Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 288: Vũ Tĩnh Huyết Xuất Quan

Chương 288: Vũ Tĩnh Huyết Xuất Quan




Sau khi chùy thứ hai hạ xuống, Sở Hành Vân vẫn không dừng lại mà tiếp tục giơ Tâm Ma Chùy lên.

Lúc này số lượng tâm ma có sự gia tăng rõ rệt, hiện tại đã hơn mười đầu. Bọn chúng mắt đều có xanh răng vàng, bộ dạng dữ tợn, cả người phát ra khí tức âm sát. Lũ tâm ma này bắt đầu mạnh mẽ công kích Sở Hành Vân.

Mỗi một khuôn mặt do tâm ma hóa thành Sở Hành Vân đều có thể nhận ra, tất cả đều là những người đã chết dưới tay hắn như: Thủy Sùng Đức, Lý Dật, Lý Trần, thậm chí là Tiêu Đình. Bọn họ đều đang trôi nổi trên không trung, miệng phát ra âm thanh vô cùng dữ tợn cùng thê lương.

Sở Hành Vân nhìn từng người một, sau đó cười lạnh một tiếng:

- Tất cả các ngươi đều muốn giết ta, cuối cùng bị ta giết ngược lại cũng là thiên ý. Do đó các ngươi không có tư cách trở thành tâm ma của ta!

Nói xong, trên người Sở Hành Vân bộc phát ra kiếm quang vạn trượng. Những nơi kiếm quang đi qua, toàn bộ tâm ma đều bị chôn vùi.

Bùm!

Âm thanh du dương lần thứ ba vang lên bên tai Mặc Vọng Công.

Vào lúc này, ngay cả Mặc Vọng Công cũng cảm thấy thán phục ý chí của Sở Hành Vân. Không ngờ dưới tâm ma cường hãn như vậy mà tâm vẫn không hề dao động.

Theo chuy thứ tư chuẩn bị đánh xuống lại có vô số tâm ma xuất hiện.

Lần này số lượng tâm ma gần hai mươi đầu, chúng dung hợp với nhau hóa thành một cơn lốc đen, cuốn trôi mọi thứ xung quanh khiến nội tâm Sở Hành Vân có chút lay động.

- Chỉ là ảo giác mà thôi, phá cho ta!

Sở Hành Vân quát một tiếng, kiếm quang xông thẳng vào trong cơn lốc kia, ánh sáng hừng hực như lửa cháy trong chớp mắt lập tức bao phủ cơn lốc ấy.

Cơn lốc bắt đầu trở nên rối loạn, tâm ma dần dần tan rã, đến cuối cùng hoàn toàn biến mất không chút dấu vết.

- Chuy thứ tư, thông qua!

Sở Hành Vân tiếp tục giơ cao Tâm Ma Chuy, trong con ngươi đen kịt càng lộ vẻ kiên định hơn.

Những tâm ma vừa rồi đều là địch nhân của Sở Hành Vân, lúc ra tay chém giết hắn không một chút do dự, một kiếm lại một kiếm chém chết từng đầu.

Âm thanh ông ông vang lên, Sở Hành Vân lại xuất hiện trong không gian hỗn độn.

Trước mắt hắn từ từ xuất hiện một đầu tâm ma.

Đầu tâm ma này là một gã nam tử tuấn tú, ngũ quan vì trải qua bao nhiêu thăng trầm nên tràn đầy cương nghị, thân hình khôi ngô, lưng đeo trường thương. Đặc biệt hắn không hề điên cuồng đánh tới Sở Hành Vân mà chỉ chậm rãi tiến về phía trước.

- Sở Hành Vân, đã lâu không gặp.

Tên nam tử ấy vừa mở miệng, hai mắt Sở Hành Vân đã trở nên đỏ bừng tràn ngập cừu hận.

Tên nam tử này chính là người năm đó đã đánh lén Sở Hành Vân —— Tiêu Hình Thiên!

Ong ong ong!

Cũng vào lúc đó, một đầu tâm ma khác lại hiện lên.

Những tâm ma này Sở Hành Vân đều rất quen thuộc, họ là người đã bị hắn giết chết, hãm hại hoặc bóc lột ở đời trước. Bọn chúng cùng người thật không khác nhau chút nào, khí tức, thần thái, cử chỉ đều rất quen thuộc. Tất cả đều chậm rãi đi đến trước mặt hắn.

Lúc này những hồi ức đi kèm với tâm ma cũng dần dần hiện ra khiến Sở Hành Vân rơi vào bên trong vô tận hồi ức.

Trong đầu hắn lúc này xuất hiện đủ loại hình ảnh cùng vô số âm thanh kì lạ truyền ra: có hối hận, khổ sở, thua thiệt,... Tất cả đều như sóng thần ập tới khiến đầu óc Sở Hành Vân quay cuồng, khó mà kiềm chế được.

Tuy Sở Hành Vân đã trở lại thời còn thiếu niên nhưng những gì đã xảy ra đời trước vẫn luôn ẩn sâu trong đầu hắn.

Những ký ức này giống như mua phùn thấm lâu, không một chút động tĩnh chui vào chỗ sâu nhất trong tâm thần hắn. Lúc này do Tâm Ma Truy kích phát liền hóa thành tâm ma mà lao ra.

Oanh!

Những đầu tâm ma này cuối cùng cũng bắt đầu tấn công. Chúng đánh lên cơ thể Sở Hành Vân khiến sắc mặt hắn trở nên trắng xám, đồng thời đau đớn không ngừng lượn lờ trong nội tâm Sở Hành Vân.

- Tên nhóc này chỉ mới mười bảy tuổi mà đã có tâm ma nồng đậm đến trình độ này rồi sao?

Mặc Vọng Công thấy bộ dạng thống khổ của Sở Hành Vân, trong lòng bất ngờ hiện lên vẻ khó hiểu.

Chuôi Tâm Ma Chuy này là bản mạng pháp bảo của Mặc Vọng Công, phẩm cấp đã đạt đến hoàng cấp trung phẩm.

Vào thời thượng cổ, mặc dù Mặc Vọng Công không có tranh đấu với đời nhưng thực lực của hắn cũng cực kì mạnh mẽ ít ai sánh được. Một chuy trong tay đập xuống liền khiến hàng vạn tâm ma hóa thành tro bụi, ngay cả cường giả Võ Hoàng cũng phải khiếp sợ.

Lúc này tuy hắn không tận mắt thấy cảnh Sở Hành Vân đối mặt với tâm ma nhưng vẫn có thể cảm nhận được số lượng tâm ma của Sở Hành Vân nhiều hơn trăm đầu.

Tâm ma tức là chấp niệm trong lòng.

Trải qua quá trình phấn đấu sinh tồn, chấp niệm trong lòng võ giả sẽ ngày càng nhiều, tâm ma cũng sẽ càng mạnh mẽ hơn.

Theo Mặc Vọng Công thấy thì tuổi Sở Hành Vân còn quá nhỏ, trải qua sự đời còn rất ít, không thể nào có nhiều tâm ma như vậy. Quan trọng hơn chính là mỗi một đầu tâm ma đều vô cùng kinh khủng, ngay cả hắn cũng cảm thấy bỡ ngỡ.

- Tên nhóc này khẳng định không phải người thường, nhưng có thể vượt qua cửa ải này hay không vẫn còn là một ẩn số.

Mặc Vọng Công như nghĩ đến điều gì đó, hắn chậm rãi quay đầu rời đi.

Thời gian chậm rãi trôi, bất ngờ đã qua sáu ngày.

Lúc này mặt trời đã lặn sau dãy núi phía tây, màn đêm dần buông xuống bao phủ Hoàng Thành.

Ở chỗ sâu nhất trong Hoàng Cung, tại một tòa lầu các.

Vũ Tĩnh Huyết ngồi xếp bằng đắm chìm vào trong tu luyện. Trên người hắn có một tầng sát khí màu tím đen chuyển động, tỏa ra khí tức lạnh lẽo.

- Cửu âm trở về cơ thể!

Bỗng vào lúc này, Vũ Tĩnh Huyết mở to hai mắt, bên trong con ngươi màu tím đen phát ra một luồng sát khí. Khí tức như giao long cuồn cuộn trong hư không khiến cho thiên điạ bị nhiễu loạn.

Rống!

Một tiếng gầm kinh người vang lên, sát khí khủng khiếp tràn ra, phá hủy cả tòa lầu các. Một vầng sáng tím đen xông thẳng lên trời rồi ngưng tụ thành đầu Ác Giao.

Nhưng có chút khác biệt chính là đầu Ác Giao này trông còn dữ tợn hơn trước nhiều, lân giáp trên cơ thể vô cùng lạnh lẽo, hai tròng mắt không một chút cảm xúc ngước nhìn hư không. Sát khí từ đầu giao long này phát ra bốn phía khiến cho cả Hoàng Cung đều phải rung chuyển.

Vũ Tĩnh Huyết đứng bất động giữa trời đêm, sát khí bao phủ quanh thân, khí tức bá đạo giống như sát thần, tạo cho người khác một loại cảm giác tuyệt vọng.

Hưu hưu hưu!

Vô số bóng người từ bốn phương tám hướng xung quanh chạy tới. Bọn họ đều quỳ một chân xuống, đầu ngẩng cao nhìn về phía Vũ Tĩnh Huyết và đầu Ác Giao kia, đồng thanh hô:

- Chúc mừng quân vương thần công viên mãn, tương lai nhất định có thể nhất thống Chân Linh Đại Lục, mọi người đều tôn sùng!

Tất cả âm thành đều truyền vào tai Vũ Tĩnh Huyết. Chỉ thấy hắn nhìn lướt qua mọi người, cười ha ha nói:

- Ta đã tu luyện Cửu Âm Cực Sát Huyền Công đến viên mãn, cực sát lực đã hoàn toàn dung nhập vào trong cơ thể. Hiện tại tu vi của ta đã đạt đến Âm Dương Cảnh cửu trọng, chỉ còn cách Niết Bàn Cảnh một bước cuối.

- Hiện tại trong Lưu Vân Hoàng Triều này không ai có thể khiến ta phải sợ hãi được nữa!

Từng lời của Vũ Tĩnh Huyết đều khiến mọi người sợ hãi, không tự chủ được mà run rẩy. Bọn họ cuối thấp đầu xuống, miệng không ngừng hô to hai chữ “Quân Vương”.

- Vào sáng ngày mai, khi tia sáng đầu tiên ló dạng chính là thời điểm Tĩnh Thiên Quân chúng ta tàn sát. Bên trong Hoàng Thành này nếu có ai dám chống đối, giết chết không tha!

Vũ Tĩnh Huyết đứng ở chỗ cao nhất, ánh mắt lạnh lùng thu hình ảnh của cả tòa Hoàng Thành vào trong mắt, từng câu từng chữ khiến cả không gian trở nên lạnh run.

Một đêm này, ánh sao ảm đạm giống như báo hiệu một trận gió tay mưa máu sắp ập đến.

Dịch giả: Hào Ca

Biên tập: Mei_hnmn

Nhóm dịch Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch