Kiếm quang này ra góc cực kỳ xảo diệu, hoàn toàn tránh được chỗ hiểm của Sở Hành Vân, găm ở trên người, tiên huyết phun trào, xé rách huyết nhục, cũng không dồn đến chỗ chết.
Âm hiểm hơn chính là, mỗi một đạo kiếm quang, đều ấn chứa dương cương khí.
Những thứ dương cương khí này cực nóng, khi nhập vào kinh mạch Sở Hành Vân, thì lấy nguồn gốc linh lực,bắt đầu ăn mòn, như lửa cháy ở cánh đồng cỏ, làm kinh mạch khô khan.
Bây giờ Sở Hành Vân chưa chết, nhưng so với chết còn khó chịu hơn.
Bên ngoài cơ thể, lỗ máu lành lạnh, chảy ra tiên huyết, nhìn thấy cả sương trắng muốt.
Trong cơ thể, dương cương khí tàn sát bừa bãi, ăn mòn linh lực, đốt cháy kinh mạch.
Cự hình độc ác như vậy, để đám người trở nên sợ hãi mặt mũi trắng bệch, một hàn khí lành lạnh, từ sau lưng, bao trùm toàn thân.
- Vạn kiếm nhập vào cơ thể, ngươi thỏa mãn không?
Thường Danh Dương vẫn đạp vào khuôn mặt của Sở Hành Vân, khóe miệng mỉm cười, cực kỳ hài lòng với cảnh thê thảm của Sở Hành Vân.
Bàn tay huy động, ở phía sau hắn, kiếm quang nhiều hơn hiện lên.
Tiếng kiếm ngân vang lên, như âm thanh tử vong, quang quẩn bên tai tất cả mọi người.
- Cái này. chỉ là món khai vị mà thôi, thống khổ mà ngươi mang lại cho ta, ta sẽ trả lại cho ngươi gấp nhìn lần, tuyệt không để ngươi thong thả mà chết đi.
Trên mặt Thường Danh Dương mang tiếng cười, nhưng chính khuôn mặt lại lại giữ tợn như ma quỷ dưới địa ngục.
Hưu!
Kiếm quang khắp bầu trời phủ xuống, càng nhiều, càng bén nhọn hơn, điên cuồng lào vào người Sở Hành Vân, tiên huyết trào ra không ngừng, đủ để nhuộm đỏ cả phiến hư không.
- Lận Thiên Trùng!
Vào lúc này, trong đầu Lận Thiên Trùng vang lên tiếng của Vũ Tĩnh HUyết.
Đây là linh lực truyền âm, không ai có thể nghe được.
- Cái thanh niên này tên là Thường Danh Dương, hắn đã bị cừu hận làm đầu óc lú lẫn, hắn hiện tại, muốn không ngừng dằn vặt Sở Hành Vân, để trả mối thù trong lòng, đến cuối cùng, Sở Hành Vân vẫn phải chết không nghi ngờ gì cả.
Thanh âm của Vũ Tĩnh Huyết truyền đến, làm Lận Thiên Trùng không biết nên nói gì.
Trong lòng của hắn, tự nhiên minh bạch điểm này, nhưng bất đắc dĩ, bọn hắn bây giờ, vết thương càng thêm nặng, vẫn bị áp chết, căn bản không tìm được cơ hội cứu Sở Hành Vân.
- Ta có biện pháp này, có thể cứu được Sở Hành Vân.
Vũ Tĩnh Huyết hít một hơi thật sâu, nói, làm Lận Thiên Trùng cả kinh, vội vàng hỏi lại:
- Biện pháp gì?
- Tình huống hiện tại của ngươi, nếu miễn cưỡng xuất thủ, hẳn là có thể đi?
Vũ Tĩnh Huyết hỏi ngược lại.
- Miễn cưỡng có thể thôi động một chiêu, nhưng với điều kiện là phải phá vỡ Phong linh kiếm trận này.
Lận Thiên Trùng hơi trầm giọng nói, Phong linh kiếm trận có thể phong ấn linh hải hắn, mộ tia linh lực đều khó khăn thôi động.
- Mặc vọng Công có võ linh tâm thần ma, có thể diễn hóa ra hàng vạn tâm ma, làm cho mọi thứ rơi vào trong, thời gian mạc dù ngăn, chỉ có nửa hơi thở, nhưng như thế cũng đủ để ngươi thoát khỏi Phong linh kiếm trận ràng buộc.
- Kiếm trận vừa vỡ, ngươi toàn lực xuất thủ, giết chết Thường Danh Dương, còn ta lại cứu Sở Hành Vân, cưỡi bạch hổ, lập tức thoát khỏi Tề Thiên Phong, ly khai Lưu Vân hoàng triều.
Thực lực bạch hổ chỉ là Địa linh cảnh, nhưng tốc độ của nó là vô địch, âm dương cảnh như Thường Xích Tiêu cũng vô lực đuổi theo.
- Biện pháp tuy tốt, nhưng những người còn lại phải làm sao?
Lận Thiên Trùng lộ vẻ khó khăn, biện pháp của Vũ TĨnh Huyết, đích xác là có cơ hội cứu SỞ Hành Vân, nhưng cũng chỉ cứu được mỗi Sở Hành Vân.
Sau đó, những người khác trên Tề Thiên Phong phải chết không nghi ngờ, mà sẽ còn thê thảm hơn, phải chịu dằn vặt vô cùng.
- Cứu Sở Hành Vân, những người khác phải chết, mà không cứu Sở Hành Vân, thì những người khác có thể sống được sao!
- Sở Hành Vân có bản mạng máu huyết của Phương hoàng, chỉ cần trong thời gian ngắn, vết thương trên người có thể khôi phục, huống hồ, lấy thủ đoạn và con bài chưa lật của hắn, chỉ cần hắn còn sống, tương lai chắc chắn huyết tẩy Vạn kiếm các.
Vũ Tĩnh Huyết trầm giọng nói với Lận Thiên Trung
- Nếu bảo vệ Sở Hành Vân, ngày sau còn có thể báo thù, còn Sở Hành Vân chết, ta và Mạc Vọng Công đều hồn thi phách tán, mà ngươi cũng không thể sống lâu, hét thảy mọi thứ sau đó đều vô vọng thành bọt nước.
Lộp bộp.
Lận THiên Trùng bỗng nhiên run lên.
Hắn rời ánh mắt qua mọi người, cuối cùng, làm lên một quyết định, thanh âm run rẩy nói:
- Vậy động thủ đi!
Vừa dứt lời, Mặc Vọng Công từ một nơi bí mật gần đó, lập tức gọi ra võ linh tâm ma, chuy thân vô tức, phóng xuất ra một cái u quang, lao thẳng lên trời cao.
- Vạn trượng tâm ma!
Theo tiếng Mặc Vọng Công quát nhẹ, thiên địa rung động, u quang từ vòm trời hạ xuống, in vào trong mắt mọi người, hóa thành hàng vạn tâm ma, dương nanh múa vuốt, lao thẳng đến nội tâm.
Trong một cái chớp mắt, mọi người đều bị tâm ma che đậy, ngay cả đám người Thường Xích Tiêu cũng không ngoại lệ, đều dại ra, mà Phong linh kiếm trận phong ấn Lận Thiên Trùng, cũng dần trở nên ảm đạm, mất đi lực lượng.
- Diệt!
Lận Thiên Trùng phóng ra hết thảy linh lực, ánh sáng lôi ngân nổ tung, điên cuồng hội tụ vào tên cánh tay, thân hình tung lên, cả người hóa thành một đạo ánh sáng, hướng về Thường Danh Dương lao tới.
Đồng thời, Vũ Tĩnh Huyết cũng xuất thủ.
Hắn cách Sở Hành Vân không xa, trong nháy mắt liền tới, sát khí tím đen bao quang cánh tay, phá trọng kiếm trong hư không, muốn cứu Sở Hành Vân.
Hai người xuất thủ, nhanh như điện, hầu như trong nháy mắt hàng vạn tâm ma xuất hiện, thì cũng tập kích, kẻ khác chở tay không kịp.
- Nhìn không ra, hai người các ngươi ngược lại cũng có vài phần bản lĩnh!
Thoáng chốc một đạo tiếng cường vang lên, nống hậu ý giễu cợt, phủ xuống trên người Vũ Tĩnh Huyết, làm cả người hắn cứng đờ, không có biện pháp nhúc nhích.
Hưu Hưu Hưu!
Từng đạo kiếm quang u lãnh, hiện sau lưng Vũ Tĩnh Huyết, kiếm quang nhấp nháy, lượn lờ, như mưa rào, dễ dàng xé rách sát khí, tiến tới bao phủ Vũ Tĩnh Huyết.
- Tròn mười bảy năm sống thêm, ngươi cũng phải biết đủ.
Đạo âm thanh thứ hai vang lên, sát ý ngang dọc, kiếm quang u lãnh rơi vào trên người Vũ Tĩnh Huyết, thiên địa lực kinh khủng, lấy lực lượng mạnh nhất bộc phát ra, một kiếm đâm qua ngực Vũ Tĩnh Huyết.
Phốc!
Máu tươi từ khóe miệng tràn ra, chỉ một kiếm duy nhất, thân thể Vũ Tĩnh Huyết bị xuyên thủng.
Nhưng mà làm kẻ khác khiếp sợ là, một mà kiếm quang kia, không có tiêu tán, mà hai hóa bốn, bốn hóa thành hàng trăm, kiếm quang như mưa, điên cuồng xuyên thấu thân thể Vũ Tĩnh Huyết.
Chỉ một lát sau, thân thể khôi ngô của Vũ Tĩnh Huyết, liền từ không trung rơi xuống, không một tiếng vang.
Ở trên người của hắn, lỗ máu lành lạnh, thịt vỡ vụn, ngay cả lục phủ ngũ tạng đều bị chặt đứt, phảng phất như bị dã thú gặm vậy, không còn hoàn chỉnh...