Vào lúc này Xích Tiêu Kiếm Chủ mới lửng thửng chạy đến.
Nhìn bên ngoài thì tuổi của hắn tầm bốn mươi, thân mặc trang phục màu đen, lưng đeo trường kiếm, ở giữa hàng lông mày tỏa ra một cổ nhuệ khí. Tuy nhiên vào lúc ánh mắt của hắn chứa đầy vẻ lo lắng nhìn về phía Thường Danh Dương.
- Cánh tay phải của ta đã bị đứt, một đời tu luyện kiếm thuật tới đây coi như chấm hết... Thế nhưng ta không phục, ta không phục ...!
Thường Danh Dương hình như không nhận thấy Thường Xích Tiêu đến, miệng gào thét, ánh mắt chứa đầy cừu hận nhìn về hướng Sở Hành Vân rời đi.
Không lâu sau đó, khuôn mặt của hắn dần chuyển sang màu trắng bệch suy yếu, hai mắt nhắm lại rơi vào hôn mê.
Thấy một màn này, Thường Xích Tiêu vô cùng đau lòng.
Là một kiếm tu, cả đời luyện kiếm.
Cánh tay phải của Thường Danh Dương bị chặt đứt sẽ làm cho quá trình tu hành sau này vô cùng lận đận, thậm chí không biết hắn có thể vượt qua được nổi ám ảnh lần này hay không nữa.
- Súc sinh, mối thù hôm nay Thường Xích Tiêu ta đã ghi nhớ, nếu để ta biết được ngươi là ai thì ta thề sẽ giết sạch cửu tộc nhà ngươi, không chết không thôi!
Thường Xích Tiêu ngửa đầu giận dữ gầm lên.
Tiếng gầm của hắn vang vọng trong hư không, bán kính ngoài 10 dặm vẫn có thể nghe rõ. Âm thanh của hắn biến Thập Phương Hạp thành một đống hỗn độn, chim muôn bay tứ tung.
Tuy nhiên vào lúc này Sở Hành Vân đã sớm rời xa khỏi nơi này.
Mặc Vọng Công đứng bên cạnh Sở Hành Vân, miệng cười quái dị, nói:
- Thanh Trảm Không Kiếm này của ngươi mặc dù là vương khí tam văn nhưng không ngờ bên trong lại ẩn chứa một tia khí tức Chân Hỏa Phượng Hoàng. Chẳng lẽ ngươi đã dùng Hư Vô Nghiệp Hỏa trong quá trình chế tạo thanh kiếm này?
Dù sao Mặc Vọng Công cũng là ông tổ trong ngành luyện kim, chỉ cần liếc mắt một cái liền có thể nhìn ra được bí mật của Trảm Không Kiếm.
- Cứ coi là vậy đi.
Sở Hành Vân tùy ý trả lời, trong lòng vẫn có cảm giác tiếc nuối.
Một kiếm lúc nãy thật ra Sở Hành Vân muốn hoàn toàn giết chết Thường Danh Dương để diệt trừ tai họa.
Không ngờ tu vi của Thường Danh Dương đã đạt đến Thiên Linh Cảnh nhị trọng, đồng thời phối hợp với hai món vương khí nên Sở Hành Vân mới không thể giết chết hắn, chặt được cánh tay phải cũng coi như cực kì tốt rồi.
- Tu vi của ta hiện tại đúng là quá yếu, có rất nhiều thủ đoạn vẫn không cách nào sử dụng. Sau khi chuyện này kết thúc ta nhất định phải rời khỏi Lưu Vân Hoàng Triều, dồn toàn bộ tinh lực tu luyện.
Sở Hành Vân nắm chặt hai tay, trong lòng thầm ra quyết tâm.
Mặc Vọng Công thấy hai mắt Sở Hành Vân lóe sáng thì không tiếp tục hỏi chuyện. Hắn khép hai mắt lại, tập trung tinh thần quen thuộc thân thể nửa người nửa khôi này, đồng thời từ từ khôi phục tổn thương.
Vù vù!
Tiếng gió ngày càng lớn khiến Sở Hành Vân bừng tỉnh.
Hắn liếc nhìn sang hướng Mặc Vọng Công thì phát hiện gã đang nhắm mắt tĩnh tu liền không khỏi cười nhẹ. Bàn tay khẽ động, một cái nhẫn trữ vật liền xuất hiện, bên trên có khắc một đạo kiếm văn.
- Ngay cả nhẫn trữ vật mà cũng ẩn chứa phong ấn, thật sự quá cẩn thận!
Sở Hành Vân khẽ than. Sau đó hắn khẽ lật ngón tay, nhanh chóng xóa đi kiếm văn bên trên chiếc nhẫn.
Chiếc nhẫn trữ vật này đúng là cái của Thường Danh Dương.
Tuy Sở Hành Vân không có giết chết hắn nhưng cũng thành công chặt đứt cánh tay phải, chiếc nhẫn nãy nằm trên cánh tay bị đứt nên trong nháy mắt liền bị Sở Hành Vân đoạt được.
- Thường Danh Dường là con trai của một vị Kiếm Chủ, chắc chắn đồ vật hắn cất giấu sẽ vô cùng phong phú. Không biết bên trong chiếc nhẫn này có còn món vương khí nào không.
Nội tâm Sở Hành Vân có chút chờ mong. Ngay sau đó, hắn phân ra một tia hồn lực tiến vào bên trong chiếc nhẫn.
Tuy nhiên những gì hắn tưởng tượng so với thực tế đúng là khác biệt quá lớn.
Sở Hành Vân liếc mắt một cái liền phát hiện bên trong cũng chẳng có đồ vật quý giá nào mà chỉ một ít linh tài cùng linh thạch, ngay cả một chút khí tức vương khí cũng không phát hiện được.
Trong lúc Sở Hành Vân thầm than vận khí của mình không được tốt thì ánh mắt của hắn bỗng dừng lại ở một góc hẻo lánh.
Không, nói chính xác thì ánh mắt hắn dừng lại trên một khối ngọc thạch nằm trong góc.
Khối ngọc thạch này màu xanh thẳm, nhỏ chừng nắm tay, bên ngoài tỏa ra bảy màu sắc khác nhau tạo cảm giác huyền diệu khó thể diễn tả.
- Kỳ quái, tên Thường Danh Dương này chỉ là một gã chân truyền đệ tử của Vạn Kiếm Các, tại sao trong tay hắn lại có Thất Tinh Uẩn Linh Thạch của Tinh Thần Cổ Tông?
Sở Hành Vân truyền một tia linh lực vào thì khối ngọc thạch trên tay hắn lập tức tỏa ra ánh sáng bảy màu rực rỡ.
Ánh sáng bảy màu này cũng không hề tầm thường mà ẩn chứa một tia Tinh Thần Chi Quang yếu ớt, chúng theo thiên địa linh lực tiến vào trong cơ thể Sở Hành Vân, cuối cùng dung nhập vào trong linh hải của hắn.
Trong sáu thế lực lớn tại Bắc Hoang Vực, Tinh Thần Cổ Tông là thần bí nhất.
Người của Tinh Thần Cổ Tông chuyên tu luyện công pháp Tử Vi Tinh Thần, tâm niệm vừa động liền có thể kết nối với tinh thần trong thiên địa, từ đó đạt được Tinh Thần Chi Lực vô cùng thần bí khó lường. Viên Thất Tinh Uẩn Linh Thạch này chính là một vật đặc biệt của Tinh Thần Cổ Tông, bên trong ẩn chứa Tinh Thần Chi Lực.
Theo kiến thức của Sở Hành Vân thì Thất Tinh Uẩn Linh Thạch này là ngọc thạch cấp sáu vô cùng quý hiếm, chỉ có đại nhân vật cấp bậc trưởng lão trở lên mới có thể nắm giữ.
Đặc biệt, vật này bị cấm không được bán hoặc truyền ra bên ngoài, một khi phát hiện sẽ bị cả tông môn khồng ngừng đuổi giết, tuyệt đối thuộc vào hàng ngũ cấm vật.
Nhưng nào ngờ vào lúc này Sở Hành Vân lại phát hiện Thất Tinh Uẩn Linh Thạch bên trong nhẫn trữ vật của Thường Danh Dương.
- Tinh Thần Chi Lực bên trong khối Thất Tinh Uẩn Linh Thạch này đã gần như bị hấp thu hoàn toàn, bên trong chỉ còn một lớp nhỏ lưu lại, xem ra Thường Danh Dương đã sớm sử dụng qua, sau đó tiện tay vứt ở chỗ này. Thế nhưng dù hắn có là con trai của Kiếm Chủ thì Vạn Kiếm Các cũng không thể nào cho hắn sử dụng cấm vật như thế này, một khi bị tiết lộ ra ngoài sẽ dẫn đến chiến tranh giữa hai tông môn.
- Thường Xích Tiêu cai quản khu vực Lưu Vân Hoàng Triều, mà con của hắn lại nắm giữ Thất Tinh Uẩn Linh Thạch của Tinh Thần Cổ Tông, đặc biệt còn sử dụng nó. Lại nói mười bảy năm về trước, Tinh Thần Cổ Tông lén lút vượt qua tai mắt của Vạn Kiếm Các để tiến vào Lưu Vân Hoàng Triều, hai chuyện này không lẽ có liên quan đến nhau?
Sở Hành Vân nhìn chằm chằm vào Thất Tinh Uẩn Linh Thạch trên tay, trong lòng liên tục suy nghĩ về vấn đề gì đó, không một tiếng động lâm vào trạng thái trầm tư.
Vào cùng một thời điểm, ở ngoài cổng thành Lưu Vân Hoàng Thành, Thủy Thiên Nguyệt trong bộ cánh màu xanh cũng rơi vào trong trầm tư.
Sau đó nàng ngẩng đầu tập trung nhìn về phía trước, trước mắt nàng không còn cảnh yên lặng hòa bình mà là vô số quân sĩ mặc trọng giáp đứng xếp thành hàng, chặt chẽ vây xung quanh Hoàng Thành.
Ngoại trừ đám quân sĩ mặc trọng giáp thì ở những nơi cửa thành có vô số bóng người, bọn họ nổi điên xông thẳng vào đám quân sĩ như muốn mở một con đường máu.
Nhưng mọi hành động của họ chẳng có chút tác dụng nào.
Hàng triệu quân sĩ giận dữ gầm lên, chỉ riêng khí tức sát phạt cũng đủ khiến tất cả mọi người run như cầy sấy.
Ngay sau đó có hàng vạn mũi tên bắn ra, ánh sáng của võ linh nở rộ đầy trời, trong chớp mắt đã hoàn toàn bao phủ những thân ảnh kia.
Tiếng nổ không ngừng vang lên, tiếng kêu rên không dứt liên tục truyền ra, vô số cột máu phun trào nhuộm đỏ cả bầu trời mênh mông. Từng hài cột một rơi xuống chất đầy mặt đất, vẻ xơ xác tiêu điều khiến cho cả đất trời như biến thành địa ngục trần gian.
- Ngày này cuối cùng vẫn phải tới!
Thủy Thiên Nguyệt ngắm nhìn cảnh tượng trước mắt, trên mặt đã mất hoàn toàn huyết sắc. Nội tâm của nàng đã bị một màn huyết tinh này làm cho rung động, ngay cả giọng nói cũng trở nên run rẩy.