Đoàn người nhìn Thường Danh Dương như ác ma vậy, ánh mắt dần dần đọng lại, có cảm giác vô lực mãnh liệt, dâng lên trong lòng.
Thời gian huyết chiến kết thúc, chỉ mới hơn mười ngày.
Trong khoảng thời gian này, Vân Đằng thương hội trở nên to lớn hơn, Tề Thiên phong trở thành thánh địa tu luyện của Lưu Vân hoàng triều. nhưng bị trang thái tĩnh dưỡng, nên chiến lực không đạt đến đỉnh.
Ngày huyết chiến, thật sự quá thảm thiết.
3000 Tĩnh thiên quân tàn sát bừa bãi, Vũ Tĩnh Huyết đại khai sát giới, những thứ này, làm vô số võ giả chết đi, khiến Tề Thiên Phong hầu như bị diệt.
Tiêu hao to lớn như vậy, chỉ có mười ngày, căn bản là vô pháp khôi phục, ngày cả thương thế trên người cũng không khỏi hẳn.
Trận chiến trước vừa qua, trận sau đã đến, mặc dù là quẫn sĩ bách luyệt thiết huyết, cũng khó mà chịu nổi.
Huống chi, thân phận người tới rất kinh khủng, hai gã kiếm chủ, ba gã thiên tài Vạn kiếm các, bất kỳ người nào cũng đủ làm cho Lưu vân hoàng triều run rẩy.
- Chém!
Ở dưới ánh mắt tất cả mọi người, Thường Danh Dương lần thứ hai bước chân về phía trước, một sát na này, kiếm lạnh lẽo như nước, lập tức phủ xuống người Sở Hành Vân, bàn tay khẽ run, kiếm như mưa rơi, che phủ cả bầu trời.
Kiếm quang khắp bầu trời ầm ầm kéo xuống, xem lẫn dương cương khí hùng hậu, làm Sở Hành Vân không dám khinh thường, kiếm ra khỏi vỏ, một đạo kiếm ảnh tuyệt thế hiện lên trên hư không, đem hư không đều vỡ ra.
Thương!
Hai đạo kiếm quang va chạm, kình phong tàn sát bừa bãi, trên mặt đất đầy dấu vết dữ tợn, mỗi một đạo kiếm quang đềo sắc bén cuồng bạo, khiến người xem đau đớn đôi mắt.
- Ừ!
Sở Hành Vân trong lòng trầm xuống, ở trước mặt hắn, có hai đạo lưu quang ngân sắc hiện lên, phảng phất biến thành huyễn ảnh, kiếm quang đầy trời lao thẳng đến chỗ hiểm của hắn.
Thấy thế, Sở Hành Vân lùi về phía sau, lực lượng vừa muốn ngưng tụ, tốc độ hai đạo lưu quang càng nhanh, xẹt qua mặt hắn, khiến hắn nhất thời phun ra tiên huyết.
- Liền bị thương?
Thường Danh Dương phun ra một tiếng chế giễu, hai tròng mắt đầy châm chọc, nói:
- Lúc đầu ngươi ở trong thập phương hạp, sao mà bá đạo, một kiếm chém đứt tay phải của ta, giờ khắc này, vì sao ngươi nhỏ yếu như vậy, ngay cả một kiếm của ta cũng khó đỡ?
Dương cương khí hùng hậu, đang gào thét mà đến, áp bách trên người Sở HànH Vân, khiến cho hắn lại phun ra ngụm máu, viết kiếm sắc bén, có một tia kiếm khí nhập vào trong cơ thể của hắn.
Sở Hành Vận luyện thối thể quyết, đã tu luyện đến cảnh giới thứ ba, thân thể như bàn thạch, nhưng đối mặt với dương cương khí ăn mòn, thì lại không cách nào chống cự, trong tích tắc bị phá vỡ.
Lúc này, dương cương khí toàn thân xâm nhập vào trong kinh mạch, làm linh hải Sở hành Vân đại loạn, trong lúc nhất thời khó có thể điều khiển linh lực.
Ông!
Kiếm quang lại ngưng tụ, bao phủ dương cương khí, phá hư không, hợp thành một chỗ trước người Sở Hành Vân, hóa thành một đạo kiếm ảnh bạch ngân, đâm thẳng cánh tay hắn.
Oành thanh âm ùng ùng vang lên, mắt thấy kiếm ảnh rơi vào người Sở Hành Vân, trong khoảnh khắc, một cái sát khí bộc phát ra, đem đạo kiếm ảnh nuốt chửng.
Sở Hành Vân lui về phía sau, vững vàng rơi xuống.
Thường Danh Dương, không hổ là đệ tử thiên tài của Vạn kiếm các, kiếm thuật tiến bộ rất nhanh, nếu không phải Vũ Tĩnh Huyết xuất thủ đúng lúc, một kiếm kia có thể làm bản thân bị trọng thương.
Khí lãng ở trong không gian tan ra, thân hình Thường Danh Dương hơi đổi, trở xuống lại vị trí cũ, đôi mắt giơ lên, đột nhiên nhìn thấy Vũ Tĩnh Huyết xuất hiện, trên mặt hiện lên một tia âm lạnh.
- Ngươi còn chưa chết!
Tần Thu Mạc cũng nhìn về phía Vũ Tĩnh Huyết, đầu tiên là bất ngờ, sau đó cười nhạo:
- Vũ Tĩnh Huyết, lúc chúng ta đi tới, nghe được không ít tin tức về ngươi, hiện tại, ngươi đột nhiên xuất hiện, còn ra tay cứu tên tặc tử này, như vậy xem ra, ngươi không phải là chết, mà là thuần phục tên nghiệt chủng này, cam nguyện làm no.
- Mười bảy năm trước, ngươi cam nguyện dựa vào Tinh thần cổ tông, làm chó săn, hôm nay, mười bảy năm sau, ngươi lại thuần phục người khác, thật đáng buồn, ngươi sống mà không thể đứng thẳng lưng.
- Ta lựa chọn như thế nào, còn chưa tới lượt ngươi chỉ chỏ.
Vũ Tĩnh Huyết hừ lạnh một tiếng, trường kích quét ngang, mười tám đạo lưu quang xẹt qua bầu trời, rơi trước mặt hắn.
Mười tám đạo lưu quang này, đều là linh khôi.
Bất quá, trên người mỗi một tôn linh khôi, không có phong xuất ra sát khí, mà là dương cương khí hùng hậu.
Khí tức mạnh mẽ, đạt đến thiên linh tam trọng thiên.
Hơn mười ngày này, Mặc Vọng Công cũng không bất đầu luyện chết 3000 linh khôi, mà là sử dụng thiên công huyền ấn cùng nhiều thạch tài trân quý, làm chín linh khôi tấn chức thành thành cương linh khôi.
Mà Vũ Tĩnh Huyết, cũng có thể lợi dụng mười tám cương linh khôi này, khổ tu ngự khôi thuật, để tương lai quản lý 3000 linh khôi.
- Thực lực thiên linh cảnh, cũng dám xuất khẩu cuồng ngôn, ngược lại ta bội phục dũng khí của ngươi.
Tần Thu Mạc trài phúng, ánh mắt hắn không thèm nhìn thẳng về phía Vũ Tĩnh Huyết.
Phía biết hắn là kiếm chủ, đã là âm dương cảnh, chính thiên linh cảnh, hắn không để vào mắt.
- Chớ cùng những người này nói lời vô ích, trực tiếp ra tay giết tất cả bọn chúng đi.
Thường Xích Tiêu có chút không nhịn được, xoay người về phía hai gã thanh niên nói:
- Tần Không, Tần Tú, hai người các ngươi đồng loạt ra tay giết đám sâu bọ này.
Hưu Hưu!
Kiếm quang nhấp nháy, làm mắt mọi người đóng lại, lúc hai gã thanh niên xuất thủ, Thường Xích Tiêu cũng động, lao về phía trước, kiếm uy kinh khủng, để đoàn người vô lực chống lại.
- Chiến!
Vũ Tĩnh Huyết nhìn chằm chằm phía trước, lộ ra chiến ý, xung phong liều chết đi ra ngoài.
Mười tám tôn cương linh khôi vây quanh hắn, như một thanh đao nhọn, đem sát khí ở trên hư không sôi trào, Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc đều cảm giác trái tim nhảy lên kịch liệt.
Vũ TĨnh Huyết tu luyện ngự lôi thuật, chỉ có hơn mười ngày, nhưng cũng đã nắm giữ một tia tinh túy, không sợ hãi, cường ngạnh chống lại hai kiếm chủ.
- Đồng loạt ra tay!
Hầu như cùng lúc, Hoa Vân Hà, cùng đám người bên dưới, tỏa ra Võ linh, tham gia chiến trường.
Vừa rồi bọ họ cảm nhận được sát ý trên người Thường Xích Tiêu điên cường vô cùng, muốn tàn sát hết Tề Thiên Phong.