Nội tâm Sở Hành Vân chấn động nhìn tâm ma bay đầy trời. Kiếm quang vẫn không ngừng lóe lên, đẩy lui không cho lũ tâm ma này tiến gần đến hắn.
Lúc này khuôn mặt nhợt nhạt của Sở Hành Vân đã có một chút huyết sắc, ánh mắt hắn càng ngày càng thêm kiên định, kiếm quang hóa thành một cơn lốc lớn quét bay tất cả tâm ma.
Hô!
Lũ tâm ma này như cảm giác được nguy hiểm, thân hình nhanh chóng dung hợp với nhau tạo thành một ma ảnh lớn. Ma ảnh này điên cuồng phát triển, đến cuối cùng hóa thành một bóng người có khuôn mặt tuấn tú, vóc người gầy gò giống y hệt Sở Hành Vân.
Đầu tâm ma này đứng ngay trước mặt Sở Hành Vân. Thân hình nó lóe lên, một cổ khí tức hắc ám bao phủ cả không gian hỗn độn. Ma khí nồng đậm đến mức hai mắt Sở Hành Vân trở nên đỏ bừng, thần sắc hỗn loạn không gì sánh được.
Kiếm quang liên tục lóe lên, khí tức toàn thân sôi sục nhưng vẫn không đủ ngăn cản ma khí đang đè nén nên cơ thể Sở Hành Vân.
- Ngươi hãy bỏ cuộc đi!
Lúc này, giọng của đầu tâm ma kia bỗng vang lên trong đầu Sở Hành Vân. Nó lạnh lùng nói:
- Đời trước ngươi đã tạo rất nhiều sát nghiệp, cho dù ngươi có bắt đầu lại một cuộc đời mới thì vẫn không cách nào rửa sách tội lỗi trước kia. Nếu đã như vậy ngươi còn đau khổ chống đỡ làm gì?
Lời nói của tâm ma tràn ngập mê hoặc, đồng thời ma khí đang từ từ ăn mòn ý chí của Sở Hành Vân, buộc hắn phải từ bỏ.
- Ngươi nói không sai.
Lúc này, Sở Hành Vân đang bị ma khí bao phủ bỗng nhếch miệng cười:
- Mặc dù đời trước ta có gây ra nhiều sát nghiệp, nhưng nó có liên quan gì đến ta hiện tại?
- Sở Hành Vân ta được trở về thời còn trẻ chứng tỏ ông trời muốn ta làm lại cuộc đời. Những việc ta đã làm ở đời trước coi như chưa từng xảy ra. Nếu đã như vậy tâm ma các ngươi có tư cách gì trách ta?
Tiếp theo đó, một vầng sáng chói mắt bỗng tràn ngập không gian.
Dưới ánh sáng này, tất cả tâm ma đều kêu rên rồi từ từ tan rã, ma khí ngập trời cũng hóa thành hư vô.
Sở Hành Vân ngẩng đầu, mắt dừng ở Tâm Ma Chuy, trong nội tâm một mảnh trong sáng, cánh tay mạnh mẽ đánh xuống.
Bùm!
Một âm thanh du dương vang lên khiến Mặc Vọng Công cảm thấy hài lòng, cười nói:
- Sáu ngày liền phá được chuy thứ năm, tiểu tử ngươi cuối cùng vẫn không khiến ta thất vọng. Tuy nhiên chuy thứ năm đã gian nan như vậy, những chuy tiếp theo sợ rằng sẽ tốn càng nhiều thời gian hơn.
Tâm ma chín chuy, càng lên cao sẽ càng khó khăn!
Sở Hành Vân thành công phá được chuy thứ năm khiến hắn rất vui. Tuy nhiên trong lòng Mặc Vọng Công vẫn còn chút lo lắng, hắn sợ Sở Hành Vân sẽ không cách nào chịu được bốn chuy còn lại.
Bùm!
Mặc Vọng Công chỉ vừa nói xong thì một âm thanh du dương lại vang lên.
- Chuyện gì mới xảy ra vậy? Chuy thứ sáu sao có thể nhanh như vậy được?
Chuyện vừa xảy ra khác hoàn toàn với những gì hắn đã dự đoán, điều này khiến Mặc Vọng Công có chút kinh hãi.
Bùm bùm bùm!
Hắn còn chưa kịp hoàn hồn thì ba âm thanh du dương lại liên tiếp vang lên. Lúc này cả người Mặc Vọng Công đều tê liệt, sau chuy thứ năm thì bốn chuy còn lại chỉ trong nháy mắt đã hoàn thành.
Kinh người hơn chính là sau chuy thứ chín, tiếng chuy đập xuống vẫn không ngừng vang lên.
Sau khi Mặc Vọng Công phục hồi tinh thần, khuôn mặt chợt biến, hắn nhanh chóng chạy về phía phòng luyện khí.
Khi đến nơi, hắn liền thấy được Sở Hành Vân đang đứng trên bệ rèn, tay nâng cao Tâm Ma Chuy liên tục nện xuống, ánh mắt vô cùng tỉnh táo, bộ dạng kiên định như bàn thạch.
Bùm...
Sau khi một chuy cuối cùng hạ xuống, bệ rèn bắt đầu xuất hiện chằn chịt vết nứt, một cơn chấn động nhẹ thổi qua liền khiến nó vỡ vụn thành từng mảnh.
Mặc Vọng Công nhìn thấy cảnh tượng này không kìm nén được mà hít vài ngụm khí lạnh.
Tâm Ma Chuy nếu càng nện xuống sẽ đánh thức càng nhiều chấp niệm trong lòng. Vừa rồi Sở Hành Vân không ngừng vung chuy lên nhưng lại không chịu một chút ảnh hưởng nào.
Điều này nói rõ trong nội tâm Sở Hành Vân đã không còn tâm ma!
Sở Hành Vân sau khi phát hiện Mặc Vọng Công liền chậm rãi buông Tâm Ma Chuy xuống, nhẹ giọng nói:
- Mặc tiền bối, ta đã thành công vung chín lân Tâm Ma Chuy, vòng khảo nghiệm thứ hai này ta đã được tính là thông qua hay chưa?
Lộp bộp!
Nghe giọng của Sở Hành Vân vang lên mới khiến Mặc Vọng Công phục hồi lại tinh thần. Hắn lập tức thu hồi vẻ mặt khó coi, cố ý ho khan vài tiếng rồi nói:
- Đó là đương nhiên, ngươi đã thông qua vòng khảo nghiệm thứ hai!
- Đa tạ tiền bối!
Sở Hành Vân vô cùng vui mừng.
Hai đời làm người, trong đầu Sở Hành Vân có chứa vô số ký ức, những ký ức này chôn sâu trong nội tâm hắn. Sau khi được Tâm Ma Truy kích phát, tất cả chấp niệm, oán hận, ân oán chất chứa trong lòng đều hóa thành tâm ma.
Những cũng nhờ vào sự xuất hiện của tâm ma mà Sở Hành Vân mới có thể đem những chấp niệm cũ coi như gió thoảng mây trôi, nhẹ nhàng xóa khỏi đầu.
Dù sao thì hiện tại hắn không còn là Sở Hành Vân của trước kia nữa.
Tâm ma do ân oán tình cừu ở đời trước sinh ra mặc dù rất kinh người, nhưng vì lòng của Sở Hành Vân lúc này đang hướng về tương lai nên chúng đã triệt để biến mất.
- Ba vòng khảo nghiệm đã qua hai, xin tiền bối ra đề kiểm tra của vòng cuối cùng!
Sở Hành Vân lại mở miệng hối thúc. Hôm nay là đúng thời hạn mười ngày mà Vũ Tĩnh Huyết đưa ra, thời gian của Sở Hành Vân còn lại không nhiều lắm.
Mặc Vọng Công nhìn Sở Hành Vân, trầm giọng nói:
- Hai vòng khảo nghiệm trước, thiên phú và nghị lực của ngươi đã vượt qua ngoài dự tính của ta. Nếu như ta đoán không sai thì ngươi nhất định đã có kỳ ngộ nào đó, có lẽ là chiếm được truyền thừa cả đời của một vị tuyệt thế cường giả.
Sau vòng khảo nghiệm thứ nhất, Mặc Vọng Công đã khiếp sợ về thiên phú của Sở Hành Vân. Hắn không ngờ một thiếu niên mười bảy tuổi lại có thể lĩnh ngộ đến mức đó.
Mà một màn Sở Hành Vân vượt qua khảo nghiệm của Tâm Ma Chuy đã khiến Mặc Vọng Công khiếp sợ tột cùng, đồng thời khẳng định Sở Hành Vân chắc chắn đã nhận được siêu kỳ ngộ nào đó.
Sở Hành Vân khẽ gật đầu nói:
- Ánh mắt của tiền bối quả nhiên cao siêu, ta thật sự đã nhận được kỳ ngộ. Tuy nhiên cho ta mạn phép không thể kể rõ mọi chuyển. Bạn bè, người thân của ta đang rơi vào hoàn cảnh xấu nên ta phải sớm trở về. Cầu xin tiền bối ra đề kiểm tra tiếp theo!
Thấy Sở Hành Vân thật sự rất gấp gáp, Mặc Vọng Công cũng không tiếp tục tò mò.
Hắn trầm mặc một chút rồi nói:
- Vòng khảo nghiệm thứ ba chính là kiểm tra tài nghệ. Ta có ý muốn ngươi trong vòng mười ngày luyện chế ra một đầu thiên cương linh khôi, tuy nhiên sẽ lãng phí không ít thời gian của ngươi!
- Thôi coi như bỏ vòng khảo nghiệm thứ ba này đi vậy. Chỉ cần ngươi giúp ta giải đáp một vấn đề, truyền thừa cả đời của ta sẽ thuộc về ngươi.
Lúc này, ánh mắt Mặc Vọng Công trở nên vô cùng nghiêm túc, chăm chú.
Nếu như nhìn kĩ có thể phát hiện bên trong tròng mắt của hắn có một tia mong đợi.