Nắng gắt biến mất, màn đêm bao phủ xuống cả toàn hoàng thành.
Chỗ đình viện, trên đỉnh Tề Thiên Phong, trong trện có một chỗ đất trống rộng.
Giờ khắc này, Lận Thiên Trùng khoanh chân ngồi ngay thẳng, hai mắt khép kín, hô hấp có chút hỗn loạn, từng cái lôi đình yếu ớt hiện ra, mang theo tiếng gió, phát sinh một tiếng trầm trầm.
Sở Hành Vân đứng sau lưng Lận Thiên Trùng, hai tay mở, thiên địa lực tràn ra, sau khi Lận Thiên Trùng vận chuyển một vòng đại chu thiên, triệt để tiêu tán.
Ông!
Lúc này, Lận Thiên Trùng mở hai mắt, lôi điện tiêu tán, khí tức cả người như nước chảy xuống tiêu tán, cuống cùng, cả người trở nên xuy yêu, đôi mắt không hề có tinh quang.
- Ăn vào hai quả âm dương võ linh đan, cuối cùng cũng miễn cưỡng chế trụ ám thương, bất quá, một đoạn thời gian rất dài sau này, Lận tiền bối không được xuất hủ, bằng không, linh hải sẽ hỏng mất.
Sở Hành Vân cũng mở hai mắt, thần sác có vài phân ngưng trọng.
Lúc đầu, Lận Thiên Trùng để kéo dài thời gian, không để ý ám thương bên trong cơ thể, mạnh mẽ thúc dục Diệt thế thần lôi.
Tuy nói huyết chiến qua đi, linh hải Lận Thiên Trùng cũng không tan vỡ, nhưng ám thương trên người của hắn, càng thêm nghiêm trọng, so với nửa năm trước, tăng lên không ít.
Giờ khắc này, dừng nói thôi động Diệt thế thần lôi, chỉ cần vừa ra tay, linh hải có thể tan vỡ, thương thế như vậy không thể bảo là không nghiêm trọng.
- Trải qua việc lần trước, cả Lưu Vân Hoàng triều đều trở nên thái bình, Vũ Tĩnh Huyết cũng nguyện ý theo ngươi, cho dù ra muốn ra tay, sợ cũng không có đất dụng võ.
Lận Thiên Trùng cười haha một tiếng, tựa hồ đối với vết thương của mình đều không để ý.
Cặp mắt Sở Hành Vân trắng dã, trong lòng có chút tàn thành lời nói Lận Thiên Trùng.
Bây giờ Lưu Vân Hoàng triều cũng đã trở lại thái bình, hoàng quyền trị quốc, hết thảy mọi thứ đều làm cho người phát ra cảm giác yên bình, thư sướng.
Lạch cạch!
Lúc này, một tiếng bước chân vang lên, cắt đứt hai người nói chuyện.
Dưới ánh trăng nhu hòa, Sở Tinh Thần chậm rãi đi ra, đầu tiên là quay ra nhìn Lận Thiên Trùng ảm đạm, sau đó ánh mắt lập tức rơi vào người Sở Hành Vân, một bộ muốn nói điều gì.
Nhất thời, mảnh đát trống chỉ còn lại Sở Hành Vân cũng Sở Tinh Thần, bóng đêm như nước, xen lẫn gió đêm mềm nhẹ, bầu không chí trở nên yên tĩnh.
Sở Tinh Thần trực tiếp ngồi bên cạnh Sở Hành Vân, trầm mặc một hồi, mở miệng nói rằng:
- Nghe Mặc tiền bối nói, người chuẩn bị đi về Vạn kiếm các?
- Không sai.
Sở Hành Vân gật đầu trả lời:
- Chuyện năm xưa, cũng không đơn giản như trong tưởng tượng, nếu như phải tìm được nơi mẫu thân hạ lạc, tốt nhất là điều tra từ Vạn kiếm các.
- Thì ra là thế.
Sở Tinh Thần cười cười. sau đó thì không nói.
Trong khoảnh khắc, toàn bộ đất trống, lần thứ hai trở nên an tĩnh, bầu không khí có vẻ lúng túng, lượn lờ giữa hai người.
- Phụ thân, người trách ta sao?
Sở Hành Vân ngẩng đầu, nhìn mặt trăng sáng, có vài phần khẩn trương nói rằng:
- Năm đó, Vũ Tĩnh Huyết dựa vào Tinh thần cổ thông, chia rẽ ngươi và mẫu thân, thậm chí còn tạo không ít sát nghiệm, nhưng bây giờ ta cứu hắn sống lại, đồng thời để hắn theo lời ta sai bảo, ngươi có hay không nghĩ ta làm sai?
Sau khi nói xong, Sở Hành Vân phun ra một ngụm trọc khí, hai mắt ngưng thần, nhìn chăm chú vào Sở Tinh Thần.
Năm đó đầu sỏ gây nên là Tinh thần cổ tông, nhưng Vũ Tĩnh Huyết cũng là đồng lõa.
Nếu đổi lại là nhưng người khác, nhất định sẽ giết chết Vũ Tĩnh Huyết, để báo thù năm đó, làm Sở Hành Vân nghĩ Sở Tinh Thần trong lòng trách hắn, oán giận trong lòng.
Nhưng mà, Sở Tinh Thần lắc đầu, cười nói:
- Vũ Tĩnh Huyết với Sở gia chúng ta có thâm thù, nhưng hắn cũng đã chết một lần, nếu tiếp tục truy cứu, chỉ tăng thêm bi thương, huống chi người làm như vậy, chỉ muốn để chúng ta một nhà đoàn tụ, ta vui vẻ còn không kịp, sao lại trách tội.
- Ta hiện tại, chỉ cảm thấy ngươi thừa nhận quá nhiều gánh nặng, nhiều lắm.
Sở Tinh Thần dừng ở trên người SỞ Hành Vân nói rằng:
- Chuyến này, ngươi đi Vạn kiếm các, sẽ gặp càng nhiều cường giả, rơi vào càng nhiều hiểm cảnh, ta thực sự không đành lòng thấy ngươi mạo hiểm như vậy.
- Phụ thân, điểm này ngươi không cần lo lắng.
Trên mặt Sở Hành Vân hiện một vẻ tươi cười, nói:
- Trước đi Vạn kiếm các, mặc dù có nguy hiểm, nhưng với ta mà nói, sẽ không ảnh hướng đến tính mạng, nói không trừng, ta có thể gặp dữ hóa lành, thu hoạch không ít kỳ ngộ.
Cảm thụ được lòng tin mãnh liệt trên người Sở Hành Vân, Sở Tinh Thần cũng dần dần hết lo lắng.
Hắn vương hai tay, để lên vai SỞ Hành Vân, cao giọng nói:
- Có những lời này của ngươi, ta an tâm rồi, nếu như mẹ ngươi cũng ở chỗ này, nàng nhất định sẽ tự vào vì ngươi.
Nghe vậy, nụ cười trên mặt Sở Hành Vân càng tăng lên, tròng mắt đen láy, hiện lên thần quang, khiến cho khí thế của hắn kiên định hơn rất nhiều, mắt sáng như ngọc.
Sở Hành Vân ngăm nhìn bầu trời, biên giới Lưu Vân hoàng triều, một toàn nói cao, chỉ thấy một gã trung niên mặc thanh bào, hai mắt bình tĩnh, ngẩng đều về phía xa xa, lạnh lùng nhìn vào cửa thành to lớn.
Trong sát na, trước người trung niên thanh bào hiện ra một bản địa đồ.
Địa độ lớn vồ cùng. Bao hùm lãnh thổ quốc gia, mà ánh mắt của hắn, lại nhìn về phía cực bắc bản đồ, trăn người có một tia lãnh ý
- Lấy Thiên Phong quốc làm trung tâm, phương viên mấy ngàn dặm nơi này, trúng ta đều đã tìm một lần, hiện tại chỉ còn Lưu Vân hoàng triều và hướng kiều võ hoàng lục soát.
Một đạo âm thanh âm lãnh vang lên, người nói chuyện là một nam tử áo xám, khuôn mặt trắng xám, ngũ quan gầy yếu, con mắt trái có một vết kiếm to, tạo ra cỗ cảm giác âm trầm.
- Từ sau sự kiện đó, cả Lưu vân hoàng triều đều đã xuy nhược, cũng không xuất hiện thiên tài tuần kiệt, giống theo ta đoan, kẻ cặp hơn phần nửa là hướng kiền võ hoàng.
Nam tử ám xám lại lần nữa nói, khi đang nói chuyện, ánh mắt hắn hướng phía sau, khẽ thở dài mộ tiếng.
Ánh mắt hương ba gã thanh niên.
Trong đó 2 người, tuổi chừng hai mươi, ngũ quan tương tự nhau, lưng đeo trường kiếm, trên người hiện ra sát khí âm lạnh. Thực lực mạnh, mơ hồ đạt đến thiên cảnh cửu trọng.
Về phần tên thứ ba, không mặt càng tuấn dật, không mộ tia tình cảm, bị cụt một tay phải.
- Nếu là bình thường, Lưu Vân hoàng triều này, đích xác không cần lục xoát.
Tên thanh niên cụt tay kia nói truyệ, trong âm thanh tràn đầy cừu hận, quát dẹp đường:
-Nhưng trước đây mấy ngày, ta nghe nói, Lưu Vân Hoàng triều này, xảy ra dị động kinh thiên động địa, có một đạo kiếm ảnh Lăng Thiên xuất hiện, kiếm trận hiên lên bầu trời, đưa tới thiên địa dị tượng, mà kẻ cắp chém cánh tay phải ta, cũng là kiếm tu, vì vậy, chúng ta phải lục soát kĩ càng.
- Danh Dương nói không sai!
Trung niên thanh bào cũng mở miệng nói:
- Chúng ta lúc soát lâu như vậy, lại có thể đến đấy bỏ cuộc, kẻ cặp kia, cướp đi bí cảnh không nói, còn chặt đứt tay Danh Dương , thù này không báo mặt mũi Xích Tiêu ta vất đi.
- Chỉ bất quá, cũng không nghĩ tới, tròn mười bảy năm, ngươi cùng ta còn phải đến chỗ này.
Trung niên thanh bào nỉ non một tiếng, nhưng rất nhanh hồi ức trong mắt hắn tiêu tán, thân linh bay lên, hóa thành một đạo lưu quang, hướng chỗ hoàng thành chạy đi.
Thấy thế, trung niên áo xám cũng không đợi lâu.
Đoàn người ,phóng xuất ra linh lực hồn hậu, đem tốc độ đề thăng tới cực hạn, đổi theo.