Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 287: Tâm Ma Chuy

Chương 287: Tâm Ma Chuy




Ở đời trước, Sở Hành Vân và Thiên Công Tông có một số ân oán, hai bên đã chiến đấu qua lại rất nhiều lần.

Trải đoạn thời gian đó, Sở Hành Vân càng ngày càng hiểu sâu thêm về cơ quan mộc giáp chi đạo, cho nên khi trả lời vấn đề mà Mặc Vọng Công hỏi vô cùng dễ dàng.

Hắn thở phào một hơi, sau đó đi thẳng vào vấn đề chính:

- Nếu ta đã thông qua vòng thứ nhất, không biết ta có thể trực tiếp bắt đầu vòng thứ hai hay không?

Trong lời nói của hắn có vài phần hối thúc.

Bình thường Sở Hành Vân sẽ không hành động như vậy, nhưng tình huống hiện tại không cho phép hắn lãng phí bất kì một giây nào!

Thế cục trong Hoàng Thành thay đổi nhanh đến mức không ai có thể dự đoán được. Sở Hành Vân càng sớm trở về thì an toàn của Vân Đằng Thương Hội và những người trên Tề Vân Phong càng được đảm bảo.

Cũng vì lý dó đó nên Sở Hành Vân mới trực tiếp yêu cầu bắt đầu vòng thứ hai.

- Xem ra những thân nhân, bằng hữu kia rất quan trọng đối với ngươi!

Mặc Vọng Công không một chút tức giận, hắn chỉ cười cười sau đó nhanh chóng đi về hướng căn nhà gỗ.

Sở Hành Vân không hề do dự mà theo sau.

Trong chớp mắt khi Sở Hành Vân bước vào căn nhà gỗ, một tia sáng bỗng nở rộ khiến hai mắt hắn khó có thể mở ra.

Đợi tia sáng kia biến mất, Sở Hành Vân liền phát hiện mình đang ở một nơi vô cùng rộng lớn. Đây là một căn phòng dùng để luyện khí lớn chừng một trăm trượng vuông, bên trong cất chứa đủ loại linh mộc cùng thạch tài.

Đống linh mộc cùng thạch tài vô cùng hiếm thấy này đã sớm bị luyện chế thành nhiều loại linh kiện, công cụ khác nhau. Trình độ luyện chế vô cùng tinh diệu, chỉ cần nhìn trong thoáng chốc liền khiến người bình thường cảm giác choáng váng đầu óc.

- Mặc Vọng Công là người sáng lập ra cơ quan mộc giáp chi đạo, tài nghệ có thể nói là quỷ thần khó lường. Sợ rằng hắn chỉ tùy ý luyện chế một vật đều là tinh phẩm trong vạn không có một cái. Thiên Công Tông năm đó mặc dù không kém nhưng nếu so sánh cùng Mặc Vọng Công thì vẫn có sự chênh lệch rất lớn.

Sở Hành Vân đánh giá bốn phía, trong lòng không ngừng bội phục tài nghệ của Mặc Vọng Công.

Năm đó trong khoảng thời gian tranh đấu với Thiên Công Tông, Sở Hành Vân đã có lần ngụy trang lẩn vào bên trong tông môn. Sau khi hắn thấy tài nghệ luyện chế của bọn họ đã vô cùng khâm phục.

Nhưng hiện tại Sở Hành Vân bất ngờ phát hiện bất kì kỹ thuật, thủ đoạn của Mặc Vọng Công đều hoàn mỹ, thành thục hơn Thiên Công Tông năm đó rất nhiều lần.

- Đến rồi.

Trong lúc Sở Hành Vân vẫn còn miên man quan sát, Mặc Vọng Công đã dừng bước.

Sở Hành Vân khẽ nhìn sang thì phát hiện trước mặt Mặc Vọng Công xuất hiện một bệ rèn, bên trên chỉ có một thanh ngọc chuy đen kịt. Thanh ngọc chuy này dài chừng nửa cánh tay, bên trên điêu khắc nhiều hoa văn thượng cổ vô cùng khó hiểu, đồng thời tạo cho người nhìn cảm giác câu hồn đoạt phách, lạnh lẽo tràn ngập khắp tâm thần

- Vật này tên là Tâm Ma Chuy!

Mặc Vọng Công chỉ vào ngọc chuy đen kịt, giải thích:

- Tâm ma chính là chấp niệm nằm sâu trong nội tâm, nó có thể là sự phẫn nộ, cũng có thể là cừu hận ẩn sâu trong lòng. Chuy này khi cầm lên có thể kích thích tâm ma của người sở hữu, từ đó dùng để rèn luyện bản tâm.

Sở Hành Vân gật đầu, hắn cũng có chút hiểu biết đối với tâm ma.

Tâm ma là một tồn tại nằm sâu trong nội tâm, không hình không dáng, có thể nói là một bộ phận của linh hồn.

Đời trước, Sở Hành vân từng thấy có người sáng tạo ra võ học kích phát tâm ma, khiến cho tâm ma trùng kích cơ thể, từ đó rèn luyện bản tâm, tạo cơ hội đột phá bình cảnh tu vi.

Cả quá trình vô cùng thống khổ không gì sánh được, nếu không phải người có nghị lực mạnh mẽ thì khó có cách nào chịu đựng được.

- Chuôi Tâm Ma Chuy này có thể kích phát ra tâm ma. Đây chắc chắn là vòng khảo nghiệm thứ hai, kiểm tra nghị lực!

Sở Hành Vân rất nhanh liền có thể đoán ra.

Quả nhiên, Mặc Vọng Công lập tức cất cao giọng nói:

- Vòng khảo nghiệm thứ hai sẽ là kiểm tra nghị lực của ngươi. Chỉ cần ngươi có thể vận dụng Tâm Ma Chuy chín lần thì coi như vượt qua vòng này.

- Ta đã rõ.

Sắc mặt Sở Hành Vân hơi trầm xuống. Hắn lập tức nhảy tới trước, tay cầm lấy Tâm Ma Chuy.

Nếu chăm chú quan sát có thể thấy bên trong chuôi Tâm Ma Chuy này có một tia ánh sáng màu đen. Tuy nhiên tia sáng này vô cùng hư vô mờ ảo, rất khó có thể phát hiện sự tồn tại của nó.

- Chỉ vừa cầm vào tay đã có cảm giác tinh thần hoảng hốt, chuôi Tâm Ma Chuy này chắc chắn không phải vật phàm.

Sở Hành Vân than nhẹ một tiếng, sau đó hắn liền nhắm mắt tĩnh khí, tập trung toàn bộ tinh thần.

Khi Sở Hành Vân giơ chuy lên thật cao chuẩn bị đập xuống thì não bộ bỗng bị kích thích, những chuyện cũ đột nhiên hiện rõ trước mắt hắn.

Ông!

Cảnh tưởng trước mắt Sở Hành Vân lập tức biến hóa.

Hiện tại hắn đã rơi vào một không gian hỗn độn. Những hình ảnh cũ cứ như làn sóng thủy triều ồ ạt hiện về. Vô số âm thanh rít gào vang lên bên tai Sở Hành Vân khiến cho đầu óc hắn đau nhức.

- Mỗi một lần ngươi vận dụng Tâm Ma Chuy thì tâm ma sẽ hiện ra trước mắt, càng vận dụng nhiều thì tâm ma sẽ càng cường đại. Nếu ngươi không thể chịu nổi thì cứ trực tiếp buông Tâm Ma Chuy ra, mọi thứ sẽ khôi phục lại bình thường.

- Nhưng điều đó cũng chứng tỏ cho khảo nghiệm này đã thất bại. Cơ hội chỉ có một lần, ngươi tốt nhất nên suy nghĩ cho kĩ.

Sau khi nghe thấy Mặc Vong Công truyền âm, một đạo hư ảnh như làn sương quỷ dị bỗng xuất hiện trước mắt Sở Hành Vân.

Đạo hư ảnh này lập tức hóa thành hình người, mặt mũi không rõ ràng. Trong nháy mắt khi bóng người này hiện ra liền phát ra tiếng gầm rống thê lương, sau đó điên cuồng đánh về phía Sở Hành Vân.

Bóng người này chính là tâm ma của hắn.

- Tới hay lắm!

Trong nháy mắt khi tâm ma xuất kích, Sở Hành Vân cũng đã hành động.

Hưu!

Tiếng xé gió bỗng truyền đến, một thanh trường kiếm đột nhiên xuất hiện trước người Sở Hành Vân. Kiếm quang như mưa bao phủ quanh người tâm ma khiến nó khó có thể nhúc nhích, sau đó từ từ tan biến vào không khí.

Không bao lâu, đầu tâm ma kia đã hoàn toàn biến mất, Sở Hành Vân được trở về hiện thật. Ngay sau đó, hắn liền đánh mạnh Tâm Ma Chuy xuống tạo ra một tiếng kim loại du dương.

- Chuy đầu tiên, thông qua!

Hai mắt Mặc Vọng Công sáng ngời. Tốc độ phá tâm ma của Sở Hành Vân thật sự quá nhanh, chỉ trong một hơi thở đã thông qua.

Nghe vậy, Sở Hành Vân không chút ngừng nghỉ mà giơ cao Tâm Ma Chuy lên một lần nữa.

Sau một khắc, một đầu tâm ma hư ảo lại được hình thành.

Nhưng Sở Hành Vân bỗng thấy được một khuôn mặt vô cùng quen thuộc.

Ân Nhược Trần!

Tâm ma lần này hóa thành bộ dạng của Ân Nhược Trần, khuôn mặt nhăn nhó, hai mắt đầy hung ác. Hắn to giọng nói:

- Sở Hành Vân, ngươi không những giết ta còn thiêu hủy cả thân xác, hôm nay ngươi phải đền mạng!

Khuôn mặt, cử chỉ, hành động của tâm ma đều giống hệt như thật, lực lượng của nó thì càng mạnh hơn trước. Nếu người có tâm trí không kiên định sẽ dễ dàng bị hù dọa đến ngất đi.

- Chém!

Đối với thế công của tâm ma, Sở Hành Vân chỉ hừ lạnh một tiếng. Tiếp theo đó, kiếm quang lại lần nữa xuất hiện, chiếu sáng cả không gian.

Chỉ một kiếm, tâm ma lập tức hóa thành làn khói rồi biến mất.

Trở về đời thật, Sở Hành Vân lại nện Tâm Ma Chuy xuống phát ra một âm thanh du dương.

Chùy thứ hai, thông qua!

Dịch giả: Hào Ca

Biên tập: Mei_hnmn

Nhóm dịch Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch