Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 298: Rơi Vào Bẫy

Chương 298: Rơi Vào Bẫy




Hôm nay, trời mới tờ mờ sáng.

Khi tia sáng đầu tiên chiếu xuống thì cánh cửa Hoàng Cung nặng nề mở ra, âm thanh giống như tiếng sấm khiến tim mọi người khẽ run.

Trong lúc mọi người đang hoảng sợ nhìn về một phía thì phát hiện Vũ Tĩnh Huyết tự mình dẫn theo 3000 Tĩnh Thiên Quân đi khắp nơi trong Hoàng Thành. Nhưng người lựa chọn thuần phục thì sống, từ chối thì lập tức bị giết chết, từ đó vấy lên một cơn mưa máu.

Trong vòng mười ngày qua, tuy có không ít người lựa chọn thuần phục nhưng nhiều hơn vẫn là những người không chịu khuất phục trước hung uy của Vũ Tĩnh Huyết. Bọn họ hoặc là kết bè kết phải, hocwj là đơn thân độc mã chuẩn bị thoát khỏi Hoàng Thành để tìm một con đường sống.

Việc này khiến cho cả tòa thành rơi vào trong hỗn loạn.

Bên trong thành có vô số võ giả trước khí thế của Tĩnh Thiên Quân thì như hóa thành một dòng nước lũ, nhắm bốn phương tám hướng mà lao đi, mặc dù người nhuộm đầy máu nhưng vẫn cố gắng thoát khỏi tòa thành này, thà chết không phục.

Bên ngoài thành đã bị trăm vạn hùng binh bao vây. Họ kết thành các loại trận hình để tùy thời xung phong, ngăn cản những võ giả lao ra. Xác chết phơi đầy đồng, âm thanh la hét kêu rên vang lên không ngớt, máu nhuộm đỏ đất đỏ trời khiến cho khắp nơi chỉ còn một màu đỏ tươi.

- Dưới sự càn quét của Tĩnh Thiên Quân thì cả toàn thành này đã biến thành một mảnh phế tích. Ngoại trừ Vân Mộng Vũ Phủ thì bốn đại Vũ Phủ còn lại đã sớm gia nhập Tề Thiên Phong, chuẩn bị một trận tử chiến đến cùng, mạnh mẽ bảo vệ phòng tuyến cuối cùng này.

- Dựa theo thời gian mà phán đoán thì có lẽ lúc này Tĩnh Thiên Quân đã giết đến Tề Thiên Phong. Hai phe tùy thời đều có thể xảy ra một trận chiến thảm thiết.

Trong lúc đang trầm tư, Thủy Thiên Nguyệt chậm rãi quay đầu nhìn về phía cửa thành cao to bị tiên huyết nhuộm đỏ.

Tuy cửa thành đã sớm đóng nhưng nàng vẫn có thể nghe được những âm thanh xung phong liều chết, tiếng kêu rên, cừu hận, tuyệt vọng liên tục vang lên trong đầu khiến nàng rất lâu mới có thể hoàn hồn lại.

- Thiên Nguyệt!

Lúc này, một giọng nói từ xa truyền đến cắt đứt mạch suy nghĩ của nàng.

Nàng quay đầu nhìn lại thì phát hiện người tới chính là La Thịnh, con trai của La Xuyên Phong.

Lúc này hắn mặc một bộ đồ đen, dưới sự bảo hộ của vài quân sĩ bên cạnh nhanh chóng đi đến bên cạnh Thủy Thiên Nguyệt.

Sau lưng La Thịnh còn có vài tên La gia tộc nhân đi theo, mà Thủy Sùng Hiền cũng có mặt ở trong đám người đó. Tuy nhiên vào lúc này ngoài hắn ra thì không còn thấy một tộc nhân Thủy gia nào khác.

Sắc mặt La Thịnh có chút khó coi, hắn âm trầm nói với Thủy Thiên Nguyệt:

- Ta đã chuẩn bị tất cả rồi, thừa tình hình đang loạn lên thì chúng ta nên mau chóng rời đi.

Nói xong, La Thịnh khẽ nghiêng người, vài tên quân sĩ nhanh chóng tiến đến vây xung quanh bọn họ, sau đó tất cả cùng đi về một hướng.

Thủy Thiên Nguyệt liếc mắt nhìn La Thinh, trong lòng cảm thấy có chút không thích hợp liền mở miệng dò hỏi:

- Có phải đã xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn hay không?

- Tất cả gia sản mà cha ta để lại đã bị lấy mất!

Sắc mặt La Thịnh lúc này âm trầm đến nhỏ nước, lúc nói hai tay lập tức nắm chặt, đầu ngón tay sớm đâm vào da thịt mà vẫn không hề phát hiện.

- Đã xảy ra chuyện gì?

Thủy Thiên Nguyệt trợn mắt, kinh ngạc nói:

- Không phải La bá bá nói hắn đã sắp xếp xong xuôi mọi thứ, chỉ cần chúng ta đến trước cửa thành liền có thể an toàn rời đi hay sao?

Mấy ngày trước, vì không thể chịu nổi áp lực, La Xuyên Phong đã lựa chọn thần phục Vũ Tĩnh Huyết.

Nhưng hắn biết rõ rằng nếu như thuần phục Vũ Tĩnh Huyết thì tương lai không xa hắn cũng sẽ biến thành công cụ chiến tranh, tới lúc đó thì vận mạng của mình cũng không nắm được, có thể chết bất cứ lúc nào.

Cho nên La Xuyên Phong đã âm thầm mua chuộc một nhóm quân đội vây thành để họ âm thầm giúp đỡ trốn thoát, từ đó hương khói của La gia có thể được bảo tồn.

Đúng theo sắp xếp thì sau khi họ ra khỏi cửa thành sẽ được âm thầm rời đi mà không gặp bất kì ai ngăn cản. Tuy nhiên theo lời La Thịnh thì tất cả gia sản mà La Xuyên Phong để lại đã bị mất, điều này khiến Thủy Thiên Nguyệt có chút không thể dự đoán trước được.

- Vừa rồi ta có gặp tên tướng lĩnh trong quân đội, hắn không nói lời nào liền bắt ta phải giao ra nhẫn trữ vật, nếu không thì chúng ta đừng hòng rời đi. Bị rơi vào tình thế như vậy, ta chỉ có cách là phải nghe theo.

La Thịnh thở dài, sắc mặt tràn ngập vẻ không cam lòng.

- Trong thời buổi loạn thế âm hiểm này, chúng ta có thể giữ được tánh mạng đã coi như may mắn rồi, nếu mất mạng thì đống tài sản đó cũng chẳng còn chút ý nghĩa nào.

Thủy Sùng Hiền thấy bộ dạng của La Thịnh liền lên tiếng an ủi.

La Thịnh thở dài, gật đầu nói:

- Tình huống hiện tại chỉ có thể mặc cho bọn chúng làm thịt. Đợi chúng ta rời khỏi Hoàng Thành liền lập tức đi thẳng hướng bắc, tiến vào Kiền Võ Hoàng Triều.

- Tuy bên trong Kiền Võ Hoàng Triều có vô số cao thủ, nhưng bằng vào thiên phú của ta và Thiên Nguyệt thì cũng đủ để dừng chân. Về phần Lưu Vân Hoàng Triều nếu không còn có thể về thì cũng không cần về nữa.

Nghe vậy, vẻ mặt mọi người tràn đầy bi thương.

Nếu lúc này rời đi đồng nghĩa với việc bọn họ sẽ phải bỏ lại tất cả, gầy dựng lại cuộc sống mới ở Kiền Võ Hoàng Triều. Dù bọn họ biết Thủy gia và La gia sẽ không còn được như trước nhưng cũng không thể quay đầu lại!

Một áp lực vô hình đè nặng lên nội tâm của mọi người, họ cuối đầu lẳng lặng đi tới sườn núi cai ở ngoài thành.

Tại đây có vài tòa trướng bồng, có ba gã đàn ông trung niên mặc trọng giáp đang đứng ở đằng trước. Khi bọn họ phát hiện đoàn người La Thịnh đang đi tới thì trên mặt bỗng hiện lên một nụ cười nghiền ngẫm.

- Chính là mấy người này?

Một gã mở miệng hỏi, tay phải của hắn vẫn đang mân mê thưởng thức một chiếc nhẫn trữ vật, hai mắt híp lại nhìn về phía đoàn người La Thịnh, bộ dạng như người từ trên cao nhìn xuống.

- Đúng vậy, làm phiền các vị!

Khi La Thịnh nhìn thấy chiếc nhẫn trữ vật ấy thì vẻ mặt trở nên co quắp, tuy nhiên hắn vẫn giữ bộ dạng tươi cười, lưng hơi khom biểu hiện lấy lòng.

Gã này chính là thống lĩnh của chi quân đội, chỉ cần hắn mở miệng thì đoàn người La Thịnh mới có thể rời đi, cho nên hắn không dám chống đối mà làm ra biểu hiện lấy lòng.

- Nhẫn trữ vật này của ngươi hình như bên trong hơi ít tài vật, trong người các ngươi còn có cất giấu thứ gì khác không?

Tên thống lĩnh khẽ nhướng mày, vẻ mặt mang vài phần đăm chiêu.

La Thịnh điên cuồng lắc đầu, vội vàng nói:

- Tất cả thứ chúng ta có đều ở bên trong đó rồi, không còn cất giấu bất cứ thứ gì khác. Nếu ngài không tin có thể kiểm tra những cái khác...

Hắn còn chưa nói xong thì trên người của tên thống lĩnh bỗng tỏa ra khí thế ngập trời. Hắn bước về phía trước, một đao chém xuống, đao mang lạnh lùng trực tiếp cắt đứt đầu La Thịnh.

Phốc!

Một cột máu lớn dũng mãnh phun trào. Mãi đến lúc đầu lìa khỏi cổ, ánh mắt La Thịnh vẫn trợn trừng không thể tin được, hắn không nghĩ ra nguyên nhân vì sao mình lại phải chết.

Gã thống lĩnh thu hồi trường đao, cười nói:

- Lũ gia tộc các ngươi thật sự là quá ngu ngốc. Các ngươi tưởng rằng với một ít tài phú ít ỏi đó mà có thể thoát chết sao? Bệ hạ đã sớm hạ chỉ, mặc kệ thân phận, địa vị, chỉ cần cần có người rời khỏi Hoàng Thành liền lập tức giết không tha, dù có hối lộ bao nhiêu tài phú cũng không thoát chết được!

Âm thanh lạnh như băng truyền vào tai đám người Thủy Thiên Nguyệt liền khiến sắc mặt họ trở nên trắng xám, một chút ý niệm sống sót còn lưu lại cũng hoàn toàn bị chôn vùi.

Thì ra tất cả chỉ là một cái bẫy.

Nói cách khác, tài phú mà bọn chúng yêu cầu chỉ là một cái cớ, đến cuối cùng bọn họ vẫn phải chết, mà La Thịnh chính là ví dụ tốt nhất.

- Vây bọn chúng lại!

Gã thống lĩnh quát một tiếng. Ngay khi ánh mắt của hắn phát hiện ra Thủy Thiên Nguyệt thì khóe miệng lập tức nở nụ cười, tham lam nói:

- Trừ cô gái này, còn lại tất cả đều giết hết đi!

- Tướng quân, cái này hình như có chút không phù hợp với quân lệnh?

Một gã quân sĩ đứng bên cạnh gã thống lĩnh đột nhiên mở miệng, khuôn mặt có chút nhăn nhó.

Tên thống lĩnh phất tay, ánh mắt đầy dâm dục, nói:

- Lệnh của bệ hạ ban ra là vì sợ bọn người này ẩn dấu thực lực, từ đó có khả năng tạo thành tổn thất cho hoàng triều. Chỉ cần hiện tại chúng ta phế bỏ linh hải của nàng ta thì dù có siêu đến đâu cũng thành phế nhân thôi!

- Huống chi chúng ta đã nhiều năm trấn thủ biên cương, chưa từng thấy qua mỹ nữ tuyệt sắc như vậy, giết ngay thì có chút đáng tiếc.

Tên thống lĩnh vừa dứt lời thì thân hình bỗng lóe lên, bàn tay nhanh chóng phóng tới vị trí thức hải của Thủy Thiên Nguyệt.

Cũng vào lúc đó, gần trăm tên quân sĩ xung quanh đồng loạt bao vây đám người Thủy Thiên Nguyệt lại. Sau đó linh lực bộc phát, bầu không khí của cả sườn núi bỗng trở nên lạnh lẽo.

- Lũ súc sinh các ngươi! Hôm nay dù ta có chết cũng không cho các ngươi được toại nguyện!

Thủy Thiên Nguyệt căn chặt răng, bàn tay đánh ra liền triệu hồi một con linh hồ quỷ mị lao thẳng về hướng gã thống lĩnh.

- Không ngờ ngươi đã bước chân vào Địa Linh Cảnh, đúng là có vài phần thực lực!

Gã thống lĩnh ngạc nhiên, vẻ nghiền ngẫm trên mặt ngày càng đậm. Hắn khẽ rung cổ tay, đao mang lao ra phá tan tầng tầng hồ ảnh, sau đó dễ dàng đánh Thủy Thiên Nguyệt văng ra ngoài.

Oanh!

Thân thể Thủy Thiên Nguyệt rơi xuống đất, miệng phun ra một ngụm máu tươi. Bên trong máu tươi ẩn chứa một tia âm sát lực khiến cho linh hải nàng hỗn loạn, cả người khó có thể nhúc nhích.

- Thiên Nguyệt!

Thủy Sùng Hiền thấy thế liền muốn lao ra ngăn cản. Tuy nhiên quân sĩ xung quanh hắn gắt gao ngăn cản khiến hắn vô vọng. Về phần mấy tên tộc nhân La gia thì đã sớm phơi thây đầy đồng.

- Con nhóc, ta mặc dù chưa thể vào Tĩnh Thiên Quân nhưng cũng đã nhiều năm trấn thủ biên cương, chỉ bằng chút thực lực của ngươi mà muốn giết ta thì đừng hòng!

Tên thống lĩnh cười nhạo, đồng thời khoảng cách giữa hắn và Thủy Thiên Nguyệt ngày càng gần.

Khi hắn tiến tới trước người Thủy Thiên Nguyệt thì hai mắt đã tràn ngập phấn khởi nhìn chằm chằm vào thân thể nàng giống như một con sói đói, hận không thể lập tức hưởng thụ.

- Súc sinh, nếu ngươi dám đụng đến ta thì ta sẽ liều chết với ngươi!

Thủy Thiên Nguyệt không thể nhúc nhích nửa phần nên chỉ có thể gào thét, giọng nói tràn đầy giận dữ cùng sợ hãi.

- Ta thật sự muón nhìn ngươi liều chết với ta bằng cách nào.

Tên thống lĩnh cười ha ha, hai tay hắn nhanh chóng mò mẫm, xé rách quần áo trên người nàng.

Xuy lạp!

Tiếng quần áo rách vang lên khiến đầu óc Thủy Thiên Nguyệt như choáng váng. Nàng nhắm chặt hai mắt, không dám nhìn những gì đang xảy ra.

Nhưng chỉ trong chớp mắt nàng lại cảm giác cơ thể mình như không hề có cảm giác khó chịu nào, ngược lại còn cảm thấy xung quanh người có một tầng thiên địa lực đang lượn lờ mang lại cảm giác thoải mái, ấm áp.

Thủy Thiên Nguyệt cố gắng mở mắt ra liền phát hiện tên thống lĩnh đã sớm biến thành một thi thể lạnh như băng ngã xấp trước người nàng.

Mà phía trước cổ thi thể có một thân ảnh cao gầy đang đứng. Mà ở cổ thi thể này phía trước, có một đạo gầy thân ảnh của, chính đứng ở.

Hắn mặc áo đen, tay cầm kiếm, đôi mắt đen kịt nhìn thẳng hàng trăm tên quân sĩ, khí tức sắc bén trên người như muốn xé rách tầng trời này.

Dịch giả: Hào Ca

Team: Vạn Yên Chi Sào






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch