Cảnh tượng như vậy, làm đoàn người rung động thật sâu, tất cả đều ngây ngốc tại chỗ, khó có thể hoàn hồn.
- Người này hình như bị thương nghiêm trọng, căn bản vô pháp duy trì cỗ lực lượng này, thừa dịp linh lực hắn hỗn loạn, lập tức xuất thủ.
Thường Xích Tiêu mừng rỡ trong lòng, thân thể bay lên hư không quát to :
- Kết Phong linh kiếm trận!
Trong lúc nói, hỏa kiếm trong tay bay ra, kiếm hóa thành hàng nghìn vạn hỏa quang, lấy hắn làm trung tâm, lao đi bốn phương tám hướng, ngưng tụ ra một kiếm trận khổng lồ, ánh sáng gai mắt, chiếu sáng cả tòa Tề Thiên Phong.
Hưu Hưu!
Lúc này, bốn người Tần Thu Mạc cũng đến.
Chỉ thấy bọ họ giơ cao trường kiếm, kiếm quang bao phủ, hạ xuống bốn phương kiếm trận, bốn đạo kiếm quang dung hợp một chỗ, phảng phất có linh tính, hỏa quang bốc lên, kiếm quang gào thét, khí tức sắc bén, làm cho đám người kinh hãi.
Kiếm trận không lồ, kiếm quang ngập trời, hướng phía Lận Thiên Trùng mà đến, một cỗ kiếm khí, tiếp xúc được với lôi quang cuồng bạo, trực tiếp xẹt qua, không chút nào bị ngăn cản.
- Ghê tởm!
Lận Thiên Trùng thần sắc cứng đờ, mạnh mẽ khởi động linh lực toàn thân, lòng bàn tay vỗ phía trước, nhất thời xuất hiện hàng nghìn vạn sấm sét, phảng phất tiêu diệt kiếm trận.
Nhưng mà, một màn vừa rồi lại sảy ra.
Sấm sét kinh khủng, căn bản không chịu sự khống chế của Lận Thiên Trùng, nổ tung ở giữa không chung, rất nhanh, lôi quang tuốn ra, gắt gao bao vây linh hải hắn, sấm sát quanh thân bắt đầu tiêu tán dần dần.
- Phong linh kiếm trận này, chính là bí thuật Vạn kiếm các ta, kiếm phong linh hải, khí thực kinh mạch, cho dù ngươi có thể nắm trong tay lực lượng sấm sét cũng đừng mong tránh thoát.
Thường Xích Tiêu đắc ý, hai tay kết ấn, kiếm quang càng nhiều hơn hạ xuống, nhập vào trong cơ thể Lận Thiên Trùng.
Lận Thiên Trùng nhắm chặt song quyền, hắn nhìn đoàn người Thường Xích Tiêu, trong mắt lóe lên một đạo phong mang.
Tiếng Gầm giận dữ thốt ra từ trong miệng Lận Thiên Trùng, hắn đón đỡ kiếm quang ngập trời, thân hình tiến lên trước, một đạo lôi quang ngân sắc nở rộ, làm cả hư không tràn ngập khí tức hủy diệt.
Diệt thế thần lôi!
Thấy đạo ngân quang này, Sở Hành Vân ngừng hô hấp.
Lận Thiên Trùng, trong người bị vô số ám thương, lại bị phong linh kiếm trận ăn mòn, dưới cục diên nguy nan như vậy, hắn mạnh mẽ sử dụng diệt thế thần lôi, cho thấy, bằng bất cứ giá nào, cho dù bạo thể mà chết, cũng muốn giết chết đoàn người Thường Xích Tiêu.
Trong long của hắn, có ý muốn liều chết!
- Gian ngoan mất linh.
Thường Xích Tiêu cũng cảm thấy lôi quang hủy diệt này tràn đầy khí tức nguy hiểm, nhưng trên mặt của hắn vẫn mang ta trào phúng, bàn tay bỗng nhiên nắm chặt, kiếm quang khắp bầu trời hóa thành một đạo lưu quang, nhảy vào trong cơ thở Lận Thiên Trùng, trực tiếp chế trụ linh hải hắn.
- Phong!
Một chữ phun ra, kiếm quang nhấp nháy từ trong cơ thể Lận Thiên Trùng lao ra, giống như một cái xiềng xích, che lại thân thể Lận Thiên Trùng, toàn thân linh lực, ngay lập tức hóa thành hư vô.
Lận Thiên Trùng cảm thấy xuy yếu không gì sánh được, thân thể run lên, tiên huyết đỏ sẫm, trào ra ngoài cơ thể theo kiếm qunag, rơi trên mặt đấy.
- Các ngươi mau chạy đi.
Trong lúc này Lận Thiên Trùng vẫn duy trì tỉnh táo, hôm nay Lận Thiên Trùng bị vây khốn, vô sức đánh một trận, cả tòa Tề Thiên Phong này, căn bản không người nào có thể chống lại đám người THường Xích Tiêu.
- Rõ ràng mình phải chết, lại để cho những người khác thoát đi nơi này, thực sự quá ngu xuẩn.
Thân thể Thường Danh Dương lóe lên, chậm rãi hạ xuống từ giữa hư không, không tiếp tục xuất thủ, mà dùng ánh mắt hài hước nhìn tất cả mọi người.
Cuối cùng, ánh mắt của hắn rơi vào trên người Sở Hành Vân, ngon tay chỉ vào mặt, nói:
- Ngươi, lại đây.
Trong âm thanh, mang theo ý uy hiếp, một cái chớp mắt khí hắn nói chuyện, kiếm quang ngập trời đột nhiên run lên, tàn nhẫn xé rách huyết nhục Lận Thiên Trùng, tiên huyết chảy xuống, tàn nhẫn vô cùng.
Càng cho đám người run sợ, từng đạo kiếm quang, thình lình xuất hiện trên đỉnh đầu đám người, như lưỡi hái tử thần, tùy thời có thể chấm dứt tính mạng bọn họ.
- Lại đây!
Thường Danh Dương lại quát, kiếm quang lành lạnh có xu thế hạ xuống.
Thấy thế, Sở hành Vân tâm thần kinh hoàng, không do dự chút nào, bước về phía trước, hầu như trong nháy mắt, đi về phía trước mặt Thường Danh Dương, đôi mắt hắn lạnh như băng.
- Ánh mắt của ngươi, có phẫn nộ, có sát ý, nhưng cũng không có khuất phục, gặp phải hiểm cảnh như vậy, vẫn có thể làm ngươi kiên cường, rõ ràng ngươi có tấm lòng cường giả kiêm định, đáng tiếc…
Thanh âm của Thường Danh Dương càng ngày càng lạnh, đôi mắt đọng lại, kiếm quang sắc bén, sau lưng hắn, kiếm minh ầm ầm, trực tiếp đâm về phía đầu gối Sở Hành Vân.
Hai đạo kiếm quang này, xuyên thủng hai đầu gối Sở Hành Vân, làm hắn không thể đứng thẳng, quỳ ngã trên mặt đất.
Khóe miệng Thường Danh Dương nhếch lên, chân phải vươn ra, trực tiếp dẫm nát trên mặt Sở hành Vân, chậm rãi đè thấp, trong mắt tuôn ra ánh sáng điên cuồng, cười nhạo nói:
- Ta rất ghét ánh mắt như thế, đáng ghét hơn là người khác nhìn ta như vậy!
Khi đang nói chuyện, chân phải của hắn bỗng nhiên phát lực, lực lượng mạnh mẽ, làm khuôn mặt Sở Hành Vân trở nên đỏ ửng, ngay cả mặt đất cứng rắn cũng thành lồi lõm.
Đoàn người thấy một màn như vậy, viền mắt như vỡ vụn, lửa giận trong lòng ngập trời, sắp đốt sạch tia lý trí cuối cùng, chỉ là đạo kiếm quang trên đầu, để bọn họ không dám nhúc nhích, chỉ có thể nhìn bất lực.
Giữa không chung, Lận Thiên Trùng vẫn đang cắn răng kiên trì, nhưng con ngươi của hắn lại nhắm lại thống khố, trong lòng tràn đầy tự trách, nghĩ là mình liên luy Sở Hành Vân, không dám mở mắt nhìn.
Lạch cạch!
Một đạo kiếm quang đột nhiên xẹt qua, đâm vào trên trường kích của Vũ Tĩnh Huyết, thiên địa lực nở rộ, đem cả người hắn đều ngăn chặn, một tia sát khí trên người tiêu tán không còn tăm hơi.
- Các ngươi nếu dám động, ta ngay lập tức giết hai người này, đồng thời hết thảy võ giả trên Tề Thiên Phong, cũng sẽ vì các người chôn cùng, để nơi này biến thành hố xác tập thể.
Thường Xích Tiêu nói một lời cảnh cáo, đầu nhếc lên kiêu ngạo, tùy ý năm trong tay sinh tử người khác, thần thái thô bạo lãnh huyết.
Ánh mắt dời qua, Thường Danh Dương một lần nữa hướng về phía Sở Hành Vân, thở dài nói:
- Hội trưởng bị bắt, không một đám người nào dám nhúc nhich, sinh mệnh mấy vạn võ giả, đều phụ thuộc một ý niệm của ta, đám người bên dưới, thật đáng thương.
Mỗi một câu nói của Thường Danh Dương, đầu ngón tay của hắn sẽ toát lên một đạo kiếm quang.
Kiếm này, ấn chứa dương cương khí, cứ như vậy ở trên người Sở Hành Vân, đem huyết nhục xé rách.
Đem sương cốt chấn vỡ, riêng mặt đất bị xuyên thủng, xuất hiện từng hố lớn.
Thình thịch, thình thịch, thình thịch….
Tiếng trầm ấm vang lên, chỉ trong chốc lát, chỗ khu vực Sở Hành Vân, đã trở nên thê thảm.
Thân thể hắn, không một chỗ nào nguyên vẹn, mỗi một đốt ngón tay, mỗi một khối cốt cách, đều bị kiếm quang xuyên thủng, ngã trên mặt đất, huyết nhục không rõ, cho dù riêng một ngón tay, cũng không nhúc nhích được.
Tiên huyết đỏ sẫm, từ giữa vết thương tuôn ra, tràn đầy mặt đất, chậm rãi ngẫm ra, như nhiều đóa hóa, làm cho tất cả mọi người rất đau đớn.