ánh mắt vô cùng đắc ý nhìn Sở Hành Vân, gằn giọng nói:

- Tên Sở Hành Vân này quỷ kế đa đoan, chỉ ngắn ngủi nửa năm đã thâu tóm vô số thương hội lớn, còn suýt nữa khiến Vân Mộng Vũ Phủ sụp đổ. Kẻ này chính là một mầm họa lớn, nếu như để hắn sống chắc chắc sẽ vô cùng tai hại!

Vẻ mặt Vũ Đằng càng ngày càng kiêu ngạo, mà hắn cũng không tiếp tục che dấu hận ý của mình, khí thế áp bách lên người Sở Hành Vân.

Thời gian Vũ Đằng tiếp xúc với Sở Hành Vân chỉ mới mấy ngày.

Nhưng chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi này, Vũ Đằng đã thất bại hai lần dưới tay Sở Hành Vân. Lần đầu tiên thua mất quốc bảo Thiết Phong Quốc, lần thứ hai thua mất hai trăm vạn linh thạch. Đặc biệt hắn còn trở thành mục tiêu để mọi người chê cười, chế nhạo.

Thù này, Vũ Đằng vẫn mãi kìm nén, hắn không dám gây sự với Sở Hành Vân vì sợ ảnh hưởng đến kế hoạch của Vũ Tĩnh Huyết.

Nhưng vào giờ khắc này, Vũ Tĩnh Huyết đã giết chết Đường Chính, đăng ngôi quân vương, nắm trong tay toàn bộ Lưu Vân Hoàng Triều.

Là con trai duy nhất của Vũ Tĩnh Huyết, hiện tại Vũ Đằng đã trở thành thái tử, địa vị vô cùng cao siêu. Hắn không còn chút lo lắng nào, chỉ mỗi mình Sở Hành Vân căn bản không đủ khiến hắn sợ hãi.

- Huống chi, chuyện xảy ra mười bảy năm trước khiến cừu hận giữa phụ hoàng và Sở Hành Vân rất khó để hóa giải. Lấy tính cách của hắn chắc chắn sẽ báo thù, nếu không tiêu diệt sớm sẽ dẫn đến hậu họa khôn lường.

Vũ Đằng lại bổ sung một câu liền đưa Sở Hành Vân lên đầu cơn sóng.

Nghe đến đây, sắc mặt Vũ Tĩnh Huyết có chút biến đổi.

Ngay từ đầu, hắn vẫn nghĩ Sở Hành Vân là một tài năng hiếm có, nếu như có thể khống chế thì tương lại sẽ mang đến cho hắn vô số tiền tài. Nhưng khi nghe đến việc xảy ra mười bảy năm trước, một tia yêu tài trong đầu Vũ Tĩnh Huyết cũng trực tiếp biến mất.

Mười bảy năm trước, Tinh Thần Cổ Tông đột nhiên phủ xuống Lưu Vân Hoàng Triều, Vũ Tĩnh Huyết không chút do dự tham gia vào chiến dịch. Hắn theo sự phân phó của Tinh Thần Cổ Tông đã gây ra không ít sát nghiệp, thậm chí chém giết vô số tộc nhân Sở gia.

Sau sự kiện đó, Vũ Tĩnh Huyết nhận được rất nhiều chỗ tốt, thực lực ngày càng mạnh mẽ hơn, đồng thời thống lĩnh Tĩnh Thiên Quân khí thế không ai ngăn cản, dễ dàng đánh chiếm một cái vương quốc.

Dần dần hắn cũng quên luôn một đứa cô nhi như Sở Hành Vân.

Mãi đến khi hắn dẫn quân trở về Hoàng Thành, Vũ Tĩnh Huyết nghe nói Vân Đằng Thương Hội ở đâu đột nhiên ngang trời xuất hiện, mà đứa cô nhi ngày trước cũng bắt đầu mang danh thiên tài, đồng thời nắm giữ cả một cái thương hội khổng lồ như vậy.

- Đằng nhi nói rất có đạo lý, thù giết cha, chia cách mẹ con thì dùng nước của bốn biển lớn cũng không cách nào rửa sạch. Cho dù hiện tại hắn cam nguyện thần phục cũng sẽ có ngày trở thành hiểm họa!

Trong lòng Vũ Tĩnh Huyết liên tục suy tư, trên người bắt đầu ngập tràn sát ý.

- Phụ hoàng, hay cứ để ta ra tay chém đầu hắn xuống để người không còn phải lo lắng nữa.

Cảm nhận được sát ý của Vũ Tĩnh Huyết, trong lòng Vũ Đằng mừng như điên. Hắn lập tức thẳng tay đánh về phía Sở Hành Vân.

Sát ý trong lòng hắn vô cùng mạnh mẽ, gần như che mờ tất cả lý trí, trong đầu chỉ còn một ý niệm chém đầu Sở Hành Vân để rửa sạch nỗi nhục mấy ngày nay.

- Đúng là đồ súc sinh!

Sở Hành Vân cũng cảm giác được sát ý của Vũ Tĩnh Huyết, hắn hung hăng liếc mắt nhìn Vũ Đằng, tâm tư bắt đầu tính toán tìm biện pháp ổn định tình thế trước mắt.

Vũ Đằng thấy Sở Hành Vân không có chút động tĩnh nào liền tưởng rằng Sở Hành Vân đã lâm vào đường cùng. Hắn bỗng cười lớn, dữ tợn nói:

- Sở Hành Vân, không phải vừa rồi ngươi vẫn đắc ý lắm sao? Tại sao hiện tại lại đứng ngây ngốc ở đó, miệng không nói được một lời?

- Tuy nhiên ngươi có thể yên tâm, sau khi ngươi chết ta cũng sẽ không bỏ qua cho những người có liên quan đến ngươi. Toàn bộ bọn họ đều phải chết, đạo lý trảm thảo trừ căn này ta rõ ràng hơn bất kì ai khác.

Giọng điệu sắc bén này khiến Sở Hành Vân khẽ run. Hắn lập tức ngẩng đầu, trong con ngươi không còn vẻ suy tư mà trở nên vô cùng lạnh lẽo.

- Đằng nhi, mau lui lại!

Vũ Tĩnh Huyết giống như đã nhận ra điều gì đó, hắn lập tức khống chế một cổ thiên địa lực chắn ở giữa Sở Hành Vân và Vũ Đằng.

Nhưng cổ thiên địa lực mới vừa hiện ra thì trong hư không lập tức xuất hiện một cái đỉnh màu ngọc bích. Thân đỉnh xoay tròn, dũng mãnh tỏa ra một cổ thiên địa lực.

Oanh!

Hai cổ thiên địa lực va chạm tạo thành một cơn cuồng phong lan ra xung quanh, nó khiến cả không gian tràn ngập tiếng gió rít gào.

Dị biến xảy ra khiến Vũ Đằng có chút luống cuống tay chân, thân thể hắn điên cuồng lui ra sau, ánh mắt vẫn như cũ gắt gao nhìn về phía trước, giọng điệu ác độc nói:

- Sở Hành Vân ngươi được lắm, chết đến nơi mà vẫn dám chống đối. Hiện tại ta không chỉ giết ngươi mà còn muốn đem ngươi băm thành vạn đoạn để trọn đời không được siêu...

Vũ Đằng còn chưa nói xong thì trước mặt hắn bỗng có một đạo kiếm ảnh xuất hiện.

Kiếm ảnh này sắc bén không gì sánh được, bên trong mang theo lực lượng thần văn xuyên thủng tầng tầng khói bụi rồi đập vào mắt Vũ Đằng. Kiếm quang liên tục lan tỏa, ngưng thật, cuối cùng khiến mảnh hư không này chỉ còn lại mỗi kiếm ảnh.

Dịch giả: Hào Ca

Biên tập: Mei_hnmn

Nhóm dịch Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch