Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 296: Cụt Tay

Chương 296: Cụt Tay




Gió thổi ào ạt khiến cho mái tóc dài của Sở Hành Vân bay phất phới, một sự kinh ngạc khó có thể kiềm chế xuất hiện trên khuôn mặt yêu mị tuấn dật của hắn.

Hắn khẽ nhìn Mặc Vọng Công, tò mò hỏi:

- Mặc tiền bối, võ linh của người thật sự quá mức mạnh mẽ, chỉ cần một truy thôi đã có thể triệu hồi vô số tâm ma. Sợ rằng chỉ cần một chiêu này đã đủ khiến cho người khác khó có thể chống đỡ.

Sở Hành Vân quan sát rất rõ chiêu Vạn Tượng Tâm Ma vừa rồi.

Trong chớp mắt khi hắc quang hạ xuống liền xuất hiện tâm ma vô cùng kinh khủng. Chúng lặng yên không một tiếng động đánh thẳng vào nội tâm của mấy người Thường Danh Dương khiến họ lập tức trở nên đờ đẫn, mất đi khả năng phản kháng.

- Võ linh này của ta cũng gọi là Tâm Ma Chuy. Chỉ cần một chuy thì trong phạm vi trăm mét sẽ xuất hiện hàng nghìn, hàng vạn tâm ma. Võ giả khi bị tâm ma tấn công sẽ mất đi tất cả ý thức trong vòng một giây.

Sắc mặt Mặc Vọng Công có chút tái nhợt, cơ thể như thoát lực (mất sức), tay duỗi ra, lập tức triệu hồi Tâm Ma Chuy rồi cười nói:

- Chuôi Tâm Ma Chuy này là do ta dựa theo hình dạng cùng chức năng của võ linh mà luyện thành. Nếu như kết hợp sử dụng cả hai cái thì phạm vi tâm ma bao phủ sẽ vô cùng rộng lớn.

- Mô phỏng theo võ linh để luyện ra bản mạng hoàng khí, rồi lại kết hợp cả hai cái với nhau để gia tăng phạm vi công kích. Điều này sợ rằng từ xưa đến nay chỉ có mỗi Mặc tiền bối người dám thực hiện.

Sở Hành Vân quan sát Tâm Ma Chuy, cảm thán nói.

Trên Chân Linh Đại Lục này, người có thể luyện chế ra hoàng khí đã ít lại càng ít.

Người có thể mô phỏng theo võ linh để luyện ra hoàng khí thì hiếm như phượng mao lân giác vậy (lông phượng, sừng lân).

Mặc Vọng Công không chỉ mô phỏng Tâm Ma Chùy mà lại còn kết hợp cả hai cái với nhau, từ đó tăng phạm vi công kích lên bán kính một km.

Tuy thời gian hiệu quả chỉ có một giây, nhưng cường giả so chiêu với nhau, thắng bại chỉ cần một cái chớp mắt.

Một giây, đủ để quyết định thắng bại!

- Nhớ năm đó mặc dù ta không có tâm tranh đấu với thế gian nhưng chỉ với Tâm Ma Chuy trên tay, tất cả Võ Hoàng cũng phải sợ ta vài phần, thật sự vô cùng uy phong. Chỉ tiếc hiện tại ta vừa mới đạt được thân thể nửa người nửa khôi này, không có cách nào vận dụng Tâm Ma Chuy, nếu không thì đâu cần phải chật vật như vậy.

Mặc Vọng Công đầy mặc niệm kể lại, bộ dạng giống như trôi giữa dòng hồi ức huy hoàng xưa.

Hưu!

Bỗng dưng một tiếng nổ chấn động hư không vang lên khiến thân hình Sở Hành Vân và Mặc Vọng Công khẽ run.

Hai người họ quay đầu nhìn lại thì phát hiện sát bên hông có một kiếm ảnh nóng rực hơn trăm mét đang lao tới. Kiếm ảnh mặc dù chưa tiến đến gần nhưng cổ kiếm uy kinh khủng kia đã ập tới, đánh lên trên thân hình của Bạch Hổ tạo nên một âm thanh thanh thúy.

- Bạch Hổ, mau mau né tránh!

Ánh mắt Sở Hành Vân sắc bén như điện quang, hắn lập tức nhìn ra quỹ tích của kiếm này, bàn tay nhanh chóng đặt lên đỉnh đầu Bạch Hổ, tâm niệm khẽ động khiến thân hình Bạch Hổ dừng lại, sau đó mau chóng lách sang bên cạnh nửa thước.

Xuy lạp!

Kiếm ảnh xuyên phá hư không, cổ kiếm khí nóng rực khiến cho da thịt của Sở Hành Vân cảm thấy bỏng rát. Tuy nhiên kiếm ảnh này chưa kịp tiếp xúc với đám người Sở Hành Vân đã bị Bạch Hổ may mắn tránh thoát trong gang tất.

Sở Hành Vân đưa mắt nhìn về nơi kiếm ảnh phát ra thì phát hiện một thân ảnh đỏ hồng đang dùng tốc độ cực nhanh lao tới. Tiến quát lớn như sấm bên tai truyền tới:

- Bổn tọa là Xích Tiêu Kiếm Chủ, hai người các ngươi hãy mau dừng lại, nếu không giết không tha!

Nghe được lời uy hiếp này, Sở Hành Vân hừ lạnh nói:

- Mới bắt đầu đã hạ thủ vô cùng hung ác, hiện tại lại còn lớn tiếng uy hiếp. Cái gã Xích Tiêu Kiếm Chủ này cũng chẳng phải là loại người tốt lành gì.

Thu hồi ánh mắt, Sở Hành Vân vỗ nhẹ lên lưng Bạch Hổ khiến nó dùng tốc độ nhanh nhất trốn thoát khỏi Xích Tiêu Kiếm Chủ.

- Chỉ bằng một câu nói này cũng đủ khiến ta không chỉ lấy mạng ngươi mà còn cả ba đời nhà ngươi mà không ái dám can đảm lên tiếng ngăn cản!

Lúc này, một giọng nói vô cùng lạnh lùng truyền đến từ phía sau Sở Hành Vân.

Trong tầm mắt của hắn, một đạo điện quang màu bạc bỗng chớp lóe sau lừng Sở Hành vân. Điện quang như ngân xà uốn lượn trên không trung, thân ảnh Thường Danh Dương cũng từ từ xuất hiện.

Vào lúc này tốc độ của hắn nhanh đến kinh người, không hề kém hơn Bạch Hổ. Thân hình của hắn chợt lóe lên rồi lao về phía trước, cánh tay phải mang theo dương cương khí đánh lên lưng Bạch Hổ.

- Thật không hổ danh là nhi tử của kiếm chủ, không ngờ trên người lại mang hai kiện vương khí.

Ánh mắt của Sở Hành Vân vô cùng sắc bén, hắn khẽ liếc liền tập trung lên áo choàng và đôi giày của Thường Danh Dường.

Áo choàng cùng đôi giày tỏa ra một vầng sáng màu xám trắng, khẽ nhìn có vẻ không quá nổi bật. Nhưng nếu quan sát thật kĩ thì trên hai vật này đều có một đạo thần văn. Mà đạo điện quang màu bạc lúc nãy chính là từ thần văn phát ra.

- Kẻ tiểu nhân tầm thường như ngươi được lần đầu nhìn thấy vương khí chắc đã thỏa mãn rồi. Đáng tiếc sau này ngươi sẽ không còn cơ hội nào nữa.

Vẻ mặt thường Danh Dương vô cùng đắc ý, tốc độ lại tiếp tục tăng lên.

- A! Phải vậy không?!

Sở Hành Vân tóc dài bay phất phới, nói một câu đầy lạnh lùng.

Ông!

Tiếng kiếm khẽ vang lên, Trảm Không Kiếm lập tức ra khỏi vỏ.

Ánh sáng màu ngọc tỏa ra từ thần văn bao phủ cả không gian khiến cho hai mắt Thường Danh Dương đau đớn, khuôn mặt cũng trở nên tê rần như bị ai đó tát một phát vào mặt.

Mới một khắc trước hắn còn ở đó cười nhạo, hắn xem Sở Hành Vân như một kẻ hèn mọn chưa bao giờ được nhìn thấy vương khí, giọng điệu vô cùng kiệu ngạo như coi thường mọi thứ.

Nhưng chỉ trong chớp mắt khi Sở Hành Vân rút Trảm Không Kiếm ra, tiếng kiếm ngân văng tận trời, ánh sáng từ ba đạo thần văn tỏa ra chấn động cả hư không!

- Từ đầu ta đã không muốn dây dưa cùng ngươi, thế nhưng ngươi hết lần này đến lần khác kiếm chuyện, coi ta như một quả hồng mềm, không chút kiêng kị mà bóp nắn. Hiện tại ngươi cũng nên trả giá cho hành động của mình rồi.

Sở Hành Vân nói một câu, từng tia sáng chói lóa phát ra từ Trảm Không Kiếm như một vầng mặt trời nóng bỏng khiến Thường Danh Dương không cách nào mở mắt.

Lúc này cánh tay Sở Hành Vân khẽ động.

Một kiếm chém xuống, gió nổi lên.

Trong khoảnh khắc, một đạo kiếm ảnh khổng lồ sắc bén xuất hiện trước mắt Thường Danh Dương, với khí thế không thể cản phá xuyên qua tầng dương cương khí. Kiếm uy không hề tiêu tán mà tiếp tục mang khí thế mãnh liệt lao về phía trước, trực tiếp đánh lên cánh tay Thường Danh Dương.

- Không!

Thường Danh Dương hét lên đầy đâu đớn. Cánh tay phải của hắn dưới kiếm ảnh của Trảm Không Kiếm lập tức biến thành hư vô, ngay cả một khối thịt cũng không chừa lại.

- Tên súc sinh nhà ngươi!

Thường Danh Dương từ giữa không trung ngã xuống. Chỗ cánh tay bị gãy, máu tươi liên tục chảy ra nhuộm đỏ cả người hắn, trông vô cùng chật vật.

Hắn vốn định dùng một bộ dạng hoa mỹ khoe khoang hai món vương khí đồng thời ngăn cản Sở Hành Vân. Chỉ đáng tiếc cuối cùng hắn lại bị Sở Hành Vân phản kích chém nát cánh tay khiến bản thân vô cùng chật vật.

Đôi mắt Thường Danh Dương trở nên đỏ tươi, tràn đầy giận dữ cùng căm hận. Tuy nhiên Sở Hành Vân cũng không thèm liếc mắt nhìn hắn một cái mà cất Trảm Không Kiếm vào bao, sau đó cho Bạch Hổ dùng tốc độ nhanh nhất lao về một hướng.

Chỉ trong chớp mắt, thân ảnh Sở Hành Vân ngày càng xa, ngày càng nhỏ bé, sau đó từ từ biến mất khỏi tầm mắt của Thường Danh Dương!

Dịch giả: Hào Ca

Team: Vạn Yên Chi Sào






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch